Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 22: ai Không Nhận Rõ Hiện Thực
Cập nhật lúc: 08/04/2026 11:13
Tâm tư Từ thị che giấu rất tốt, mọi người đều chú ý ở trên người Tô Lệ Ngôn, nên không phát hiện trong nháy mắt vừa rồi bà có chút bất mãn. Chỉ có Tô Lệ Ngôn – người đang thành tiêu điểm – mới thực sự thấy rõ nơi khóe mắt bà bà vừa lóe qua một tia lãnh ý rồi biến mất. Trong lòng nàng khẽ run, trên mặt lại bình tĩnh như thường, đối với Nguyên gia càng tăng thêm vài phần cảnh giác.
“Ha hả, tôn tức phụ của ta trước kia ở nhà chỉ ở trong phòng thêu thùa ít khi tiếp khách, ngoài miệng có vụng về chút cũng là chuyện thường. Huống chi, người miệng kín đáo lại không phải chuyện xấu. Chứ cái loại mở miệng ba câu đã không giữ nổi cửa miệng, đến chính mình còn quản không xong ấy thì ai mà thích cho được.”
Thái phu nhân trong lời có kim, nhưng nói ra lại vô cùng ôn hòa, khiến nhị phu nhân Vương thị thấy bà cho mình sắc mặt tốt liền có chút lâng lâng.
Nghe rõ lão thái thái dùng lời trong bông có kim để chê nàng ăn nói vụng về, lại xem thường xuất thân nàng, Tô Lệ Ngôn chỉ hơi cúi đầu, để lộ chiếc cổ trắng như tuyết. Trên da mơ hồ có vài dấu vết, nhưng vì ánh đèn mờ tối nên khó nhìn rõ. Đối với lời lão thái thái, nàng làm như không nghe thấy, vẫn mỉm cười dịu dàng, trông cứ như một vị tiểu thư khuê các thanh nhã ôn hòa, khiến người khó tìm ra sơ hở.
Nhị phu nhân được thái phu nhân niềm vui cùng cổ vũ, càng thêm mạnh miệng. Thấy Tô Lệ Ngôn an tĩnh, không nói nửa câu, hiển nhiên là loại người dễ bắt nạt như tượng nặn bằng bột, trong lòng càng coi thường nàng hơn một bậc, chỉ thật sự xem nàng như đồ nhà quê chưa hiểu sự đời. Một bên nàng vừa nhìn vừa có chút khinh miệt nói:
“Rốt cuộc vẫn là tuổi còn nhỏ, khó trách kiến thức chẳng được bao nhiêu, lời lẽ cũng không lanh lợi. Sau này mẫu thân chỉ cần dạy dỗ thêm một phen, nói không chừng lại thành người có bản lĩnh, đủ để chia sẻ việc nhà cho đại tẩu.”
Nhị phu nhân nói xong liền liếc đại phu nhân một cái, ý cười chẳng phải cười, thái độ cực kỳ khó chịu. Đại phu nhân khóe mắt thoáng qua một tia hàn ý, nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu uống trà, không tiếp lời, coi như không nghe thấy.
“Kia cũng đúng. Hiện giờ nó bất quá mới mười ba tuổi, sang năm mới tròn mười bốn. Nguyên bản còn nên để nó lớn thêm hai năm, đợi thân thể nảy nở rồi mới gả. Nhưng ai bảo Tô gia……” Thái phu nhân mỉm cười, tỏ vẻ hòa khí như lão Phật gia, nhưng ý tứ trong lời lại rõ ràng là ám chỉ Tô gia sốt ruột muốn gả khuê nữ tới Nguyên gia, như thể sợ bọn họ đổi ý, còn hàm chứa ý nói Tô gia có mục đích phía sau.
Tô Lệ Ngôn trong lòng cười lạnh. Xem ra lúc trước nàng biểu hiện quá mức dịu ngoan, lại khiến người ta xem nàng như kẻ dễ bắt nạt, bây giờ ai cũng có thể đứng ra đ.â.m chọc mấy câu, trực tiếp coi nàng như không tồn tại. Hay đúng hơn là cố ý diễn trò ngay trước mặt nàng, thấy bắt nạt nàng liền cảm thấy thống khoái?
