Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 34: Không Thể Nhẫn Liền Không Đành Lòng
Cập nhật lúc: 08/04/2026 11:15
Ở đây mọi người vừa nghe lời này, lập tức liền trầm mặc hồi lâu, ánh mắt trở nên quỷ dị. Nguyên bản ai nấy còn hơi thấp thỏm, Thái phu nhân vừa ra đến lại nghe được lời Tô Lệ Ngôn nói, lập tức vừa thẹn vừa bực. Nhìn đám hạ nhân đều cúi gằm đầu, giả bộ thành thật, bà liền tức đến phát run, hận không thể lập tức chui xuống đất trốn! Lúc ấy bà chỉ muốn làm khó Tô thị đôi chút, muốn nhìn nàng nhút nhát, sợ hãi mà mất mặt; ai ngờ nàng dám gả vào Nguyên gia, cả ngày cứ lượn trước mặt bà khiến bà khó chịu, nên mới cố ý làm nàng luống cuống. Nhưng bà cũng đâu thật sự muốn nàng đi dọn thứ kia.
Bà đã già, nhưng vẫn chưa hồ đồ! Nếu Tô thị mới gả vào hai ngày liền vì chuyện này mà c.h.ế.t, e rằng Tô Bỉnh Thành dù không ưa gì việc đưa cháu gái đến đây, dù nể tình phu quân đã qua đời, chuyện này cũng tuyệt đối không thể bỏ qua. Bà sao có thể làm ra loại chuyện đó? Huống hồ Tô thị mà c.h.ế.t sớm, đối với Khanh nhi lại càng bất lợi. Đến lúc đó hắn mang tiếng “khắc thê”, bà có nỡ không?
Thái phu nhân tức đến môi run b.ắ.n, nhưng chuyện này xác thực là chính bà phân phó; trong phòng rất nhiều người nghe rõ ràng, nhất thời bà cũng không thoái thác được. Chỉ có thể ôm lấy n.g.ự.c đang đau, hung hăng liếc Tô Lệ Ngôn một cái, trong lòng càng thêm chán ghét nàng. Bởi vì không ưa nàng, bà đối với việc cưới nàng về làm tôn tức vốn đã không hài lòng, trong lòng còn bắt đầu oán trách đại nhi t.ử Nguyên Chính Lâm.
Trong viện lúc này vì Tô Lệ Ngôn bị hành đến ngất, lại thêm lão phu nhân bệnh cũ tái phát, ai nấy đều im lặng không dám truy hỏi nhiều. Vừa nhìn thấy thái phu nhân ôm n.g.ự.c, mọi người đều ngầm hiểu bệnh cũ là gì. Đám nha đầu bà t.ử thì luống cuống xoa n.g.ự.c, vỗ lưng cho bà. Tô Lệ Ngôn ngồi lệch trên mềm ghế xa xa, vẫn rõ ràng trông thấy thái phu nhân bị bảy tám đôi tay đè đè bóp bóp như nhào bột, trong lòng không khỏi nghĩ: phía trước nàng đã chịu khổ một trận, cuối cùng lão thái thái này cũng bị một phen, coi như trời còn công bằng.
Nàng vốn định nhân lúc mọi người rối ren mà lặng lẽ lui xuống, ai dè nhị phu nhân Vương thị bởi vì để bụng chuyện Tô Ngọc vừa rồi, sớm đã sai người để ý. Vừa thấy chủ tớ hai người định rời đi, lập tức sắc nhọn gọi:
“Tam chất nhi tức phụ, ngươi thân thể không tốt, muốn đi đâu vậy?”
