Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 63 - Nguyên Phượng Khanh Hoài Nghi

Cập nhật lúc: 09/04/2026 02:01

Không dám ngẩng đầu, bất quá Tô Lệ Ngôn cũng nên biết băng gạc kia ngoài vệt m.á.u cũ ra, hẳn là còn có vệt mới. Trong lòng nàng âm thầm thấp thỏm, chỉ là miệng vết thương hôm nay đột nhiên chuyển biến tốt đẹp vốn hoàn toàn ngoài ý liệu. Trước đó nàng cũng không biết, nếu biết, nàng tuyệt đối sẽ không vội đem thứ kia uống vào. Nếu không lầm, thứ đó hẳn là vô cùng trân quý, có thể khiến miệng vết thương phục hồi như cũ không lưu lại chút dấu vết, quả thực như linh d.ư.ợ.c trong truyền thuyết sinh bạch cốt, hoạt t.ử nhân. Nếu bị người phát hiện, thất phu vô tội, hoài bích mới là tội, nàng còn có đường sống nào?

“Giận ta?”

Nguyên Phượng Khanh tinh tế vỗ về cổ tay nàng, nghĩ mãi vẫn cảm thấy có chỗ không thích hợp, nhưng lại thế nào cũng không nghĩ được rằng hôm nay Tô Lệ Ngôn đã ăn linh đan diệu d.ư.ợ.c, miệng vết thương phục hồi như cũ nên nàng mới tự mình cắt lại một đường. Chàng tuy cẩn thận, nhưng chuyện như thế, làm sao nghĩ tới bí mật không gian gì kia. Chỉ cho rằng tiểu cô nương này lần đầu bị thương, nhìn thấy m.á.u liền bị hù sợ. Nghĩ đến lúc trước thái độ của chính mình, phỏng chừng đã dọa nàng rồi. Càng nghĩ Nguyên Phượng Khanh càng cảm thấy bản thân đa nghi. Nhìn khuôn mặt nhỏ tái nhợt kia, cùng các thiếu nữ bị kinh hách không khác biệt, duy nhất bất đồng, có lẽ chỉ là nàng quá mức an tĩnh.

“Không có.”

Tô Lệ Ngôn khẽ mím đôi môi mềm, cũng không thử rút tay khỏi lòng bàn tay chàng, tùy ý để chàng nắm, nhu nhu nói:

“Thiếp thân bất quá chỉ là vết thương nhỏ. Có lẽ vừa rồi lúc thay quần áo đã đụng vào miệng vết thương. Chỉ là thấy m.á.u chảy thật đúng là sợ hãi.”

Lời nàng giải thích hợp tình hợp lý. Nguyên Phượng Khanh gật đầu, không tỏ ý kiến, chỉ khẽ rũ mắt, cười như không cười, khiến người nhìn không rõ tâm tư. Chàng gọi người vào lấy băng gạc, tự tay giúp nàng bọc lại miệng vết thương. Ánh mắt chàng liếc tới đoạn băng gạc bị xé rời đặt ở một bên, môi hơi mím, rồi quay đầu dường như vô tình nói với nàng:

“Sau này hạ nhân có điều gì không thỏa đáng, nàng là chủ nhân trong viện, nên dạy thì cứ dạy, tránh tự mình chịu khổ.”

Không biết lời này của chàng có ý chỉ điểm hay chỉ thuận miệng cảm thán, Tô Lệ Ngôn chỉ lung tung gật đầu. Trong lòng nàng cảm giác bất an càng lúc càng tăng, mơ hồ như có dự cảm chẳng lành nặng dần xuống.

Thu thập thỏa đáng. Tô Lệ Ngôn chịu đựng đau đớn nơi cánh tay, cảm giác được ánh mắt người nọ đang đặt trên người mình, nàng không vì bị hắn nhìn chăm chú mà thẹn thùng hay bất an. Nàng chỉ thấp thỏm cùng kinh hãi, ánh mắt người này thật sự quá dọa người, khiến nàng không dám nhìn thẳng. Trong ánh mắt kia như tùy thời đều giấu một cây thước dùng để xét đoán người khác, khiến lòng người tự nhiên căng thẳng cùng sợ hãi.

“Chuyện hôm nay của Nguyên Tương Liên, đại phu nhân đã biết, đã phạt nàng ta quỳ từ đường. Nàng ta không tôn kính trưởng tẩu, không hiểu lễ pháp, ngày mai sẽ qua đây nhận lỗi, nàng xem có muốn ăn miếng trả miếng hay không.”

