Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 104 - Trời Xui Đất Khiến Sự
Cập nhật lúc: 11/04/2026 02:08
Quế di nương náo loạn như vậy một hồi, đến cuối cùng khiến trong lòng thái phu nhân phiền muộn, tự nhiên cũng không cho đại lão gia sắc mặt hòa nhã. Lần này thỉnh an, mọi người đều mang bộ dáng tâm tình không tốt. Tô Lệ Ngôn đứng trong góc nhìn một lúc lâu mà vẫn không rõ cuối cùng bọn họ xử trí Quế di nương như thế nào. Tóm lại chuyện nàng ta nháo ra vốn dĩ chẳng dễ nghe, bởi vậy thái phu nhân liền vẫy lui toàn bộ bọn tiểu bối, đây là sự vụ của đại phòng, ngay cả phu thê nhị lão gia cũng không được lưu lại, chỉ để hai người đại lão gia và Quế di nương.
Ngày thứ hai, Tô Lệ Ngôn liền nghe nói Nguyên Tương Liên bị đưa trả về, còn vị đại phu nhân Từ thị đã biến mất bấy lâu đột nhiên thân thể chuyển tốt, có thể đứng ra lo liệu việc nhà, lập tức từ cái tiểu viện hẻo lánh dọn ra ngoài. Mà Quế di nương lại giẫm lên vết xe đổ của đại phu nhân năm xưa, nói thân mình không khỏe, kế tiếp đại phu nhân, cũng bị đưa vào trong viện tĩnh dưỡng.
Tô Lệ Ngôn nghe được tin này khóe miệng không nhịn được cong lên một tia cười lạnh. Bên cạnh Tô Ngọc thì tức tối bất bình, trong miệng lảm nhảm mãi không thôi. Nàng cũng không ngăn, càng lười ngăn, dù sao nói bao nhiêu lần thì nha đầu này cũng nghe không lọt vào lòng. Nàng chẳng muốn phí môi lưỡi. Đại phu nhân Từ thị khi bị giam lỏng, nàng đã đoán trước sẽ có hôm nay. Rốt cuộc Từ thị quản lý Nguyên gia nhiều năm, không thể nào dễ dàng bị người ta hai ba lần lộng đảo như vậy. Bề ngoài nhìn như nàng ta thua thiệt nặng, nhưng chuyện Từ thị năm xưa dùng thủ đoạn tàn nhẫn hại con nối dõi Nguyên gia mà bị giam lỏng, vốn là việc đủ chấn động lòng người. Chỉ là sau lưng, ai biết Từ thị từng làm ra bao nhiêu sự tình còn xấu xa gấp mười gấp trăm lần? Chẳng qua không bị phơi bày mà thôi. Một khi dám làm chuyện như vậy, liền cho thấy đây tuyệt không phải lần đầu. Nếu không phải có kinh nghiệm từ trước, nàng ta sao có thể bình an nhiều năm như vậy, lại bởi một sự cố lần này mà thật sự bị mai danh ẩn tích khỏi Nguyên gia.
Nàng vốn đoán trước kết cục ấy. Nhất là sau một trận Quế di nương náo loạn hôm qua, nhìn sắc mặt thái phu nhân khi đó, nàng liền đoán Từ thị chắc chắn đã sắp đến lúc được “lành bệnh”. Một gia đình lớn vô chủ lâu ngày tất loạn, thái phu nhân lại không thích quản những chuyện bề bộn đó. Từ thị tuy thủ đoạn không phúc hậu, nhưng đối phó tiểu thiếp thứ nữ lại rất hữu hiệu. Vào lúc cục diện rối ren này, loại người như nàng ta là thích hợp nhất để trấn áp.
Chỉ là Tô Lệ Ngôn không dự liệu được Dư thị lại không đợi nổi mười ngày nửa tháng. Hôm qua Quế di nương vừa khóc một trận, hôm nay Từ thị đã “lành bệnh”, thật không biết Quế di nương hiện giờ trong lòng nghĩ gì. Từ thị vừa ra mặt, ngày lành của Nguyên Tương Liên về nhà mẹ đẻ xem như chấm dứt. Tô Lệ Ngôn trong lòng cười lạnh, trên mặt lại vẫn lạnh nhạt như thường.
