Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư: Ta Quyến Rũ Vai Ác Trong Văn Niên Đại - Chương 195: Cuộc Gặp Gỡ Sớm Hơn Dự Kiến
Cập nhật lúc: 04/02/2026 06:04
Ánh mắt Chu Chí Quốc rơi trên người Tần Lâm: "Nhà họ Lương ở Kinh Đô."
Trong lòng Tần Lâm vi diệu, quả nhiên anh đều biết.
Chu Chí Quốc đã nói nhiều cho cô nghe như vậy, có qua có lại, cô cũng nói ra chuyện mình nghi ngờ Triệu Hồng Vũ là Tần Bách Xuyên: "Em sợ ông ấy không nhận ra em lúc lớn, em đã nói tên em với ông ấy, còn nhắc đến tên bố em, nhưng ông ấy không có phản ứng gì.
Ông ấy có một người mẹ ở quê, nghe nói mỗi lần ông ấy đều gửi một nửa tiền lương về quê.
Ông ấy đối xử với vợ rất tốt, với con riêng của vợ rất tốt, với con gái ruột cũng rất tốt. Ông ấy là một người con tốt, người chồng tốt, người cha tốt."
Chu Chí Quốc nhìn về phía cô, ánh mắt sâu thẳm: "Nhưng em vẫn cảm thấy ông ấy là bố em."
Tần Lâm gật đầu. Nếu Triệu Hồng Vũ không phải là Tần Bách Xuyên, cô tìm không ra nhà họ Tần ở xa tít dưới quê, một góa phụ, mấy đứa con, có gì đáng để người ta tính kế?
Chu Chí Quốc nói: "Lát nữa Đội trưởng Tiết sẽ qua đây."
Tần Lâm khẽ gật đầu. Hiện tại chưa có xét nghiệm DNA, muốn điều tra Triệu Hồng Vũ rốt cuộc có phải là Tần Bách Xuyên hay không, công an sẽ thuận tiện hơn cô tự mình điều tra.
Hy vọng quan hệ của chị Tiết có chút tác dụng, Đội trưởng Tiết có thể giúp đỡ.
Nếu không, chỉ dựa vào lời nói một phía của cô, muốn lập án cũng không dễ.
Tần Lâm còn nói: "Em đã lấy được chữ viết của ông ấy ở nhà ông ấy, định về tìm chữ viết của bố em để đối chiếu xem sao."
Trong lúc hai người nói chuyện, Tần Lâm gọt một quả táo đưa cho Chu Chí Quốc.
Chu Chí Quốc từ chối, lấy từ dưới gối ra một chiếc kèn harmonica: "Em tự ăn đi, anh thổi kèn cho các con nghe."
Tần Lâm không ngờ Chu Chí Quốc lại tích cực như vậy, giờ đã chuẩn bị sẵn rồi.
Dưới ánh mắt trầm trầm của Chu Chí Quốc, Tần Lâm ăn quả táo mà cô không thích lắm.
Chu Chí Quốc lúc này mới thổi kèn, thổi một điệu dân ca, giai điệu nhẹ nhàng, tiết tấu vui tươi, Tần Lâm nghe mà tâm trạng thư thái vui vẻ.
Đột nhiên sắc mặt Tần Lâm thay đổi, một tay ôm lấy bụng.
"Sao vậy?" Chu Chí Quốc gần như đồng thời phát hiện ra sự bất thường của cô.
Tần Lâm vừa ngạc nhiên vừa có chút tủi thân: "Bọn nó nghe thấy anh thổi kèn, chắc là vui quá nên đang nhảy múa trong bụng em đây này!"
Chu Chí Quốc cố gắng để tâm trạng kinh ngạc của mình lắng xuống, các con đang nhảy múa trong bụng?
"Anh có thể xem không?" Chu Chí Quốc chần chừ nói.
Tần Lâm lườm anh một cái: "Anh không thể xem thì còn ai có thể xem?"
Lúc này, mấy bệnh nhân ở giường xung quanh Chu Chí Quốc đều đã đi kiểm tra.
