Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 11: Cảm Giác Bài Xích Nguyên Gia

Cập nhật lúc: 08/04/2026 11:11

Ở trong lòng an ủi chính mình một hồi thật lâu, tuy rằng vẫn còn đôi chút bất an, nhưng Tô Lệ Ngôn cũng không dám nghĩ nhiều hơn. Đã đến đây thì an tâm ở lại, chuyện ngày mai thì để mai hẵng nói, hiện tại dù có lo lắng cũng vô ích. Nghĩ như vậy, nàng không khỏi đưa tay xoa nhẹ mái tóc dài của chính mình, đứng dậy buông xuống lớp màn giường đỏ rực, rồi kéo chăn phủ lên người. Thân thể vốn hơi lạnh, dần dần được sưởi ấm. Lúc này Tô Lệ Ngôn mới cảm giác một ngày dài mệt mỏi dồn lên, nàng cũng chẳng còn tâm trí kiêng dè nữa. Xuyên qua hai tầng thủy sa mỏng manh, nàng khẽ liếc bóng dáng mờ mờ như điêu khắc ngồi dưới ánh đèn nơi án thư, trong mắt thoáng hiện một tia suy tư khó gọi thành lời.

Chỉ là vừa liếc nhìn một chút, người kia tựa hồ cũng có cảm giác, quay đầu hướng về phía giường. Tim Tô Lệ Ngôn lập tức giật thót, nàng vội nhắm mắt lại. Buổi sớm bị lăn lộn thu thập trang điểm, cả ngày căng thẳng cứng nhắc, giờ phút này trong lòng vẫn còn sót lại đề phòng. Thế nhưng tinh thần nàng đã quá mệt, tuy không dám ngủ say trong đêm động phòng, nàng vẫn bất giác rơi vào giấc ngủ.

Mơ màng chưa bao lâu, đang ngủ rất ngon, nàng bỗng cảm giác bên mép giường khẽ trũng xuống, kế đó là một thân thể rắn chắc áp lại gần. Tô Lệ Ngôn chưa từng quen có người cùng ngủ chung giường, cảm giác được có người vươn tay chạm vào thân thể mình, nàng khẽ cau mày đầy khó chịu. Đúng lúc còn đang mơ hồ, một bóng người xa lạ áp xuống, ngay sau đó là một cơn đau xé lòng tê dại thấm vào tận cốt tủy. Tô Lệ Ngôn vốn ngủ say, trái tim như bị ai hung hăng xé mở, cả người đau đến trước mắt tối sầm đi. Thân thể nàng bị đè nặng bởi người mà nàng còn chưa quen thuộc, nghĩ đến chàng vốn xa lạ, mà giờ đây lại đối với nàng làm ra chuyện thân mật nhất trần gian, nỗi ủy khuất trong lòng nàng rốt cuộc không nhịn nổi. Vết đau nơi thân thêm nỗi nghẹn ngào trong lòng, nước mắt cố nén cũng tràn ra.

Trong màn giường vang lên tiếng thở dốc lẫn tiếng khóc khẽ, không biết có phải đêm nay thành thân khiến Nguyên Phượng Khanh thật sự hưng phấn hay không, chàng lăn lộn nàng mấy lượt. Thân thể đau đớn, lòng lại khổ sở, đến cuối cùng nàng hoàn toàn không nhịn được nữa. Từ đầu chỉ c.ắ.n môi chịu đựng nức nở, về sau thành khóc lóc xin tha, rồi cuối cùng ngay cả việc thê t.ử phải hầu trượng phu rửa mình sau hoan hảo cũng chưa kịp làm, nàng đã vì đau và sợ mà ngất đi mất.

Không biết ngủ được bao lâu, ngoài phòng truyền vào tiếng gõ mõ đưa canh, kèm theo tiếng gõ cửa. Tô Lệ Ngôn đang đầy lòng không tình nguyện, bị đại a đầu bên cạnh đ.á.n.h thức. Người khiến nàng đau đớn một đêm đã rời đi từ sớm, ổ chăn bên cạnh còn hơi lạnh, chứng tỏ chàng đã dậy từ lâu.

Tô Lệ Ngôn chỉ vừa hơi nhấc người liền cảm giác toàn thân như bị bẻ gãy, đau đến run rẩy. Đại nha hoàn Tô Ngọc đỡ nàng dậy, động tác khẽ kéo lệch vạt áo, để lộ một khoảng lớn da thịt trước n.g.ự.c. Yếm bên trong nghiêng lệch, những mảng tím xanh hiện ra vô cùng dọa người.

Nhưng điều đáng sợ nhất lại là giữa hai chân nàng đau như d.a.o cắt, khiến Tô Lệ Ngôn bật kêu một tiếng, c.ắ.n c.h.ặ.t môi suýt khóc thành tiếng. Đêm hôm qua nàng còn lo sợ Nguyên Phượng Khanh chỉ cần đưa ra một quyết định liền có thể đẩy nàng vào tuyệt cảnh; nhưng nàng thật không ngờ, cuối cùng chàng lại hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh nhạt ban đầu. Khi nhớ lại đêm qua — thân thể mới chỉ mười ba, chưa tròn mười bốn — tất cả nàng chỉ còn nhớ thống khổ đến tột cùng và nỗi nghẹn ngào c.ắ.n răng chịu đựng.

“Tiểu thư……” Tô Ngọc nhìn thấy nàng nguyên bản trắng nõn, giờ trên da thịt đều là dấu tay xanh tím, nhịn không được liền khóc òa, động tác đỡ nàng rời giường càng mềm nhẹ hơn rất nhiều. Trong phòng không có người khác, nàng nhịn không được oán giận: “Cô gia như thế nào lại tàn nhẫn như vậy?”

