Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 286: Chuẩn Bị Thăng Cấp Không Gian

Cập nhật lúc: 22/04/2026 02:02

Một câu “tin ta” vừa thốt ra, liền khiến Tô Lệ Ngôn đầu óc trống rỗng trong chớp mắt. Quả thật sắc đẹp dễ làm người mê muội, nàng theo bản năng liền ném thanh chủy thủ trong tay lên trên. May mà không dùng bao nhiêu sức, chủy thủ cũng không bay thẳng lên nóc nhà, nhưng chính vì lực không lớn, khi thấy nó rơi xuống, Tô Lệ Ngôn hoảng đến run cả khóe môi, vội vàng xoay người bỏ chạy.

Nguyên Phượng Khanh khẽ cười, đưa tay kéo nàng vào trong lòng, một tay chuẩn xác nắm lấy chuôi chủy thủ. Hắn giơ lên trước mắt nhìn vài lần, quả nhiên là một thanh bảo nhận hiếm thấy. Hàn quang nơi lưỡi d.a.o dù còn cách xa, vẫn khiến lông tơ trên người hắn dựng đứng, cảm nhận được sát khí lạnh lẽo, như thể chỉ cần khẽ chạm là da thịt sẽ bị rạch toạc. Nguyên Đại Lang vốn định đưa tay sờ thử, nhưng vì đang ôm nàng nên bất tiện, ý niệm ấy liền tạm gác lại.

Thấy hắn lộ vẻ yêu thích, Tô Lệ Ngôn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, định giãy ra khỏi vòng tay hắn. Ai ngờ Nguyên Đại Lang lại ôm c.h.ặ.t không buông. Nàng sợ giãy giụa sẽ vô tình đụng vào chủy thủ trong tay hắn, chỉ đành cẩn thận dựa trong lòng hắn, ra hiệu cho hắn ngồi xuống ghế. Nàng ngồi nghiêng trên đùi hắn, nhỏ giọng nói:

“Phu quân, thanh chủy thủ này là thiếp thân tặng ngài, còn có đống d.ư.ợ.c liệu kia nữa, lúc ngài ra ngoài thì mang theo bên người.”

Không nghe nàng nói, Nguyên Đại Lang quả thật chưa chú ý tới đống d.ư.ợ.c liệu còn tươi mới trên bàn. Lúc này nhìn thấy, ánh mắt hắn liền mềm lại, đưa tay chỉnh lại tóc nàng, ôn hòa nói:

“Những thứ này nàng cứ giữ lại dùng. Ta không cần. Lần trước nàng cho ta dùng thứ kia, hiệu quả đã thấy rõ, những thứ này nàng giữ lại cho mình.”

Hiệu quả ra sao, Tô Lệ Ngôn cũng không rõ, Nguyên Đại Lang nhất thời cũng không giải thích được. Nhưng hắn mở miệng từ chối lại khiến nàng bất ngờ. Giá trị của mấy thứ này, hắn đã tự mình trải nghiệm, theo lý mà nói, không ai có thể dễ dàng cự tuyệt sự dụ hoặc ấy. Dù không gian của nàng có thể vô hạn sinh trưởng, nhưng Nguyên Đại Lang lại không có bảo vật như vậy. Vậy mà hắn vẫn có thể thản nhiên từ chối, khiến trong lòng nàng vừa ngạc nhiên vừa hơi động dung. Điều đó chứng tỏ, trong lòng hắn, những thứ này cũng không nặng bằng nàng nghĩ. Nàng vẫn luôn cẩn thận giữ kín bí mật trước mặt hắn, nhưng có lẽ… mọi chuyện không hẳn như nàng từng tưởng.

Tô Lệ Ngôn ép xuống cảm giác khác lạ trong lòng, lắc đầu nói:

“Thiếp thân còn có một ít, phu quân cứ mang đi. Nếu chẳng may bị thương, dùng cũng có hiệu quả.”

Dù nói đến thương tổn trước lúc xuất hành có phần không cát lợi, nhưng nàng biết hắn sắp đi làm gì. Trên chiến trường đao kiếm vô tình, chuyện gì cũng có thể xảy ra, vì thế nàng vẫn muốn hắn mang theo.

Nàng nhìn thanh chủy thủ trong tay hắn, nghĩ nghĩ rồi nói tiếp:

“Chỉ là chủy thủ này vốn không có vỏ đao, thiếp thân cũng không liệu trước, phu quân tự nghĩ cách vậy.”

Nàng không nói chủy thủ từ đâu mà có, hắn cũng không hỏi. Chỉ đưa tay vuốt nhẹ thân d.a.o, trầm mặc gật đầu.