“Tam thiếu phu nhân, ngài thế nào còn một bộ không chút hoang mang?” Tô Ngọc sốt ruột. Nàng nói nhiều như vậy chính là muốn Tô Lệ Ngôn đề cao cảnh giác. Đại phu nhân Từ thị phía trước làm ra sự tình đến giờ nàng còn không dám tin nổi. Nguyên bản nàng định mang tin tức này hồi Tô gia, ai ngờ tam thiếu phu nhân lại không cho phép. Lần trước Tô Lệ Ngôn đẻ non, nàng tự chủ trương một lần, cuối cùng chẳng những không được khen, ngược lại còn bị trách hai câu. Lúc này trong lòng càng thấy không thoải mái. Từ thị từng ám hại nàng, Tô Ngọc không thể mang tin về Tô gia để nhờ lão phu nhân chủ trì công đạo. Nguyên tưởng đại phu nhân Từ thị từ nay chẳng còn uy h.i.ế.p gì với Tô Lệ Ngôn, không ngờ hiện giờ nàng ta đã khỏe lại, lại còn được người nâng trở về vị trí cũ.
“Bà ta hoang mang rối loạn thì sự tình liền giải quyết được sao?”
Tô Lệ Ngôn trong tay cầm cây kéo, cắt mấy cành lá hà thủ ô khô vàng phía trên, thứ nàng gieo không bao lâu trước đó. Hà thủ ô này trông không được tốt, cũng không biết có phải vì nàng dùng nước trong không gian tưới quá mức hay không. Tuy bề ngoài héo úa, nhưng cuối cùng vẫn sống, nửa c.h.ế.t nửa sống mà giãy giụa, trên cành lại gắng gượng đ.â.m ra vài mầm lá non xanh nhạt.
Nàng thần sắc nhàn nhạt, hoàn toàn khác với vẻ nôn nóng phẫn nộ trên mặt Tô Ngọc, cũng không lo sợ, không hoảng hốt, như thể chuyện của người khác. Tô Ngọc gấp đến mức nói chẳng nên lời, liền đưa tay đoạt lấy cây kéo trong tay nàng, thấy nàng rốt cuộc cũng đưa mắt lại nhìn mình, mới sốt ruột hỏi:
“Kia, tam thiếu phu nhân tổng phải có chút tỏ thái độ chứ? Nghĩ xem có biện pháp gì không?”
Nàng vừa nói, vừa đặt cây kéo xuống bàn. Thấy Tô Lệ Ngôn lại muốn lấy, nàng vội vàng đưa ra xa. So với bản thân đang lửa cháy đến chân, thì tam thiếu phu nhân lại lãnh đạm như thể sự này chẳng liên quan đến nàng. Tô Ngọc càng nghĩ càng buồn bực, vành mắt đỏ lên:
“Đại phu nhân là bà bà của ngài, đến lúc mỗi ngày còn phải đến thỉnh an, ai biết nàng muốn làm khó ngài thế nào.”
“Ngươi cũng biết đó là bà bà của ta.”
Tô Lệ Ngôn liếc nàng một cái đầy lười nhác. Kéo không lấy được, nàng liền đưa một đôi tay trắng mềm ra, ngắt một mảnh lá hà thủ ô vàng úa, đặt trong lòng bàn tay chậm rãi xé chơi, thần sắc vẫn nhàn nhạt:
“Bà ta muốn làm gì, chẳng lẽ ta sốt ruột thì bà ta liền không làm?”
Nói xong, nàng phủi mấy mảnh lá vụn trong tay, khóe môi hơi nhếch, đôi mắt đẹp hơi híp lại, ánh sắc lạnh trong khóe mắt lóe lên rất nhanh. Nàng đứng dậy, cũng không liếc nhìn khuôn mặt đầy lo lắng của Tô Ngọc, chỉ chậm rãi đi về phía giường:
“Mệt rồi. Ta nghỉ một lát, lát nữa đến giờ thì gọi ta.”