Tần Lâm ghé sát lại gần anh, vén áo lên. Chu Chí Quốc cả kiếp này và kiếp trước cộng lại cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, dưới lớp da bụng, những sinh linh bé nhỏ thực sự đang chuyển động qua lại.
Đợi khi mấy đứa nhỏ không động đậy nữa, Chu Chí Quốc vội vàng thổi kèn, một lát sau, đám nhỏ dưới da bụng lại sôi nổi hẳn lên.
Mắt Chu Chí Quốc sáng ngời có thần, khóe miệng khẽ nhếch lên, ánh mắt nhìn bụng Tần Lâm dịu dàng vô cùng, khúc nhạc thổi ra càng dịu dàng như nước suối chảy.
Theo sự thay đổi của giai điệu, động tĩnh trong bụng cũng chậm lại.
Đến khi hoàn toàn không còn động tĩnh gì, Chu Chí Quốc cũng không dừng lại, thổi thêm một lúc nữa mới bỏ kèn xuống.
Tần Ái Đảng đã quay lại, nghe thấy tiếng kèn harmonica của anh rể trong phòng bệnh. Cậu tuy không hiểu âm nhạc, nhưng giai điệu này nghe vào khiến toàn thân đều tràn ngập một niềm vui sướng và dịu dàng khó tả.
Cậu nghĩ, anh rể thật sự rất thích chị cả...
Vốn dĩ vì Tưởng Tinh Nguyệt mà có chút sợ kết hôn, Tần Ái Đảng nhìn thấy chị cả và anh rể, cậu lại cảm thấy kết hôn cũng không phải không tốt, tìm được đúng người mới là quan trọng nhất.
Đội trưởng Tiết đến bệnh viện, Tần Lâm nói cho anh ấy biết sự nghi ngờ của mình.
Tần Lâm biết lời cô nói có chút khó tin: "Mười ba năm trước, em mười tuổi, dáng vẻ của bố em, em nhớ rất rõ, ông ấy và Triệu Hồng Vũ giống hệt nhau."
Trong lòng Đội trưởng Tiết quả thực không tin lời cô nói, trên đời này người giống người không ít, nhưng không nhất định giống nhau thì là người đó.
"Bạn học của ông ấy, người thân bạn bè của ông ấy, bạn cũ của ông ấy, có phải đều xác nhận ông ấy là Triệu Hồng Vũ không?" Tần Lâm cảm thấy tên có thể thay thế, nhưng người thì khác.
Đội trưởng Tiết đối diện với ánh mắt cố chấp mà khẩn thiết của cô, lời từ chối không thốt nên lời: "Tôi sẽ giúp cô điều tra bạn học hoặc bạn cũ của Triệu Hồng Vũ."
Mắt Tần Lâm sáng lên, khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ, cô chắp tay cảm ơn: "Cảm ơn anh Tiết! Anh đúng là còn thân hơn anh ruột của em!"
Trong lòng Đội trưởng Tiết bắt đầu nghiêm túc với chuyện này, nói: "Tôi sẽ cố gắng hết sức."
Điều khiến Tần Lâm không ngờ tới là, buổi trưa cô đến đưa cơm, nhìn thấy Thẩm Bội Quân đeo cặp sách đi đi lại lại ở hành lang khu nội trú.
"Bội Quân!" Tần Lâm gọi một tiếng.
Thẩm Bội Quân quay đầu lại, hai bên xác nhận thân phận: "Chị dâu!"
Tần Lâm bước nhanh tới: "Sao em lại đến bệnh viện?"
Thẩm Bội Quân có chút ngượng ngùng nói: "Sáng nay em chẳng phải đã hỏi chị bệnh viện anh họ nằm sao? Nên em muốn đến thăm."
Tần Lâm nói: "Nhưng em không phải đi học sao?"
Thẩm Bội Quân nói: "Được nghỉ rồi ạ."
Tần Lâm đành phải đưa cô bé đến phòng bệnh của Chu Chí Quốc.
Thẩm Bội Quân ở Quốc Hải, còn nhà họ Chu ở Kinh Đô, nên số lần hai người gặp nhau không nhiều.
