Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 44: Chủ Tớ Ly Tâm
Cập nhật lúc: 08/04/2026 15:02
Người phía dưới bị Tô Lệ Ngôn như vậy một hù, tâm tư thu liễm vài phần. Khi Tô Lệ Ngôn sai người đi tìm Tô Ngọc, chưa tới buổi trưa thì Tô Ngọc đã che mặt mà tới. Sau chuyện ngày hôm kia bị đ.á.n.h, sắc mặt nàng lúc này thu lại rất nhiều, trong mắt còn có vài thứ khó dò khó hiểu. Vừa nhìn thấy Tô Lệ Ngôn, nàng đã quỳ sụp xuống dập đầu, nước mắt như chuỗi châu đứt dây mà trào ra, nghẹn ngào gọi: “Tiểu thư.”
Nghe nàng gọi như vậy, Tô Lệ Ngôn không khỏi có chút bất đắc dĩ. Nha đầu này đến lúc này rồi mà vẫn không sửa được cách xưng hô. Nói nhiều với nàng là vì tốt cho nàng, vậy mà hiện tại vẫn không đổi miệng; nếu bị người ngoài nghe thấy, tình cảnh thế này không biết sẽ bàn ra những lời gì, đến lúc đó chủ tớ đều không được yên. Lời trách cứ đến bên môi, nhưng khi nhìn thấy gương mặt sưng đỏ cùng miệng vết thương vừa kết vảy của nàng, trong lòng lại mềm xuống, nhịn không được đau lòng. Nàng đỡ Tô Ngọc dậy, chỉ vào ghế thêu bên cạnh, gật đầu nói: “Có chuyện gì thì ngồi xuống rồi nói.”
Tô Ngọc vội gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống mép ghế. Theo bản năng nàng lại muốn đưa tay sờ mặt. Dung mạo thanh tú ngày thường của nàng, hôm kia bị nha đầu Vương thị tát một cái rách ra, may mà miệng vết thương không sâu như Tô Lệ Ngôn tưởng. Sau này tuy có thể lưu lại chút sẹo, nhưng cũng không đến mức dọa người, nhiều nhất chỉ hơi nhạt đi mà thôi. Trong lòng nàng nhẹ nhõm hẳn, để mặc Tô Lệ Ngôn nắm tay, hỏi nàng có đau hay không, chỗ nào còn khó chịu. Nghe Tô Ngọc nói hôm qua khó chịu, hôm nay đã đỡ hơn nhiều, Tô Lệ Ngôn mới thở phào, rồi nghiêm túc nói:
“Ngọc Nhi, ta đã nói rồi, chúng ta hiện giờ không còn ở Tô gia nữa, đây là Nguyên gia. Rất nhiều chuyện phải biết dè dặt, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, ngươi phải giấu trong lòng cho ta, tránh để chuyện hôm nay tái diễn. Đến lúc đó ta cũng không bảo vệ được ngươi.”
Những lời này nàng đã nói với Tô Ngọc không chỉ một lần. Lúc đầu Tô Ngọc chẳng hề để vào mắt. Khi còn ở Tô gia, nàng tuy là nô tỳ, nhưng được hầu hạ tiểu thư chính thất, chưa từng chịu khổ. Trong nhà trên dưới đều biết nàng là đại a hoàn bên người Tô Lệ Ngôn nên khách khí ba phần. Phu thê Tô Bỉnh Thành hay Tô Thanh Hà phu thê tuy nghiêm, nhưng cũng không nghiêm đến mức coi nô tỳ như cỏ rác. Đây là lần đầu tiên từ lúc bị bán, nàng chịu đựng đau đớn thật sự, trong lòng sợ hãi vài phần. Lúc này nghe Tô Lệ Ngôn dặn dò, trong lòng cũng thấy đúng, nhưng ngoài miệng lại không chịu thua:
“Chẳng lẽ nô tỳ nói cái gì cũng không thể nói sao?” Giọng nói lộ ra một tia ủy khuất.