Tô Ngọc nhìn bộ dáng đó của nàng mà sốt ruột đến không thốt nổi thành lời, trong lòng buồn bực vô cùng, đành đáp lấy lệ. Nàng nâng làn tóc dài tối mượt như sa tơ của Tô Lệ Ngôn, ngắm gương mặt thiếu nữ ngày càng tươi đẹp, đường nét thanh lệ, ánh sáng nhàn nhạt phản chiếu trong gương đồng làm dung mạo nàng càng thêm trong trẻo mà lại điểm vài phần phong tình chưa tỏ. Càng lớn càng đẹp, nhưng lại càng thản nhiên lãnh đạm.
Nhịn một lúc lâu, Tô Ngọc cuối cùng vẫn không dằn được, đỡ nàng ngồi xuống giường, giọng đầy hờn dỗi:
“Đại phu nhân vừa khỏi bệnh trở về, tam thiếu phu nhân thế nào cũng nên biểu lộ chút hiếu tâm, để người ta nhìn thấy ngài khỏe mạnh mới phải. Hôm nay đại phu nhân dọn về đã lâu, ngài còn chưa đi thỉnh an.”
Rõ ràng vừa rồi còn bảo nàng đề phòng, hiện giờ lại giục nàng đi thỉnh an.
Tô Lệ Ngôn nhìn Tô Ngọc mà nhất thời không biết nói gì. Một lúc sau, nàng cũng chẳng thèm để ý nữa, tự cởi ngoại bào rồi chui vào trong chăn. Tô Ngọc thấy nàng đưa lưng về phía mình, trong lòng lại càng bất mãn. Nàng ta một lòng suy nghĩ cho tam thiếu phu nhân, thế mà nàng lại hờ hững, như thể mọi thứ đều dư thừa. Cảm giác ấy khiến Tô Ngọc vô cùng khó chịu, giọng hơi cao lên:
“Tam thiếu phu nhân, lời nô tỳ nói, ngài có nghe hay không?”
“Trong lòng ta tự có đúng mực.”
Giọng Tô Lệ Ngôn lạnh xuống. Nàng nằm nghiêng trên giường, không có ý định đáp thêm. Mái tóc đen dài rối nhẹ trên gối, ánh tối tăm mơ hồ bao lấy. Tô Ngọc không nhìn được biểu tình của nàng, chỉ càng cảm thấy giọng nói ấy lạnh lẽo thấu vào lòng.
Nàng ta ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng, thì tiếng nói mềm nhẹ của Tô Lệ Ngôn lại vang lên, chậm rãi nhưng rõ ràng:
“Màn buông xuống. Ngươi ra ngoài đi. Đến giờ Thân thì đ.á.n.h thức ta.”
“Nô tỳ……” Tô Ngọc vô cùng ủy khuất. Nàng ta cảm thấy từ lúc tiểu thư gả vào Nguyên gia, dường như đã biến thành một người khác. Nàng ta một lòng chân thành, hiện giờ lại càng thấy làm việc không thuận, một mực vì nàng suy nghĩ mà lại chẳng được cảm kích. Vành mắt nàng ta đỏ lên, đã bắt đầu nức nở.
Tô Lệ Ngôn ngồi dậy, lạnh giọng nhìn nàng ta: “Ra ngoài.”
Thấy nàng lạnh lùng như thế, Tô Ngọc khựng lại một chút, đưa tay lau mắt, môi mấp máy: “Nô tỳ……”
“Ta nói lần cuối, giờ Thân đ.á.n.h thức ta. Hiện tại ngươi có thể ra ngoài.”
Tô Lệ Ngôn không đợi nàng ta nói xong, chỉ nhàn nhạt nhìn thẳng vào nàng ta. Thanh âm nhẹ như tơ, nhưng lại mang theo một loại lực ép khiến người ta không thể phản kháng.