Một tiếng này vừa thốt ra, toàn bộ ánh mắt vốn đặt trên người thái phu nhân, lập tức dồn hết sang Tô Lệ Ngôn. Trong lòng nàng thầm rủa một tiếng, nhưng trên mặt lại càng tỏ ra suy yếu. Nàng vịn Tô Ngọc đứng dậy, cả người mềm như b.ún, giống như không còn xương, môi run nhẹ, chưa nói đã rơi nước mắt, làm bộ như muốn quỳ xuống trước nhị phu nhân:
“Nhị thẩm, cầu xin ngài cho Lệ Ngôn một đường sống!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Vương thị lập tức xanh trắng đan xen, vô cùng xấu hổ. Trong lòng nàng đem chủ tớ hai người hận đến nghiến răng. Nàng làm việc tuy không quang minh, thủ đoạn âm độc, nhưng lại rất coi trọng mặt mũi. Làm thì làm, nhưng tuyệt đối không muốn bị người chỉ thẳng. Hiện giờ lời Tô Lệ Ngôn nói tuy không chỉ đích danh nàng, nhưng ý tứ bên trong lại khiến người nghe càng khó chịu hơn nói thẳng.
Những người hiểu rõ tính tình Vương thị lập tức né xa nàng vài bước, như thể chỉ sợ vạ lây. Ngay cả nha đầu bên người nàng cũng theo bản năng co rúm lại. Đại phu nhân cũng chẳng nói gì, chỉ liếc nàng một cái rồi quay mặt đi. Điều đó càng khiến Vương thị tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không thể phát tác với Từ thị trông như pho tượng bột nhào kia, đành đem toàn bộ oán khí dồn hết lên người Tô Lệ Ngôn.
Ai kêu ngươi bao nhiêu người không chọn, lại cố tình là con dâu Từ thị? Huống chi hôm nay nha đầu này còn dám đắc tội ta. Ta dù không thể thật sự xử lý ngươi, thì cũng phải làm ngươi chịu một trận, để trong lòng khó chịu, như vậy chẳng phải cũng là có lợi sao. Vương thị vừa nghĩ liền đổi ý, ánh mắt đảo qua, lại thấy thái phu nhân tức giận đến xanh mét mặt mày, đang nằm trong lòng bà t.ử mà rên rỉ. Nàng ta kia nào có thật sự đau n.g.ự.c, tám phần là nhìn Tô thị kia không thuận mắt, lại cố tình không thể làm gì, chỉ đành mượn cớ đau n.g.ự.c để cắt ngang lời nàng khi nãy.
Trong lòng cân nhắc một phen, Vương thị lập tức quay đầu, hướng nha đầu bên cạnh ra hiệu. Nha đầu kia chẳng nói nửa câu, thừa lúc mọi người còn rối loạn, liền lạnh lùng vung mạnh vật đang cầm trong tay, quét thẳng về phía mặt Tô Ngọc hoàn toàn không phòng bị!
Chỉ nghe “bang” một tiếng thật lớn! Tô Ngọc bị nha đầu kia dùng vật gì đó đ.á.n.h thẳng lên mặt. Thân thể nàng chao đảo, suýt chút nữa ngã xuống đất, miễn cưỡng mới đứng vững được. Một cú như vậy khiến tai nàng ong lên, gương mặt tê dại, đến cả đau cũng không cảm nhận được ngay. Chỉ thấy có dòng chất lỏng nóng hổi chảy xuống. Nàng theo bản năng đưa tay sờ, đến khi nhìn thấy đầy một tay m.á.u đỏ tươi, liền sợ hãi trừng lớn mắt, cổ họng bật ra tiếng kêu bén nhọn:
“A~~!”
“Gào gì như quỷ vậy?” Thái phu nhân bất mãn trách một câu, còn chưa đợi Tô Ngọc định thần, liền vội hướng bà t.ử bên cạnh phân phó: “Đi, đổ thứ đó vào miệng nàng!” Bà t.ử kia đáp một tiếng, từ trong tay áo lôi ra vật gì đó, định tiến đến trước mặt Tô Ngọc.
