Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư: Ta Quyến Rũ Vai Ác Trong Văn Niên Đại - Chương 267: Sự Lạnh Lùng Của Ngu San Và Vị Hôn Phu Cũ Tìm Đến
Cập nhật lúc: 04/02/2026 17:05
Đợi Ngu San chạy tới bệnh viện, bác sĩ bảo cô ta với tư cách là người nhà đi cùng Lục Kỳ Niên đến bệnh viện thành phố làm phẫu thuật đóng đinh cố định điều trị.
Lục Kỳ Niên nhìn thấy sắc mặt Ngu San ngay lập tức lạnh xuống, trái tim hắn cũng trầm xuống.
Thẩm Thanh Hòa thấy Ngu San đến: "Cậu ấy giao cho cô đấy, tôi về trước đây."
"Đợi một chút." Ngu San ngăn anh lại, "Chân cậu ấy bị làm sao? Là các người đ.á.n.h?"
Thẩm Thanh Hòa giải thích một chút: "Tối hôm qua cậu ấy bị ngã một cái."
Ngu San không tin lời anh nói, mà nhìn về phía Lục Kỳ Niên, để hắn tự mình nói ra.
Lục Kỳ Niên trước mặt Thẩm Thanh Hòa, cũng không tiện nói hắn đi trại heo trộm heo con bị bắt, bị Chu Chí Quốc đ.á.n.h gãy chân.
"Là do anh không nhìn rõ đường, bị ngã một cái."
Sắc mặt Ngu San khó coi gần như muốn c.h.ử.i ầm lên: "Thật sự là ngã?"
Lục Kỳ Niên gật đầu.
Ngu San xoay người đi, hít sâu một hơi, đè nén lửa giận xuống.
Thẩm Thanh Hòa thấy bọn họ nói rõ ràng rồi, xoay người định rời đi.
"Đợi một chút!" Ngu San lại gọi anh lại, "Tôi còn có công việc, không có thời gian chăm sóc cậu ấy, anh chăm sóc cậu ấy, hoặc bảo Bội Quân đến chăm sóc cậu ấy, tôi nghĩ em ấy chắc chắn là vô cùng nguyện ý."
Thái độ đương nhiên của Ngu San chọc giận Thẩm Thanh Hòa: "Tôi không nguyện ý, cô út tôi cũng không nguyện ý, chúng tôi đều có công việc của mình, vị hôn phu của chính cô, chẳng lẽ không nên do chính cô chăm sóc?"
Ngu San lại nói: "Anh có muốn về thương lượng với em ấy một chút không? Nói không chừng em ấy rất nguyện ý chăm sóc Kỳ Niên đấy?"
Thẩm Thanh Hòa nhìn về phía Lục Kỳ Niên: "Cậu nói xem?"
Ánh mắt Lục Kỳ Niên mang theo vài phần cầu xin: "San San..."
Ngu San ngắt lời hắn: "Cậu biết hiện tại chị còn có việc đặc biệt quan trọng phải làm, cậu không thể giúp chị, chị cầu xin cậu cũng đừng kéo chân sau của chị được không?"
Lục Kỳ Niên thất vọng rũ mắt xuống: "Em biết rồi, xin lỗi."
Lần này hắn lại không giúp được cô ta, hắn trước mặt cô ta không ngẩng đầu lên được.
Ngu San nhìn về phía Thẩm Thanh Hòa: "Anh giúp đưa cậu ấy đến bệnh viện thành phố trước, lúc tôi về Đại đội Thanh Sơn sẽ nói cho Bội Quân biết tình hình của cậu ấy."
Thẩm Thanh Hòa nhắc nhở cô ta: "Cô út tôi và cậu ấy đã không còn hôn ước nữa, vị hôn thê hiện tại của cậu ấy là cô."
Ngu San cũng nhắc nhở anh: "Lục Đạt là anh trai của Kỳ Niên, Bội Quân chính là chị dâu cả của cậu ấy, chị dâu cả giúp chăm sóc em chồng một chút, không vấn đề gì chứ?"
"Tự tôi là được rồi!" Lục Kỳ Niên ngắt lời bọn họ.
Ngu San nhìn về phía hắn: "Cậu đừng có tùy hứng."
Lại nhìn về phía Thẩm Thanh Hòa: "Tôi giao cậu ấy cho anh đấy!"
