Mang Theo Không Gian Mười Tỷ Vật Tư, Tung Hoành Thập Niên 60 - Chương 90: Vì Cái Miệng Mà Bị Lão Gia Tử Quất
Cập nhật lúc: 02/01/2026 07:07
Trịnh Diệu Tổ nghe thấy cháu gái ngoan gửi rượu và trà cho mình, đôi mắt trong nháy mắt liền sáng lên!
Ngay sau đó, nghĩ đến thằng nhãi ranh trước mặt lại dám lấy rượu ra uy h.i.ế.p mình, ông lại tức đến nổ phổi tại chỗ!
Thằng nhãi ranh này có cái gì tốt, cháu gái ngoan nhà ông rốt cuộc nhìn trúng điểm nào của thằng nhóc Quân gia, cứ như vậy ngốc nghếch bị người ta lừa tới tay rồi.
Trịnh Diệu Tổ nổi trận lôi đình gào lên với anh: "Cái thằng hỗn đản này, đó là rượu cháu gái ông gửi cho ông, cháu dám mang đi tặng người khác thử xem, có phải cháu muốn đ.á.n.h nhau với ông già này không?"
Quân Cẩn Mặc nhìn đối phương một cái, chậm rãi hỏi: "Lão gia t.ử, ngài xác định muốn đ.á.n.h với cháu?"
Nói xong, đôi mắt anh nhìn chăm chú Trịnh Diệu Tổ, khóe môi gợi lên một tia tính toán.
Tuy rằng đã đồng ý với Yểu Yểu cố gắng nhường ông cụ, nhưng nếu ông cụ muốn ngăn cản chuyện chung thân đại sự của anh, vậy anh cũng đành phải phụng bồi đến cùng.
Trịnh Diệu Tổ bị lời này chọc tức suýt hộc m.á.u, thằng nhãi ranh này nói còn là tiếng người sao?
Chỉ biết đ.â.m d.a.o vào chỗ đau của ông, cháu rể như vậy nói gì cũng không thể nhận a.
Trịnh Thừa Nghiệp nhìn thấy lửa giận không ngừng tăng vọt của ông cụ, thật sợ ông bị chọc tức xảy ra chuyện gì.
Thế là, anh lên tiếng an ủi: "Ông nội, ông ngồi xuống bình tĩnh một chút trước đã, tâm bình khí hòa nói chuyện với Cẩn Mặc, ông đừng để tức hỏng thân thể mình."
"Cháu - cháu thành thật khai báo cho ông, có phải đã sớm thông đồng với thằng nhóc Quân gia rồi mới trở về không?"
Trịnh Diệu Tổ thấy cháu trai lên tiếng cắt ngang ông, trong nháy mắt liền tìm được chỗ trút giận, chỉ vào Trịnh Thừa Nghiệp hung hăng chất vấn.
Vừa rồi trong lòng ông còn buồn bực, hôm nay mấy thằng nhóc này sao về đông đủ thế, hóa ra là đã sớm có mưu đồ.
Trịnh Thừa Nghiệp không ngờ ông nội sẽ đốt lửa lên người mình, khóe miệng giật một cái, bất đắc dĩ nói: "Ông nội, ông nghĩ đi đâu thế, cháu cũng là vừa mới biết Cẩn Mặc yêu đương thôi."
"Hừ ——" Trịnh Diệu Tổ xoay người không thèm để ý tới anh, sau đó, mắt ông đảo qua đảo lại trên người Đường Vân Hạo và Tống T.ử Hiên.
Ông trừng mắt nhìn hai người hỏi: "Nói - hai thằng nhãi ranh các cháu lại là biết từ khi nào? Nếu dám lừa gạt ông già này, lát nữa sẽ cho các cháu ăn ăn roi."
"Không không không - ông nội Trịnh ông hiểu lầm rồi, bọn cháu cũng là nghe Cẩn Mặc nói mới biết, nếu biết trước, cháu và cậu ấy chắc chắn không dám giấu giếm ngài!"