Tô Lệ Ngôn vốn đang đỡ lấy thân mình Tô Ngọc, nhưng sau cú đ.á.n.h vừa rồi, nàng bị kéo nghiêng theo lực đạo ấy. Nha đầu kia ra tay hoàn toàn không lưu tình, suýt nữa đ.á.n.h thẳng vào đầu nàng. Nếu không phải Tô Ngọc theo bản năng cố đứng vững, còn kéo nàng về phía sau, thì hậu quả thật sự không dám tưởng tượng. Thân thể nàng yếu ớt như vậy, bỏ mấy bữa cơm còn dễ đi đời, sao chịu nổi mấy cú như thế?
Trong lòng dâng lên một tia cảm kích, nhưng khi nhìn thấy gương mặt Tô Ngọc, lửa giận của Tô Lệ Ngôn lập tức bùng lên không thể kìm lại. Trên mặt Tô Ngọc là một vết rách lớn dài cỡ ngón tay, xung quanh còn chi chít vết thương nhỏ. Máu tươi ròng ròng chảy xuống gương mặt trắng nõn. Bên trái mặt nàng sưng vù hẳn lên, so với nửa mặt phải thanh tú thì bên trái sưng tím đến mức khiến người ta kinh sợ. Tô Lệ Ngôn kinh hãi lẫn giận dữ, thấy bà t.ử kia còn định tiến lên đổ đồ vào miệng Tô Ngọc, nàng liền quên mất ý định giữ mình, cũng không quản chuyện lúc trước phải giả vờ yếu đuối, lập tức quát lớn:
“Ngươi dám!”
Bà t.ử kia thấy nàng sắc mặt tái nhợt yếu đuối, nhưng một đôi mắt đẹp lại lạnh lẽo như băng, mang theo khí thế áp bức khiến người ta nhớ tới tam gia. Trong lòng hoảng hốt, không dám tiến thêm bước nữa. Đám người thái phu nhân cũng bị tiếng quát của Tô Lệ Ngôn dọa sững, động tác đang định làm đều dừng lại, giống như khung cảnh náo loạn bị ai đó ấn nút tạm dừng, quỷ dị đến mức làm người ta rợn sống lưng.
“Bụp!” một tiếng, Tô Lệ Ngôn lập tức quỳ xuống. Nàng nhìn về phía thái phu nhân, đại phu nhân Từ thị và nhị phu nhân Vương thị. Ánh mắt nàng mang theo khí thế khiến người ta chột dạ. Mấy người phụ nhân kia lập tức dời mắt sang chỗ khác, không ai dám đối diện nàng.
Tô Lệ Ngôn cố nén phẫn nộ, không dám nhìn lại gương mặt bị hủy hoại của Tô Ngọc. Một nữ hài mới mười lăm, mười sáu tuổi, nửa đời còn chưa đi được bao nhiêu, vậy mà chỉ vì một cơn giận dữ của nhị phu nhân, liền bị hủy dung như vậy. Dung mạo nữ t.ử không nhất thiết phải xuất chúng, nhưng một vết thương lớn như thế, dẫu sau này có lành cũng khó tránh lưu lại dấu vết xấu xí. Nhị phu nhân cũng là nữ t.ử, chẳng lẽ lại không hiểu?
Hít sâu một hơi, lòng nàng dần bình ổn. Những ngày qua giả vờ mềm yếu, nhu nhược trước thái phu nhân, giờ nàng không còn làm vậy nữa. Dù quỳ dưới đất, khí thế nàng vẫn không giảm nửa phần. Không nhìn thái phu nhân, nàng chỉ bình thản nói:
“Lệ Ngôn tự biết tư chất ngu độn, không được thái phu nhân, đại phu nhân và nhị phu nhân yêu thích. Lệ Ngôn xuất thân hèn mọn, vốn không xứng với tam lang quân nhà Nguyên gia. Nay Lệ Ngôn tự xin rời đi, kính xin thái phu nhân chấp thuận.”
