Mang Theo Hệ Thống Bách Hóa Xuyên Đến Sau Đêm Tân Hôn Ở Thập Niên 70 - Chương 286: Tiểu Hướng Dương Chỉ Có Bố?

Cập nhật lúc: 22/01/2026 19:50

Cố mẫu cũng không ép, ngồi một bên cùng Cố phụ, cười nhìn ba đứa nhỏ cùng Minh Lâm và Tiểu Hướng Dương ăn bánh kem.

Mấy người Bạch Đào rất nhanh đã bày ra một bàn đầy thức ăn, có mặn có chay, khẩu vị Bắc Nam đều có.

Bánh trôi và sủi cảo đều nấu không ít.

Vây quanh một bàn lớn, náo nhiệt vô cùng.

Cũng may chủ nhân trước của ngôi nhà này gia nghiệp lớn, mỗi gian phòng đều xây rất rộng rãi, bao nhiêu người vây quanh trong phòng cũng không thấy chật chội.

Bên trái Bạch Đào là Cố Tranh, bên phải là ba đứa nhỏ.

Triệu Phong, Ngô Hải Bình ngồi cạnh bé Minh Lâm, lần lượt là Lưu Lị, Tiểu Hướng Dương, Cố Thanh Dương, Cố Thanh Oánh, Bạch Điền Sinh v.v.

Đặc biệt tách mấy đứa nhỏ ra, đề phòng chúng người nhỏ, muốn ăn gì không với tới, người lớn bên cạnh có thể giúp gắp cho chúng.

Ngô Hải Bình thích trẻ con, chăm sóc bé Minh Lâm rất chu đáo, lúc đầu Ngô Hải Bình và Triệu Phong để ý nhau trong đó cũng có nguyên nhân là vì ba đứa nhỏ.

Trên mặt Triệu Phong treo nụ cười ôn hòa, không khỏi nghĩ, đối tượng thích trẻ con như vậy, đợi sang năm tốt nghiệp, bọn họ kết hôn xong, sẽ nhanh ch.óng tự sinh một đứa.

Tiểu Hướng Dương: “Dì Lị Lị, con muốn ăn sườn kho dì có thể gắp giúp con một miếng không ạ? Cảm ơn dì~”

“Dì Lị Lị, con muốn ăn thịt kho tàu~”

“Dì Lị Lị, thịt heo xào mắm ruốc~”

“Dì Lị Lị, gà hầm hạt dẻ~”

“Dì Lị Lị, thịt viên~”

Tiểu Hướng Dương và bé Minh Lâm đều là tín đồ của thịt, thích ăn thịt, không thích ăn rau.

Lưu Lị mỉm cười gắp cho cậu bé một đũa nấm, rau cải xào tỏi, và măng xào: “Không được chỉ ăn thịt, phải kết hợp mặn chay mới khỏe mạnh biết chưa?”

Lúc đầu, Tiểu Hướng Dương ăn gì, Lưu Lị đều sẽ gắp cho, gắp được vài đũa, tên nhóc này chỉ toàn ăn thịt, dễ bị đầy bụng.

“Cảm ơn dì Lị Lị~” Tiểu Hướng Dương bĩu môi, tuy không tình nguyện lắm, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn hết rau trong bát.

Lưu Lị hài lòng xoa đầu cậu bé: “Đúng rồi, Hướng Dương thật là bé ngoan.”

Thân hình mập mạp của Tiểu Hướng Dương hơi cứng lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Lưu Lị.

Lưu Lị chú ý đến ánh mắt của cậu bé, khó hiểu nói: “Hướng Dương con sao thế?”

Lưu Lị thấy đôi mắt đen láy của cậu bé lấp lánh ánh sáng hy vọng, khiến người ta không nỡ từ chối, nhưng cứ cảm thấy đứa trẻ nhỏ thế này không nên u buồn như vậy, cố tỏ ra thoải mái nói:

“Thằng nhóc thối, sao lại không được chứ, nếu con muốn, dì hôm nay xoa trọc đầu con luôn.”

Tiểu Hướng Dương: ……

Lưu Lị thấy biểu cảm của Tiểu Hướng Dương trở lại bình thường, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi dọa cô giật mình, cứ sợ thằng bé này sẽ khóc òa lên, cô không biết dỗ trẻ con đâu.

Quả nhiên vẫn là con nhà người ta tốt, chỉ cần lúc vui vẻ trêu chọc một chút là được.

Tiểu Hướng Dương tụt xuống khỏi ghế, đẩy ghế về phía Lưu Lị một chút: “Dì Lị Lị, con ngồi gần dì một chút, dì muốn ăn gì, con gắp cho dì, hôm nay dì Lị Lị chăm sóc con lâu như vậy rồi, cảm ơn dì Lị Lị.”

Đứa trẻ gấu hiểu chuyện lên trông cũng đáng yêu phết.

Lưu Lị là người lớn sao nỡ để trẻ con chăm sóc, vội nói:

“Không cần không cần, dì tự làm được, con muốn ăn gì? Dì giúp con.”

“Rau xanh, măng xào, nấm, trứng gà——” Tiểu Hướng Dương mở miệng là tuôn ra.

Được rồi, cô khách sáo, người ta lại chẳng khách sáo chút nào, cũng may đều là món chay, vừa rồi tên nhóc này đúng là ăn không ít thịt, không phải không nỡ cho cậu bé ăn, mà là ăn cái gì cũng phải có chừng mực.