Tô Ngọc có biết nàng nói đúng, nhưng từ lúc bị bán đến nay nàng chưa nếm khổ, vốn được dạy theo tiêu chuẩn khuê các tiểu thư: trầm tĩnh, ít lời, hiểu quy củ. Nàng với Tô Lệ Ngôn trước nay cũng không quá thân cận, nhưng cũng không xa lạ. Chỉ là gả vào Nguyên gia rồi, tuy Tô gia địa vị thấp hơn, nhưng ăn uống của Nguyên gia lúc này đều do Tô gia chi ra, trong mắt Tô Ngọc thì tiểu thư đâu đến mức phải cúi mình như thế. Nàng nghĩ, bản thân bị đ.á.n.h cũng là vì tiểu thư mà chịu, vậy mà tiểu thư chẳng những không bênh vực, lại còn luôn dặn nàng phải nhịn, phải kiêng kỵ. Trong lòng nàng sao không thấy tủi thân?
Trong lòng Tô Ngọc không thoải mái, trên mặt liền nhiễm vài phần xa cách, bất quá nàng tốt xấu còn có lý trí, biết trong lòng nghĩ gì cũng tuyệt đối không dám nói ra, bởi vậy c.ắ.n môi, không phục nói thêm một câu rồi liền quật cường không mở miệng nữa.
Nghe nàng như vậy, Tô Lệ Ngôn lại có chút ngoài ý muốn. Trong lòng hơi chuyển, liền hiểu rõ tâm tư của nha đầu này. Xét theo tuổi nàng, có chút ý nghĩ không chịu thua cũng không sai. Đáng tiếc, sai chính là mệnh nàng không tốt: thân là nha đầu, hiện giờ lại không nhận rõ tình thế cùng hoàn cảnh. Trong lòng nàng tám phần còn oán trách chính mình. Nghĩ thông suốt những điểm này, nhìn thấy vẻ xa cách cùng ý bất mãn không che giấu được trên mặt nàng, tâm vốn đang mềm của Tô Lệ Ngôn liền lạnh xuống vài phần. Vốn dĩ nàng là vì tốt cho Tô Ngọc mới nói nhiều câu, hiện giờ thấy nàng không lĩnh hội, nói thêm chỉ khiến người ta càng thấy không kiên nhẫn. Tô Lệ Ngôn cũng lười mở miệng thêm.
Nàng không phải sợ bị nha đầu này liên lụy. Chuyện hai ngày trước, tuy cuối cùng Tô Ngọc bị đ.á.n.h, nhưng cũng do chính nàng lỗ mãng, tự chuốc lấy. Tô Lệ Ngôn trong lòng cũng không trách tội nàng quá nặng. Nhưng hiện giờ xem ra, Tô Ngọc lại nghĩ chuyện này nên tính lên đầu nàng. Một tia ấm áp ban đầu vì thế mà tan đi. Tô Lệ Ngôn cũng tự tỉnh táo lại vài phần: chẳng lẽ mình quá hiền hòa rồi sao? Không chỉ nha đầu Nguyên gia dám khinh thị nàng, mà ngay cả Tô Ngọc cũng như đổi thành người khác. Cổ đại chủ tớ phân vị nghiêm minh không phải không có đạo lý; quả nhiên, thuật giữ người dưới cần phải căng – chùng có độ mới phải.
Nghĩ vậy, sắc mặt nàng liền nhạt đi. Vốn muốn để Tô Ngọc giúp mình thêm vài ngày, hiện giờ thấy nàng trong lòng bất mãn, ý định đó tự nhiên không tính nữa.
“Thật cũng không phải nói làm ngươi không thể nói chuyện, chỉ là nhiều lời thì nhiều sai. Nếu không còn việc gì, ngươi bị thương, liền về trước nghỉ ngơi đi. Ta nơi này không cần ngươi bận rộn, chờ dưỡng tốt thân mình rồi lại nói. Chốc nữa ngươi tự đến trong rương của ta, lấy hai lượng tổ yến mang về.”