Ban đầu còn tưởng việc cầm giữ thanh chủy thủ này là nan giải, nhưng người thông minh luôn có cách của người thông minh. Nguyên Đại Lang từ chiếc giỏ nữ công của nàng rút ra mấy sợi tơ, quấn quanh chuôi chủy thủ, rồi treo nó lên một góc. Thấy thanh chủy thủ lơ lửng đung đưa trong không trung, biểu cảm của Tô Lệ Ngôn chẳng khác nào vừa bị sét đ.á.n.h. Trước kia nàng vẫn tự nhận mình thông minh, nhưng so với Nguyên Đại Lang, đầu óc nàng quả thật xoay không nhanh bằng hắn.

Vừa rồi nàng còn lo hắn cầm chủy thủ không tiện nghỉ ngơi, giờ thấy hắn nghĩ ra biện pháp này, Tô Lệ Ngôn ngẩn người hồi lâu, mãi không hoàn hồn.

Xem nàng vẻ mặt buồn bực như vậy, Nguyên Phượng Khanh không khỏi bật cười. Hắn trước hết đem d.ư.ợ.c liệu cùng các vật dụng thu xếp gọn gàng, lúc này mới sai người mang nước ấm vào. Hắn không biết mấy thứ này của Tô Lệ Ngôn từ đâu mà có, nhưng nhìn độ tươi mới của d.ư.ợ.c liệu, hiển nhiên không phải vật được cất giữ nhiều năm. Song nàng không muốn nói, hắn cũng không có ý bức bách, dù sao nàng hiện giờ đã dần dần tín nhiệm hắn hơn trước, đối với hắn mà nói, đó đã là chuyện tốt. Huống chi nàng người đã là của hắn, cho dù trong lòng có chút bí mật, hắn có hơi hụt hẫng, cũng không phải không thể chịu đựng.

Tắm nước ấm xong, rũ bỏ cả người mỏi mệt, hai người tựa vào nhau trên giường, lúc này Nguyên Đại Lang mới kể lại cho Tô Lệ Ngôn nghe chuyện Tiểu Lý thị cho người đi mời đại phu trong ngày.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, Tiểu Lý thị cho người ra ngoài thỉnh đại phu vốn có dụng ý riêng. Chỉ là tin tức nàng ta đưa ra ngoài đã sớm bị Nguyên Đại Lang cho người chặn lại. Nội dung trong thư cũng không khác mấy so với suy đoán của Tô Lệ Ngôn, đơn giản là Tiểu Lý thị cho rằng nàng khó đối phó, nên cầu Tầm Dương vương phái người đến trợ giúp mà thôi. Tô Lệ Ngôn chỉ liếc qua một lần, liền mất hứng thú. Bệnh của Tiểu Lý thị vốn là do nàng ta cố ý gây ra, mục đích chỉ để truyền tin ra ngoài. Nếu có thể trực tiếp xử lý Tiểu Lý thị thì là tốt nhất, đáng tiếc Tầm Dương vương phủ một ngày chưa sụp đổ, trong tình thế Nguyên Đại Lang hiện giờ ba ngày hai bận phải ra ngoài, quả thực vẫn cần giữ lại Tiểu Lý thị để ổn định lòng Tầm Dương vương, lúc này nàng ta không thể xảy ra sơ suất.

Nghĩ đến những chuyện ấy, trong lòng Tô Lệ Ngôn khó tránh khỏi buồn bực. Nói thêm được mấy câu, nàng gối lên cánh tay Nguyên Phượng Khanh, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau tỉnh lại, trong phòng đã không thấy Nguyên Đại Lang đâu. Tô Lệ Ngôn được Nguyên Hỉ hầu hạ đứng dậy, ánh mắt vô thức dừng lại trên bình hoa hồng mới được thay trên bàn, bất giác nghĩ đến không gian của mình. Đáng tiếc lúc này người đông, không tiện đi vào. Nguyên Hỉ thấy nàng liên tiếp liếc nhìn hoa hồng, không khỏi kỳ quái hỏi: “Phu nhân chẳng lẽ không thích loài hoa này?”

Lời ấy vừa hay giúp Tô Lệ Ngôn mở lời: “Cũng không phải không thích, chỉ là ngày nào cũng nhìn, cũng thấy hơi nhàm, nếu có thêm chút hoa khác thì tốt hơn, đổi cho mới mẻ.” Nguyên Hỉ vâng dạ, trong lòng lại âm thầm ghi nhớ.

Hai chủ tớ còn đang trò chuyện, bên ngoài đã vang lên tiếng nha hoàn thỉnh an Hoa thị. Tô Lệ Ngôn lúc này đang ngồi để Nguyên Hỉ vấn tóc, nghe vậy cũng không đứng dậy. Hoa thị dường như nghe được lời nàng vừa nói, ôm Nguyên Thiên Thu bước vào, cười nói: “Các con đang nói hoa cỏ gì vậy, ta đứng ngoài cũng nghe thấy.”