Lưu Lị tính tình tốt bụng gắp cho cậu bé không ít những món cậu bé vừa kể tên.

Tiểu Hướng Dương vừa ăn vừa hỏi: “Dì Lị Lị, con ngoan ngoãn ăn rau dì sẽ thích con chứ?”

“Đương nhiên là sẽ rồi.” Trên mặt Lưu Lị nở nụ cười nói.

Bạch Đào và Ngô Hải Bình đều chú ý đến động tĩnh bên phía Lưu Lị.

“Lị Lị Hải Bình hai cậu cũng mau ăn đi, vốn là mời các cậu đến ăn cơm, không ngờ lại để các cậu đến trông trẻ.

Mấy đứa nhỏ vừa rồi ăn không ít bánh kem, còn có khoai tây chiên, bụng đều căng tròn rồi.” Bạch Đào cười nói.

“Có gì đâu, tiện tay thôi mà.” Ngô Hải Bình nói.

Lưu Lị cũng cười gật đầu.

Bé Minh Lâm ợ một cái rõ to.

“Các cậu ăn no chưa? Chúng ta đi chơi đi?” Bé Minh Lâm nói với Đại Bảo Nhị Bảo Tam Bảo.

Đại Bảo Nhị Bảo đặt đũa xuống: “Mẹ, bọn con ăn no rồi.”

Tam Bảo: “Mẹ, con cũng ăn no rồi, bọn con đi chơi đây.”

Bốn đứa trẻ vừa định đi, phát hiện giữa chúng thiếu mất một người, bèn đi đến sau lưng Tiểu Hướng Dương: “Cậu ăn no chưa? Bọn tớ đi chơi cậu có đi không?”

Tiểu Hướng Dương: “Tớ không đi đâu, tớ muốn ở đây với dì Lị Lị, các cậu đi đi.”

Lưu Lị: ……

Thật sự không cần thiết đâu.

Lưu Lị mỉm cười: “Không sao, ăn no rồi thì đi chơi với các bạn đi, ở đây còn có dì Đào Đào, dì Hải Bình chơi với dì mà.”

“Con cứ muốn ở đây với dì, đâu cũng không đi.” Tiểu Hướng Dương nói.

Lưu Lị hết cách, không chịu đi, chẳng lẽ cô lại đuổi đi à?

Lại sợ chọc đứa nhỏ này khóc.

Vừa rồi đứa nhỏ này kể từ sau khi cô xoa đầu cậu bé một cái thì có chút không bình thường.

Biết thế vừa rồi cô đã không động tay động chân.

Mãi cho đến khi ăn xong, Tiểu Hướng Dương đều bám theo Lưu Lị, một câu dì Lị Lị hai câu dì Lị Lị, miệng ngọt xớt, còn ra dáng quý ông nhỏ, chốc chốc lại hỏi dì Lị Lị dì có khát không, con rót nước cho dì uống.

Lúc Lưu Lị lau bàn quét nhà, Tiểu Hướng Dương: “Dì Lị Lị để con để con, con là con trai, việc nặng nhọc này để con làm.”

Người bé tí mà toàn nói khoác.

Nếu không phải thấy cậu bé mới cao đến n.g.ự.c mình, Lưu Lị đã tin lời cậu bé rồi.

Lưu Lị trêu chọc: “Hướng Dương miệng con ngọt thế này, đợi sau này con lớn lên thì còn thế nào nữa, lừa được bao nhiêu cô gái đây.”

Tiểu Hướng Dương cười ngây ngô: “Dì Lị Lị, dì nói gì con không hiểu, con phải chọc các cô gái cười, sao lại khóc được ạ.”

Bạch Đào Ngô Hải Bình nhìn cái đuôi nhỏ bám sau lưng Lưu Lị, có chút buồn cười không nhịn được, Bạch Đào: “Tiểu Hướng Dương hôm nay con theo dì Lị Lị về đi.”

Tiểu Hướng Dương hai mắt lập tức sáng lấp lánh nhìn Lưu Lị: “Dì Lị Lị có được không ạ?”

Lưu Lị: ……

Lưu Lị lườm nguýt Bạch Đào một cái, lời của Bạch Đào gợi ý cho Tiểu Hướng Dương, nhìn dáng vẻ của tên nhóc này đúng là muốn đi theo cô thật: “Hướng Dương, con không thể về nhà với dì được đâu, dì ở ký túc xá trường học không tiện, còn nữa nhé, lát nữa bố mẹ con sẽ đến đón con, con phải theo bố mẹ về nhà các con chứ.”

Cô là con gái lớn tồng ngồng dẫn một đứa nhóc về ký túc xá, ra thể thống gì.

“Con chỉ có bố thôi.” Tiểu Hướng Dương cúi đầu, có chút tủi thân nói, lúc nói chuyện hai bàn tay mập mạp nắm c.h.ặ.t vào nhau.

“Hả? Hướng Dương xin lỗi, dì không biết.” Lưu Lị có chút luống cuống nhìn Ngô Hải Bình và Bạch Đào, ra hiệu hai người mau giúp dỗ dành.

Bạch Đào Ngô Hải Bình lực bất tòng tâm, ném cho cô ánh mắt bó tay.

Lưu Lị thăm dò ôm Tiểu Hướng Dương vào lòng: “Con không sao chứ? Lần sau dì đưa con đi chơi được không? Thật sự không thể đưa con về trường được.”

“Hướng Dương——” Bên ngoài truyền đến giọng nói của một người đàn ông.

Là bố Tiểu Hướng Dương đến rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.