Tô Lệ Ngôn thần sắc ôn hòa rộng lượng, chỉ là không còn chút thân cận như trước, trên người lại mang vài phần xa cách đạm mạc, một bộ chủ t.ử đoan trang cao quý, khiến Tô Ngọc không hiểu sao trong lòng hơi phát sợ.
Bất quá nghe đến bảo nàng về nghỉ ngơi, vẻ mặt Tô Ngọc lại lộ ra ý cười cảm kích. Đến khi nghe nói được lấy hai lượng tổ yến, nàng cũng không vui mừng bao nhiêu; dĩ vãng Tô Lệ Ngôn đối nàng vốn rộng rãi, tổ yến linh tinh, lúc nàng ăn không hết cũng đều để nàng uống, nên nàng không cảm thấy có gì cảm tạ. Ngược lại, được nghỉ vài ngày mới thật sự khiến nàng vui mừng. Nàng vội dập đầu tạ ơn. Chỉ là lúc này trong lòng Tô Lệ Ngôn đã lạnh, đối với lời cảm ơn của nàng cũng không để vào lòng, khoát tay cho nàng lui xuống.
Tô Ngọc lại đây một hồi, chẳng những không khiến lòng nàng khá hơn mà còn làm nàng phiền muộn thêm. Tô Lệ Ngôn buổi sáng dậy trễ, bỏ lỡ bữa sớm, lúc này đã là buổi trưa, bèn sai người đi phòng bếp lớn xin cơm. Kết quả nhận về câu trả lời: ở Nguyên gia, trừ các lão gia cùng thái phu nhân là trưởng bối có thể ăn chút đồ vặt bên ngoài, còn lại mọi người đều không có quy củ ăn cơm trưa; một ngày chỉ hai bữa, đợi tối rồi hãy ăn. Mấy ngày trước chỉ là đặc biệt thương tiếc nàng mới gả vào, nên mới thêm bữa trưa. Lời nói này, ý tứ rõ ràng là nhắc nàng phải hiểu bổn phận của mình.
Nha đầu được sai đi lấy cơm, nghe xong liền ngẩn người đứng đó, trở về nhìn Tô Lệ Ngôn mà lời cũng không biết nói thế nào, chỉ đờ đẫn đứng một chỗ. Lúc này bụng Tô Lệ Ngôn đã đói đến quặn đau, lòng càng thêm bực bội.
Sau khi xuyên qua đến cổ đại, Tô gia tuy rằng không phải cái gì quyền quý đại hộ, bất quá trong nhà giàu có, Hoa thị đối với tiểu khuê nữ duy nhất còn ở bên người lại xem như thương yêu, buổi trưa dù Tô gia không dùng bữa, cũng sẽ đặc biệt sai người chuẩn bị riêng cho nàng. Gả đến Nguyên gia rồi, mấy ngày nay bụng đói liên tiếp, mấy hôm trước sáng sớm còn ăn được đôi chút, miễn cưỡng chịu đựng được việc giữa trưa không có cơm, nhưng hôm nay sáng sớm chưa ăn gì, đến buổi trưa liền thực sự chịu không nổi.
Uống hai ngụm trà loãng, Tô Lệ Ngôn chỉ cảm thấy trong bụng toàn là tiếng nước lay động, càng nhịn càng khó chịu. Lúc này phòng bếp lớn không mở lửa, nàng nhớ đến việc mấy hôm trước thái phu nhân bất đắc dĩ mới đồng ý để nàng tự mở phòng bếp nhỏ, liền dứt khoát gọi người vào. Người bước vào lại chính là phụ nhân sáng sớm bị nàng bắt gặp kia, Tô Lệ Ngôn hơi ngẩn ra, khẽ mím môi, ôn hòa hỏi:
“Ta mới vừa gả vào Nguyên gia không lâu, trong viện nhiều việc còn chưa tỏ tường, không biết vị mụ mụ này là người nơi nào?”