Cộng thêm việc Chu Chí Quốc mười mấy tuổi đã vào quân đội, càng không có cơ hội gặp cô em họ nào.
Lần đầu tiên Thẩm Bội Quân nhìn thấy anh họ cả, trông rất đẹp trai, nhưng khí chất và ánh mắt lại quá sắc bén, chỉ cần hơi nhíu mày, cô bé đã thấy không tự nhiên, nghi ngờ mình có phải nói sai hay làm sai điều gì không.
"Anh họ." Thẩm Bội Quân gọi người xong, lấy từ trong cặp ra một hộp mạch nha, còn có một cân kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Đây đều là dùng tiền tiêu vặt của cô bé mua lại từ bạn học.
"Chu Chu, anh xem em họ đối tốt với anh chưa kìa." Tần Lâm không quan tâm giá trị của những thứ này, nhưng đối với tấm lòng của Thẩm Bội Quân, cô ghi nhận.
Thần sắc Chu Chí Quốc vi diệu. Kiếp trước lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng anh gặp Thẩm Bội Quân, là lúc đi nhặt xác cho cô bé.
Hiện giờ, vì Tần Lâm, anh và Thẩm Bội Quân đã gặp nhau sớm hơn, khi cô bé vẫn còn sống.
Tần Lâm nói: "Em chưa ăn cơm đúng không? Đúng lúc chị mang nhiều, em và anh họ chia nhau một chút, em cũng nếm thử tay nghề của chị."
Tuy nói Chu Chí Quốc là anh họ của Thẩm Bội Quân, nhưng Thẩm Bội Quân thân thiết với Tần Lâm hơn. Cô bé to gan đến bệnh viện thăm anh họ, ít nhất một nửa nguyên nhân là vì chị dâu là Tần Lâm.
Thẩm Bội Quân xuất thân tốt, nhưng từ nhỏ đến lớn cô bé không kén ăn, dễ nuôi.
Buổi trưa, Tần Lâm làm thịt viên chiên, trước đó đều ăn thanh đạm, thỉnh thoảng cô làm món chiên rán đổi khẩu vị.
Viên thịt không to, từng viên tròn vo, vì cho thêm vụn màn thầu nên vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm mượt. Khẩu vị ngoài giòn trong mềm này rất hợp ý Thẩm Bội Quân, cô bé ăn một miếng một viên, ăn liền tù tì bảy tám viên thịt mới dừng đũa.
Thẩm Bội Quân kinh ngạc nhìn Tần Lâm, giơ ngón tay cái lên: "Chị dâu! Đây là món thịt viên ngon nhất em từng ăn!"
Cơm nước đều làm cho Chu Chí Quốc ăn, nên Tần Lâm có cho thêm nước linh tuyền vào.
Có nước linh tuyền, Chu Chí Quốc ngày nào cũng ăn đồ chiên rán cũng không sao, nhưng cô có thể trốn vào không gian ăn, Chu Chí Quốc thì không thể, trước mặt người khác, rốt cuộc vẫn phải tuân theo lời dặn của bác sĩ.
Cơm trắng được nấu bằng nước linh tuyền, từng hạt cơm trắng ngần trong suốt, độ mềm vừa phải.
Bình thường một bát cơm là đủ với Thẩm Bội Quân, nay cô bé ăn cố thành ba bát. Thịt viên ngon là đúng, nhưng cà tím mềm nhừ trơn tuột, mộc nhĩ xào thịt thì mộc nhĩ rất giòn, thịt lợn mềm mại, một miếng thức ăn một miếng cơm, khiến cô bé ăn mãi không chán.
Chu Chí Quốc nhìn Thẩm Bội Quân mấy lần, cô bé này cũng ăn khỏe thật.
Thẩm Bội Quân không biết sức ăn của anh, tưởng anh ăn còn nhiều hơn mình, chắc chắn là đủ rồi, nên dù đã no, cô bé vẫn cố sống cố c.h.ế.t ăn nốt mấy viên thịt cuối cùng, tránh lãng phí.
Chu Chí Quốc: "..."
Anh mới chỉ ăn no một nửa!