Trước khi ra khỏi phòng bệnh, lại bổ sung một câu: "Anh trai của Kỳ Niên cũng là dượng của anh."
Ngu San cứ thế nói đi là đi.
Thẩm Thanh Hòa vẻ mặt phức tạp nhìn về phía Lục Kỳ Niên, cũng không biết là đồng cảm hắn không ai quản thì tốt, hay là đồng cảm bản thân hiện tại không đi được thì tốt.
Bên kia, Chu Chí Quốc liên lạc với Lục Đạt, kể chuyện Lục Kỳ Niên làm và cách xử lý của anh cho đối phương.
Lục Đạt không ngờ Lục Kỳ Niên có thể làm ra loại chuyện này, đúng như lúc đầu Tần Lâm nói, làm mất hết mặt mũi Lục gia!
"Chu đội, cậu không nên đ.á.n.h gãy chân trái của nó! Cậu nên đ.á.n.h gãy luôn cả chân phải của nó!" Lục Đạt bực bội nghiến răng nói.
"Hiện tại người nó đang ở đâu?"
"Bệnh viện thành phố, hiện tại không ai chăm sóc nó, là người nhà họ Thẩm tạm thời trông coi ở bệnh viện, cậu tốt nhất gọi điện về nhà tìm người đi xem nó."
"Ngu San đâu?"
"Cậu tự mình hỏi nó đi!" Chu Chí Quốc không nói chuyện phiếm này.
Lục Đạt nén giận, thành tâm thành ý nói: "Chỗ chị dâu cậu thay tôi xin lỗi trước, quay về tôi đến nhà nhận lỗi với cô ấy!"
Đầu bên này Lục Kỳ Niên còn muốn giấu giếm chuyện này, không muốn nói cho trong nhà biết, không muốn trong nhà vì chuyện này mà giận cá c.h.é.m thớt lên Ngu San.
Hắn nhờ Thẩm Thanh Hòa giúp đỡ, hy vọng Thẩm Bội Quân đến bệnh viện chăm sóc hắn.
Thẩm Thanh Hòa suýt chút nữa không tát cho hắn một cái ngay tại chỗ!
Khi Lục Đạt chuyển tiếp liên lạc đến bệnh viện thành phố, Thẩm Thanh Hòa trực tiếp cáo trạng với anh ta, Lục Kỳ Niên vị hôn thê của mình không nỡ dùng, còn muốn để cô út anh đi chăm sóc hắn!
Lục Kỳ Niên ngồi trên xe lăn, ngay bên cạnh điện thoại, Thẩm Thanh Hòa là nói ngay trước mặt hắn, nếu ánh mắt có thể g.i.ế.c người, hiện tại trên người Thẩm Thanh Hòa đã có thêm mấy cái lỗ thủng rồi.
Thẩm Thanh Hòa đưa điện thoại cho Lục Kỳ Niên.
Lục Kỳ Niên vội vàng giải thích: "San San công việc bận, em mới muốn nhờ Bội Quân đến chăm sóc em, em và Bội Quân cùng nhau lớn lên..."
Lục Đạt ngắt lời hắn: "Chuyện của mày tao đã nói cho ba mẹ rồi, bọn họ gần đây sẽ qua đó tìm chúng mày."
Chỉ đơn giản hai câu, Lục Đạt liền cúp điện thoại.
Trong lòng Lục Kỳ Niên chợt trầm xuống!
Xong rồi!
Đại đội Thanh Sơn.
Đinh Triệu Đông vừa vào đại đội đã bị người trong đội nhận ra!
Với tư cách là vị hôn phu cũ của Tần Lâm, Đinh Triệu Đông trước đây không ít lần đến Đại đội Thanh Sơn.
Kể từ khi hai nhà từ hôn, Đinh Triệu Đông chưa từng đến Đại đội Thanh Sơn nữa.
Nghe nói, Đinh Triệu Đông sau khi từ hôn, người cưới sau là nữ đồng chí ở huyện, hắn còn vì thế mà đi làm việc ở huyện, cả nhà hắn cũng vì hắn, một người làm quan cả họ được nhờ, đều chuyển đến huyện ở rồi.
Tần Lâm còn chưa về nhà, đã có người đi trại heo báo cho cô biết, vị hôn phu cũ Đinh Triệu Đông của cô đến tìm cô.