Sáng sớm bị tân phu nhân không vui quét cho một trận, phụ nhân đương nhiên nhớ rất rõ, bởi vậy nghe nàng hỏi liền vội vàng cúi mình đáp: “Nô tỳ nào dám nhận xưng hô của tam thiếu phu nhân, nô tỳ là tiểu quản sự ngoại phòng Nguyên Hải tức phụ, nhà mẹ đẻ họ Hứa. Tam thiếu phu nhân gọi nô tỳ đến, không biết là có điều phân phó?”
Nguyên Hải tức phụ mặt mày sạch sẽ, tóc b.úi gọn sau đầu, thoạt nhìn cũng coi như lưu loát, thái độ cung kính. Tô Lệ Ngôn hỏi thêm vài câu mới biết nàng ta vốn là tiểu quản sự dưới quyền đại quản sự của ngoại viện đại lão gia. Theo lý mà nói, thân phận như vậy, dù không phải đại quản sự khó lường, cũng nên ở bên người đại phu nhân hầu hạ mới đúng, sao lại bị phân đến viện của nàng? Lúc này Tô Lệ Ngôn cũng không truy cứu, dù có là người do ai cài đến, nàng cũng chẳng có gì phải giấu diếm; tiễn một người, tự nhiên sẽ có người thứ hai tới. Chỉ cần các nàng an phận thủ lễ, đừng gây ra chuyện như sáng nay, nàng cũng chẳng để trong lòng.
Nghĩ vậy, Tô Lệ Ngôn trước hết nâng chén trà nhấp một ngụm. Trà đã thêm nước ấm vài lần, mùi vị sớm nhạt như nước lã, uống xong càng cảm thấy bụng khó chịu hơn. Nàng đặt chén xuống, hai ngón tay thon dài trắng như ngọc nhẹ khẽ gõ lên mặt bàn gỗ lê vàng hai cái, thần sắc nhàn nhạt, khiến người ta không đoán được nàng đang nghĩ gì. Khuôn mặt trắng nõn mang theo nét nhu mỹ non nớt, làn da lại cực kỳ tốt, bóng mịn tinh tế như vỏ trứng mới bóc, trắng đến mức khiến người ta kinh diễm. Người ta nói “một trắng che ba xấu”, huống chi vị tân phu nhân này vốn dĩ không tính là xấu; tuy không phải đại mỹ nhân nghiêng thành khuynh quốc, nhưng dung mạo thanh lệ đoan trang, phối cùng nước da thượng hạng, cũng đủ xem như nhất lưu mỹ nhân, càng ngắm càng thuận mắt.
Nguyên Hải tức phụ thấy nàng không nói lời nào, theo bản năng ngẩng đầu liếc một cái, vừa nhìn liền bị dung mạo nàng hấp dẫn đôi phần, vội vàng cúi đầu thật thấp trước khi nàng kịp phát hiện.
“Ngày thường việc trong viện, ngươi cứ tạm thời gánh trước.” Tô Lệ Ngôn gật đầu. Nguyên Hải tức phụ liền lộ vẻ thụ sủng nhược kinh, vội nói: “Nô tỳ vốn phụ trách việc trong nội viện, đâu dám để tam thiếu phu nhân phải nói hai chữ ‘lao phiền’.“ Tuy miệng nói vậy, lòng lại âm thầm nhẹ nhõm, khóe môi lộ chút ý cười – thì ra không phải đến đoạt quyền, chỉ là tân quan nhậm chức, muốn phô uy phủ đầu một chút mà thôi. Dù đã yên tâm hơn, nàng vẫn không dám lơi lỏng, eo càng khom thấp, thái độ hết sức cung kính.