Tô Lệ Ngôn thân mình còn chưa nẩy nở, đêm qua Nguyên Phượng Khanh hoàn toàn không thương hương tiếc ngọc mà lăn lộn, phỏng chừng là bị thương không nhẹ, xuống giường thì khuôn mặt nhỏ trắng bệch, đôi mắt ngập nước, tăng thêm vài phần yếu ớt nhu nhược chi mỹ. Mà khi ngồi thẳng người, trừ bỏ trái tim đau đớn, Tô Lệ Ngôn còn cảm giác một cổ nhiệt lưu theo động tác mà bừng lên, gương mặt vốn tái nhợt đột nhiên đỏ bừng hai đóa mây. Thấy Tô Ngọc vẻ mặt không hiểu, nàng vội mở miệng:

“Hiện giờ đã không phải ở Tô gia, sau này phải sửa miệng, miễn cho bị người nghe thấy, sinh ra phiền toái.” Tô Lệ Ngôn c.ắ.n môi, được Tô Ngọc đỡ đứng dậy, hai chân như nhũn ra mà run rẩy không ngừng, một luồng nhiệt theo váy dưới chảy xuống dọc đùi, khiến nàng chỉ cảm thấy cả người đau đớn vô cùng. Nàng miễn cưỡng cười nói:

“Phu quân đâu? Chàng đã dùng đồ ăn sáng chưa?” Nghĩ tới Nguyên Phượng Khanh, cái loại đau đớn tối hôm qua giống như xé rách linh hồn kia vẫn còn đọng lại trên thân thể, khiến nàng không tự chủ được mà rùng mình. Nguyên bản vừa mới nảy sinh chút hảo cảm với chàng, nhưng sau một đêm chàng không chút cố kỵ nào trước thân thể non nớt của nàng, sáng nay tỉnh dậy lại chẳng thấy chàng ở bên, khiến hảo cảm trong lòng nàng ít nhiều giảm sút. Lúc này nếu không phải cố kỵ thân phận thê t.ử, nàng thật sự là một câu cũng không muốn nói thêm.

“Cô gia…… Tam lang quân sớm tại giờ Dần liền dậy, phân phó nô tỳ không cần đ.á.n.h thức tam thiếu phu nhân.” Nhắc tới Tô Lệ Ngôn, Tô Ngọc đổi xưng hô, nhưng nhìn ra được nàng vẫn rất không quen, nói chuyện còn có chút lắp bắp. Vốn nhìn đầy người Tô Lệ Ngôn đều là vết xanh tím mà oán trách Nguyên Phượng Khanh, nhưng nghĩ đến sáng sớm chàng dặn dò săn sóc, trong lòng lại không khỏi mềm xuống:

“Tam thiếu nãi nãi, nô tỳ nhìn tam lang quân của Nguyên gia thật sự không tồi, không chỉ người lớn lên tốt, biết lạnh biết nóng, còn sẽ thương nàng, so với đám quan gia bên ngoài mà nói, Nguyên gia cũng xem như khó được.” Nguyên gia là quan lớn, còn Tô gia dù có tiền cũng chỉ là thương hộ, liền có vàng đầy kho cũng không lọt vào mắt đám sĩ tộc cao môn. Nhưng hiện tại Nguyên gia đã khác xưa, Tô Ngọc nói vậy cũng chỉ để an ủi tiểu thư vốn không muốn gả vào Nguyên gia.

Nàng hảo tâm, Tô Lệ Ngôn trong lòng biết rõ, chỉ là Nguyên gia có tốt hay không, lời này nói cũng còn quá sớm. Tô Lệ Ngôn mím môi, sắc mặt suy yếu gật nhẹ đầu. Sáng sớm giá rét, nàng chỉ mặc một tầng nội y mỏng, trên trán lại rịn ra một tầng mồ hôi mịn. Thật sự là thân dưới đau đến lợi hại, thân thể còn chưa trưởng thành đã bị mạnh mẽ cưỡng đoạt, tổn thương không chỉ là nỗi đau phụ nhân lần đầu. Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nửa tựa vào người Tô Ngọc mà thở dốc, chỉ cảm thấy dưới thân vừa dính vừa khó chịu:

“Ngọc Nhi, em đến phòng bếp xem một chút, nếu không có ai, hãy đun cho ta nửa bồn nước ấm, ta lau mình.” Tô Lệ Ngôn nhìn sắc trời bên ngoài còn tối mịt, nghĩ sáng như vậy, dù có đi thỉnh an, Nguyên gia thái thái cũng chưa chắc đã dậy. Mà thân thể nàng hiện giờ không xử lý, khó chịu đến mức không nhịn nổi. Nhưng lại sợ sáng sớm làm ầm ĩ gọi người đưa nước, dưới lầu truyền chuyện nhàn thoại thì không hay. Nàng c.ắ.n môi, chịu đựng đến mức sắp khóc, vẫn để Tô Ngọc tự mình đi đun chút nước ấm.

Nàng thật muốn tắm rửa, nhưng nghĩ tới hiện giờ đã khác xưa. Trước kia nàng là khuê nữ Tô gia, dù không được sủng bằng đệ đệ Tô Mẫn Hoài, nhưng dù sao cũng là cốt nhục ruột thịt, làm gì cũng không ai so đo. Nay nàng đã gả cho người, năm thê bảy thiếp là chuyện thường, hành sự phải biết kiêng dè.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.