Nguyên chủ đối với vị hôn phu này còn rất để ý, nếu không cũng sẽ không dồn hết tâm tư nhất định phải tìm một người chồng tốt hơn hắn.
Nguyên chủ thái độ với Chu Chí Quốc tệ như vậy, một phần rất lớn là vì trong mắt nguyên chủ, Chu Chí Quốc không bằng Đinh Triệu Đông, nguyên chủ trong lòng không qua được cái ngưỡng từ hôn.
Trạm trưởng Mã nói: "Nhà cô có khách đến, hay là cô về trước đi?"
Tần Lâm nói: "Không sao, tôi làm xong việc trong tay đã."
Chưa đến một tiếng đồng hồ, Đinh Triệu Đông đã tìm đến trại heo.
Tuy nói đều là cùng một huyện, Đinh Triệu Đông cũng đã hơn hai năm không gặp Tần Lâm rồi, một là sợ Tần Lâm lại quấy rầy hắn, hai cũng là vợ hắn quản nghiêm, hắn hiện tại cả nhà đều dựa vào nhà mẹ đẻ vợ kiếm cơm, cũng không dám đắc tội vợ, cho nên mấy năm nay hiếm khi về Công xã Triều Dương.
Đinh Triệu Đông không ngờ trại heo của Đại đội Thanh Sơn là nhà gạch xanh, vừa to vừa rộng rãi.
Xem ra Đại đội Thanh Sơn hai năm nay cuộc sống tốt hơn các đại đội khác quá nhiều.
Thẩm Bội Quân chặn hắn lại, đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới một lượt: "Anh làm gì đấy?"
Đinh Triệu Đông vội giải thích: "Tôi là bạn của Tần Lâm, tôi đến tìm cô ấy."
Thẩm Bội Quân không biết hắn là ai, nhưng biểu tẩu đang ở trại heo, lượng hắn cũng không dám nói dối, bèn dẫn hắn đi tìm biểu tẩu.
Khi nhìn thấy Tần Lâm, bên cạnh cô còn có mấy người.
Nhưng Đinh Triệu Đông liếc mắt một cái đã nhìn thấy cô trắng đến mức dường như phát sáng!
Tần Lâm có một mái tóc đen dày, b.úi củ tỏi bồng bềnh trên đỉnh đầu, đường viền hàm lộ ra hết, rõ ràng sắc sảo, khiến vóc dáng vốn đã cao gầy của cô, trông càng thêm thon thả.
Cho dù là đang ở trong chuồng heo, cái cằm nhọn đó, khuôn mặt xinh đẹp đó, chiếc cổ thiên nga xinh đẹp đó, đôi mắt như phù quang lược ảnh đó... đều khiến Đinh Triệu Đông ánh mắt kinh diễm, trong cổ khô khốc, nhìn nửa ngày cũng không hoàn hồn!
Cô ấy là... là... Tần Lâm?
Chuyện này sao có thể?
Không phải nghe nói cô ấy đã sinh ba đứa con rồi sao?
Vợ của Đinh Triệu Đông chỉ sinh một đứa con, nhưng sau khi sinh con xong, vóc dáng hoàn toàn biến dạng, hiện tại cô ta có thể bằng ba cái Đinh Triệu Đông.
Nhưng Tần Lâm trước mắt, đẹp đến mức khiến người ta tim đập thình thịch!
Ai có thể nhìn ra được, cô ấy đã kết hôn, đã sinh ba đứa con?
"Biểu tẩu!" Thẩm Bội Quân gọi một tiếng.
Tần Lâm nhìn theo hướng đó, nhìn thấy Thẩm Bội Quân, cũng nhìn thấy người đàn ông lạ mặt bên cạnh Thẩm Bội Quân.
"Anh ta nói là bạn của chị, em dẫn anh ta qua đây!" Thẩm Bội Quân giải thích.
Tần Lâm lúc này mới nhìn kỹ một chút, trùng khớp với hình bóng trong ký ức, hóa ra hắn chính là Đinh Triệu Đông!
"Đinh Triệu Đông?"
Nghe thấy Tần Lâm gọi tên mình, toàn thân Đinh Triệu Đông giống như có dòng điện chạy qua, cả người tê dại.