Phía sau, Tô Ngọc đã sớm nhịn không được. Nha đầu này tính tình như than tre, một chạm liền bốc lửa. Nguyên gia hôm nay thực sự khinh người quá đáng. Nhưng những lời này không thể để Tô Ngọc thốt ra, bởi một nha đầu thân phận thấp kém dù có lý cũng thành vô lễ. Nếu nàng mở miệng, sẽ thành đại bất kính.
“Thái phu nhân nói đúng, nguyên bản cha mẹ cũng muốn để tôn tức ở lại nhà thêm một thời gian.” Tô Lệ Ngôn ngẩng đầu cười, vẻ mặt có chút ngượng ngùng. Nhưng nơi khóe mắt lại lóe lên một tia sáng sắc bén, khiến người ta nhìn vào càng thêm thương tiếc. Nàng vừa nói vừa nâng khăn chấm mắt, khiến cả gian phòng thoáng chốc trở nên ngượng ngùng. Một câu liền phá sạch ý tứ ám chỉ phía trước của thái phu nhân rằng Tô gia gấp không chờ nổi muốn gả nữ nhi vào Nguyên gia.
Chờ đến khi nàng nhẹ nhàng nức nở hai tiếng, liền khẽ ngẩng đầu nói tiếp:
“Nguyên bản tôn tức tuổi còn nhỏ, đáng lẽ phải theo thái phu nhân học hỏi nhiều hơn. Nhưng hiện giờ thái phu nhân cùng cha mẹ chồng, nhị thúc nhị thẩm đều vừa mới dọn về, còn bận rộn thăm hỏi láng giềng, nào có thời gian rảnh để dạy dỗ? Tôn tức chỉ có thể tự mình cố gắng học theo, mong có thể lĩnh hội được đôi phần tài năng của các trưởng bối, vậy cũng đã là phúc khí khó cầu.”
Nói xong, nàng hơi cúi đầu, bộ dáng thẹn thùng như hoa mai trong tuyết.
Thái phu nhân cùng đám người đang nghe lời nàng nhẹ nhàng như không, trong nháy mắt đều cứng người, sắc mặt hiện rõ vài phần xấu hổ. Lời của Tô Lệ Ngôn tuy cung kính, nhưng lại đ.á.n.h thẳng vào mặt hai người vừa lên tiếng trước. Ý trong lời còn biểu lộ rằng: Nguyên gia ngày trước tuy từng phú quý, nhưng hiện tại chỉ là phượng hoàng rơi xuống đất. Việc nàng tuổi nhỏ mà phải gả vội không phải lỗi Tô gia, mà chính Nguyên gia sốt ruột vì cần tiền cứu cấp, sợ Tô gia đổi ý nên thúc ép cưới.
Nói trắng ra:
— Nguyên gia hôm nay còn lấy gì mà kén chọn?
— Còn bày cái bộ dạng như trước kia ở kinh thành?
— Đã chẳng còn là quan gia thái thái, vậy nên bớt bày ra cái quy củ kia đi.
Hiện giờ thái phu nhân dù bối phận cao, nhưng ở nơi quê nhà này, làm gì có mặt mũi để nói dạy ai quy củ? Sợ rằng phải chính bà ta phải học lấy Tô Lệ Ngôn, học làm thế nào là nhìn rõ hiện thực mới đúng.
Tô gia tuy bị xem thường chỉ là thương hộ, nhưng người ta còn có tiền, lão thái gia ở Thịnh Thành lại là đại thiện nhân có danh tiếng. Còn Nguyên gia thì có gì? Một gia tộc bị tân đế chán ghét, ai dám kết thân? Hai bàn tay trắng, tiền không có, nếu không phải hồi môn của Tô Lệ Ngôn trả hết nợ, thì mấy người hôm nay lấy đâu ra nhà sửa sang sạch sẽ mà ở, còn dám ở đây chế giễu nàng?
Tô Lệ Ngôn khẽ nhếch môi, nhưng đã dùng khăn che khuất. Phía sau, Tô Ngọc nghe xong chỉ thấy hả hê tận đáy lòng. Thấy khí thế kiêu ngạo của thái phu nhân và mấy người kia lập tức tắt ngúm, mặt ai nấy đều trở nên xấu hổ, nàng liền cảm thấy dương mi thổ khí, hận không thể cười thành tiếng ngay tại chỗ.