Tống T.ử Hiên nghe xong lời ông, lập tức lắc đầu phủ nhận, trên mặt lộ ra nụ cười nịnh nọt, nghiêm túc nói dối với ông.
Món thịt xào măng ông cụ nói cũng không phải chuyện đùa, cái roi kia quất lên người có thể khiến người ta chua xót thật lâu. Cho nên, đ.á.n.h c.h.ế.t cậu ta cũng không thể thừa nhận mình biết chuyện a.
Đường Vân Hạo cũng vội vàng gật đầu nói: "Đúng vậy, ông nội Trịnh, cháu và T.ử Hiên cũng không biết Cẩn Mặc theo đuổi người ta tới tay từ khi nào, trước đó ở Giang Thị, bọn cháu cũng chỉ là suy đoán hai người có manh mối..."
"Vân Hạo ——" Tống T.ử Hiên nghe thấy cậu ta nói, liền biết sắp gặp họa rồi, cậu ta vội vàng lên tiếng cắt ngang Đường Vân Hạo.
Cậu ta dùng tay bịt miệng đối phương, không để cậu ta tiếp tục "mở gáo", thấp giọng nói: "Cái miệng thối của cậu nói bậy bạ gì đó?"
Đường Vân Hạo bị đối phương bịt c.h.ặ.t miệng, cậu ta lập tức tỉnh táo lại, biết lần này là xong đời thật rồi. Bởi vì cậu ta đã nhìn thấy trên đầu ông cụ bốc khói.
"Hai thằng nhãi ranh các cháu, thật đúng là tốt lắm!" Trịnh Diệu Tổ chỉ vào Đường Vân Hạo và Tống T.ử Hiên, nghiến răng nghiến lợi nói.
Ông không làm gì được thằng nhóc Quân gia, chẳng lẽ còn không trị được hai đứa nó?
Trịnh Diệu Tổ lần này là thật sự nổi giận, ông quay đầu nói với Trịnh Thừa Nghiệp: "Thằng nhãi ranh, đi lấy cái roi của ông tới đây!"
Trịnh Thừa Dịch nghe thấy ông nội đòi roi, đôi mắt tròn vo xoay chuyển, cậu bé trượt từ trên đùi Quân Cẩn Mặc xuống, vài cái đã chạy ra khỏi đại sảnh.
Đừng nhìn bánh bao nhỏ lớn lên mập mạp, nhưng tốc độ kia lại cực nhanh, chưa đến vài phút đã cầm cái roi ông cụ dùng để quất người đi vào.
Trịnh Thừa Nghiệp nhìn động tác nhỏ chạy ra ngoài của Tiểu Dịch, nhịn không được mặc niệm cho hai người bạn tốt trong lòng.
Thế hệ con cháu Trịnh gia này thì Thừa Dịch là nhỏ nhất. Cho nên mọi người cũng đều rất cưng chiều cậu bé, nhưng mà nhóc con tuổi tuy nhỏ, nhưng quỷ kế lại không ít.
Việc cậu bé bình thường thích làm nhất, chính là giúp ông cụ lấy roi quất người.
"Ông nội, Tiểu Dịch lấy roi tới rồi, ông đi quất anh Vân Hạo và anh T.ử Hiên đi ạ!"
Trịnh Thừa Dịch cầm roi vọt vào, cậu bé đưa roi cho Trịnh Diệu Tổ, sau đó ngẩng đầu cười ngọt ngào với ông.
"Tiểu Dịch, cái đồ phản bội nhỏ này, uổng công anh T.ử Hiên bình thường đối xử tốt với em như vậy..."
Tống T.ử Hiên nhìn thấy trong tay nhóc con cầm roi, cậu ta không ngồi yên được nữa, lập tức liền xông ra ngoài, lúc này không mau ch.óng chạy trốn, chẳng lẽ còn chờ bị ăn thịt sao?
Đường Vân Hạo cũng rất sợ cây roi trúc của ông cụ, cậu ta hô với Trịnh Thừa Dịch: "Tiểu Dịch Bảo, anh Vân Hạo hôm nay sẽ bị đồ xấu xa nhỏ là em hại c.h.ế.t..."