Tô Lệ Ngôn thấy Hoa thị đã mở lời, liền thuận thế tiếp chuyện, cũng không khách sáo, cười đáp: “Mẫu thân, con chỉ nói đùa với Nguyên Hỉ thôi. Phu quân mấy ngày nữa e rằng lại phải ra ngoài, trong nhà cũng không có việc gì g.i.ế.c thời gian, con nghĩ nuôi chút hoa cỏ chim ch.óc, cũng coi như tiêu khiển.”

Lời vừa dứt, đôi mắt Tô Lệ Ngôn liền sáng lên. Trong không gian của nàng trước nay mới chỉ nuôi cá, nếu có thể nuôi thêm gà vịt chim ch.óc, chẳng phải lại có thể thăng cấp hay sao? Những thứ ấy cũng không khó kiếm, trong Nguyên gia năm trước gặp đại hạn còn bắt được không ít gà con vịt con về nuôi, hiện giờ tuy chưa đến quy mô trại chăn nuôi, nhưng nàng muốn xin nuôi một con cũng không phải việc khó. Thêm hoa cỏ cây cối nữa, không gian ít nhất cũng có thể tăng thêm mười mấy cấp.

Nghĩ tới đây, Tô Lệ Ngôn hưng phấn đến mức suýt nữa bật dậy. Ban đầu nàng chỉ thuận miệng nói ra, không ngờ lại khơi lên ý nghĩ này. Khuôn mặt nhỏ trắng mịn như ngọc hiện lên hai vệt hồng nhạt, đôi mắt sáng rực rỡ.

Hoa thị nghe nàng nói vậy, trong lòng lại dâng lên chút chua xót. Con rể suốt ngày không ở nhà, tuy nói nam nhân lo đại sự, nữ nhân không nên can dự, nhưng nay nữ nhi lại phải dựa vào hoa cỏ để g.i.ế.c thời gian, không khỏi khiến bà nhớ đến những năm tháng khổ cực của mình trước kia. Dù sao tô Thanh Hà khi đó chỉ mải mê ở chỗ tiểu thiếp, còn Nguyên Đại Lang là thực sự bôn ba vì sự nghiệp, xét cho cùng vẫn hơn người kia vài phần. Nghĩ như vậy, trong lòng Hoa thị cũng dịu đi đôi chút, song vẫn thương xót nữ nhi. Bà đặt Nguyên Thiên Thu xuống ghế đung đưa bên cạnh, rồi nói với Tô Lệ Ngôn:

“Chỗ ta có vài chậu lan và mẫu đơn, nếu con thích, lát nữa ta sai người mang mỗi thứ hai chậu qua đây. Chỉ là giờ chưa đến mùa nở hoa, cũng không biết con có giữ được bao lâu.” Tính tình nguyên thân Tô Lệ Ngôn xưa nay không có duyên với hoa cỏ, gần như nuôi gì cũng c.h.ế.t, ngay cả mấy chậu quân t.ử lan mà Hoa thị yêu thích nhất cũng từng bị nàng làm héo mấy lần. May mà Hoa thị tuy thích hoa cỏ, nhưng chưa đến mức si mê, từ đó cũng hiểu rõ tính tình nữ nhi, nay thấy nàng hiếm hoi hứng thú, trong lòng càng thêm thương xót, quyết định đem hoa cỏ cho nàng, cũng không trông mong nàng có thể nuôi sống.

Trong khuê phòng, tiêu khiển của phụ nhân vốn hữu hạn, ngoài nữ hồng, quản gia, chăm con, thì chỉ còn đọc sách viết chữ. Nhiều nhất cũng chỉ là trò chuyện cùng nha hoàn, nhưng thân phận không tương xứng, nói chuyện cũng khó hợp, vì thế ngắm nghía hoa cỏ quả thực là cách g.i.ế.c thời gian thích hợp.

Tô Lệ Ngôn thấy Hoa thị chủ động cho hoa, trong lòng mừng rỡ, cũng không khách sáo với mẫu thân, cười tủm tỉm đáp: “Vậy nữ nhi xin đa tạ mẫu thân. Nguyên Hỉ, ngươi tìm thêm cho ta một con ch.ó con, mèo con, nếu có chim ch.óc xinh xắn thì mang về luôn. Thu ca nhi giờ cũng lớn dần, để nó xem ngắm một chút cũng tốt.”

Ban đầu Nguyên Hỉ còn hơi ngạc nhiên khi nàng muốn nuôi mấy con vật nhỏ ấy, nhưng nghe nàng nhắc đến Nguyên Thiên Thu, liền không còn thắc mắc. Dạo gần đây Tô Lệ Ngôn thường làm cho Nguyên Thiên Thu không ít đồ chơi mới lạ, từ xe nhỏ cho trẻ con ngồi đến những vật kỳ quái khác, thứ nào cũng do nàng nghĩ cách làm ra. Nguyên Hỉ đã quen với chuyện đó, nghe nói là vì Nguyên Thiên Thu, liền lập tức đáp ứng tất cả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.