Tô Ngọc lần nữa sững sờ, c.ắ.n môi, gương mặt lập tức đỏ bừng, không nhịn được nữa. Nữ hài t.ử vốn da mặt mỏng, trước kia Tô Lệ Ngôn chưa từng nói chuyện khách khí, lại hết lần này tới lần khác đuổi nàng ta ra ngoài. Nàng ta rốt cuộc chịu không nổi, màn cũng không buông xuống, che miệng khóc lóc chạy thẳng ra ngoài.
Tô Lệ Ngôn lạnh mắt nhìn bóng nàng ta khuất dần, mệt mỏi xoa giữa mày rồi nằm xuống giường lần nữa.
Đại phu nhân Từ thị dưỡng bệnh rồi đi ra, tất nhiên không có ý tốt. Thái phu nhân Dư thị hẳn đã biết mọi chuyện, vậy mà vẫn cố tình để Từ thị xuất diện chủ trì đại cục. Rõ ràng là hướng đến nàng. Chẳng lẽ trách nàng không bỏ tiền vá lỗ thủng ở chỗ Nguyên Tương Liên, nên cố ý thả đại phu nhân ra để nàng bị chèn ép?
Tô Ngọc vốn ngốc, cần tích cực thì đầu óc không xoay được; lúc không nên quá nhiệt tình thì lại cứ thích xum xoe. Huống hồ nàng ta còn có chút ý tứ muốn tự quyết thay chủ. Điều Tô Lệ Ngôn bất mãn nhất chính là điểm này. Nghĩ vậy, mày nàng lại nhăn c.h.ặ.t hơn.
Chỉ ngoài dự liệu của nàng, sau khi Từ thị trở ra, chạng vạng hôm đó còn cố ý đến thỉnh an một lần. Vốn nàng phải làm tốt mọi lễ tiết để không bị bắt bẻ. Nhưng trái ngược dự đoán, Từ thị căn bản không có ý gây khó. Bị nhốt trong thiên viện không mấy tháng, vậy mà bà ta nhìn như già đi mười tuổi, sắc mặt vàng như nến, tinh thần suy sụp, nói chuyện còn phải dùng khăn che miệng mà ho. Điều này khiến Tô Lệ Ngôn rất ngạc nhiên.
Nàng còn phát hiện Lâm ma ma, người luôn đi theo bên cạnh Từ thị, lại hoàn toàn không thấy bóng dáng. Tô Lệ Ngôn nhạy bén hiểu ra: chỉ sợ trước khi nàng đưa Từ thị vào biệt viện dưỡng bệnh, những chuyện Lâm ma ma từng làm đã bị phanh phui. Sống hay c.h.ế.t của người này giờ e là khó nói.
Nghĩ đến đây, môi nàng khẽ động. Lâm ma ma không còn, Từ thị tương đương mất một cánh tay, làm việc tất nhiên không còn thuận tiện như trước. Huống chi, trước kia bà ta luôn che mặt nạ ôn hòa từ thiện; nay mặt nạ ấy bị nàng xé xuống. Nếu Từ thị biết điều mà thu liễm, ít nhất bề ngoài sẽ không làm khó nàng, thậm chí còn đối xử tốt hơn đôi phần để phủi sạch tin đồn nàng bị hại. Cũng xem như xây lại hình tượng người tốt.
Nhưng như vậy lại có hại. Một khi Từ thị biết nàng không phải người nhẫn nhục chịu đựng, ắt sẽ tìm cách mới để đối phó. Chưa biết sẽ ra chiêu gì, nhưng chắc chắn không để nàng nắm được nhược điểm như lần trước.
Nếu Từ thị hồ đồ mà dùng thủ đoạn thô bạo, vậy Tô Lệ Ngôn dù chịu thêm khổ một lần cũng muốn nhân cơ hội ép bà ta đến đường cùng. Xem như biện pháp nhất lao vĩnh dật.
Trong lòng chuyển qua vài ý, khi bước vào phòng, Tô Lệ Ngôn không nói một câu dư. Trước tiên chỉnh lại y phục, hành lễ ngay ngắn với Từ thị, giọng ôn hòa mà lễ độ:
“Con dâu thỉnh an đại phu nhân.”