Trịnh Diệu Tổ thấy chạy mất một đứa, gào lên với cậu ta: "Thằng nhãi ranh, ông xem hôm nay cháu có thể trốn đi đâu."
Nói xong, roi tre dài trong tay ông liền rơi xuống người Đường Vân Hạo còn chưa kịp chạy.
"A - ông nội Trịnh, ngài ra tay nhẹ một chút a, nếu không sẽ xảy ra án mạng đấy.", Đường Vân Hạo bị quất hai roi, cũng vội vàng nhảy dựng lên xông ra ngoài.
Cậu ta xoa xoa bả vai bị quất, thật là đau c.h.ế.t cậu ta rồi, ông cụ này vì phát tiết, ra tay cũng không phải bình thường tàn nhẫn, cậu ta chẳng qua là nói vài câu nói thật thôi mà, sao lại thành đối tượng bị đ.á.n.h đập rồi.
Trịnh Diệu Tổ thấy hai thằng hỗn đản chạy rồi, lửa giận trong lòng càng vượng.
Ông nói với hai người: "Thằng hỗn đản, ông xem hai đứa có thể chạy đi đâu..." Nói xong, ông cũng nhanh ch.óng đuổi theo ra ngoài.
"A a a - ông nội Trịnh, đ.á.n.h nữa là xảy ra án mạng đấy..."
"Đường Vân Hạo, cái đồ chuyên hố anh em này, tớ bị cậu hại c.h.ế.t rồi..."
Quân Cẩn Mặc ngồi trong đại sảnh yên lặng uống trà, nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền từ bên ngoài vào, khóe miệng anh gợi lên một tia cười nhạt.
Trịnh Thừa Dịch ở bên ngoài xem đủ kịch, nhảy bước chân vui vẻ về đại sảnh, cậu bé bò lên đùi Quân Cẩn Mặc, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: "Anh Cẩn Mặc, chị dâu tương lai của em thật sự sẽ thích Tiểu Dịch sao?"
Quân Cẩn Mặc xoa đầu cậu bé nói. "Sẽ, cô ấy rất dễ chung sống, đợi lần sau Tiểu Dịch gặp cô ấy, phải gọi là chị dâu, biết không?"
Nghĩ đến sở thích của Yểu Yểu nhà anh, ánh mắt anh cũng nhu hòa không ít.
Nhóc con này lớn lên mềm mại đáng yêu, vừa vặn là kiểu Yểu Yểu thích, tin tưởng hai người gặp nhau sẽ chung sống rất vui vẻ.
Trịnh Thừa Nghiệp đặt chén trà lên bàn trà, đôi mắt nhìn thẳng Quân Cẩn Mặc, trầm giọng hỏi: "Cẩn Mặc, cậu thật sự quyết định rồi?"
"Đương nhiên!" Quân Cẩn Mặc nhìn anh một cái, ánh mắt thập phần kiên định trả lời.
Trịnh Thừa Nghiệp nghe thấy đáp án của anh, trong lòng càng thêm tò mò về Thẩm Yểu chưa từng gặp mặt kia.
Anh thật đúng là muốn hội ngộ cô gái nhỏ kia một chút, xem cô rốt cuộc có ma lực gì. Không chỉ khiến ông cụ ngày ngày treo bên miệng, còn khiến Cẩn Mặc trong thời gian ngắn đã lún sâu vào.
Khóe miệng anh mang theo nụ cười nhạt hỏi: "Vậy nếu ông nội kiên quyết không đồng ý, cậu định làm thế nào?"
Quân Cẩn Mặc đạm mạc nói: "Ai cũng không ngăn cản được tôi và Yểu Yểu ở bên nhau, cho dù là ông cụ cũng không được!"
Nói xong, trong đôi mắt thâm thúy của anh xẹt qua một tia hàn ý, cho dù là ông cụ cứ muốn gây sự, cũng không thay đổi được quyết định của anh...