Nguyên Phượng Khanh thanh âm nhạt nhẽo, mang theo vài phần coi thường cùng lạnh lẽo vô tình, nói đến hai chữ “ăn miếng trả miếng” thì càng thêm thản nhiên. Ánh mắt hắn rơi trên chỗ tay bị thương của nàng; chẳng lẽ là muốn chính nàng cũng cho đối phương một đao?

Tô Lệ Ngôn trong lòng lạnh buốt. Tuy nàng biết hắn và ngũ tỷ Nguyên Tương Liên không phải cùng một mẫu thân sinh ra, thân cận không nhiều, nhưng cũng không nghĩ chàng không phải chỉ không hài lòng, mà là hoàn toàn không đặt nàng ta vào mắt. Chàng thật sự không hề để tâm đến ngũ cô nương kia, thậm chí có thể nói… căn bản không đem nàng ta coi như một người bình đẳng để đối đãi. Vì vậy những lời vừa rồi mới nói nhẹ như không, bình đạm đến vô tình.

Người này không phải tàn nhẫn độc ác, mà còn vô tình hơn tàn nhẫn độc ác. Tô Lệ Ngôn trong lòng rùng mình, cảnh giác dâng lên, cúi đầu an tĩnh lắng nghe, bộ dáng ngoan ngoãn đến cực điểm.

Nguyên Phượng Khanh đối với thái độ của nàng cũng không để bụng, chỉ nhàn nhạt nói tiếp: “Hoặc là muốn xử trí nàng ta thế nào, nàng quyết định cũng được.”

Có thể tùy ý nàng quyết như vậy, hiển nhiên hắn đã có nắm chắc khiến mẹ con Quế di nương phải im miệng, cũng khiến vợ chồng đại lão gia cùng thái phu nhân sẽ không truy cứu.

Tô Lệ Ngôn suy đoán có lẽ là vết thương của nàng khiến Nguyên Phượng Khanh không vui, chứ cũng không phải hắn quan tâm nàng bao nhiêu; hẳn là vì nàng làm hắn mất mặt nên mới bất mãn thêm đôi chút. Nàng cũng không nghĩ nhiều, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng. Tuy trong lòng nàng chán ghét dáng vẻ cao ngạo của Nguyên Tương Liên ngày hôm nay, nhưng bề ngoài vẫn phải làm đủ bộ. Nàng giả như dịu dàng, mỉm cười nói:

“Ngũ muội tuổi còn nhỏ, không phải cố ý. Thiếp thân là tẩu tẩu, sao lại chấp nhặt với nàng?” Nàng ngẩng đầu, mỉm cười ôn hòa, bộ dáng dịu dàng thục tính.

Nguyên Phượng Khanh cúi đầu nhìn nàng, con ngươi hai người chạm nhau, nhìn thấy đôi mắt như thu thủy của nàng nhẹ nhàng lay động, tất cả đều ẩn trong ý không lời. Hai người trao đổi một ánh mắt ngầm hiểu, khóe môi Nguyên Phượng Khanh bỗng cong lên, hướng nàng nở nụ cười mê người như hồ ly, dừng hẳn đề tài này, tỏ vẻ tất cả tùy nàng định đoạt.

Quả nhiên, ngày hôm sau, đầu tiên là người bên đại phu nhân đến an ủi một phen, biểu lộ chút tình nghĩa mẹ chồng nàng dâu, còn tặng thêm ít d.ư.ợ.c liệu bổ thân. Tô Lệ Ngôn cảm kích nhận lấy.

Tiếp theo là người từ viện thái phu nhân chậm rãi tới.

Nhị phu nhân bên kia thì vì chuyện Tô Ngọc lần trước mà xem như đã kết oán, không phái người đến, dù là để tỏ vẻ vui mừng khi người gặp nạn cũng không. Tự nhiên càng đừng nói đến việc tặng đồ.

Không ngoài dự liệu của Nguyên Phượng Khanh, còn chưa đến buổi trưa, Quế di nương đã mang theo nguyên ngũ cô nương sắc mặt tái nhợt đến đây.

Quế di nương vẫn như cũ, nhu kiều như nước, trên khuôn mặt mỹ lệ mang theo ba phần ưu sắc, đôi mắt như hàm chứa hơi nước khiến người sinh lòng thương. Nàng vấn kiểu tóc bách hợp đơn giản, khí chất thuần tịnh, dưới tai đeo đôi hoa tai trân châu to cỡ long nhãn, lại càng tôn lên phong vận nhu tịnh của nàng.

Chưa mở miệng nói, nước mắt đã rơi xuống, nhìn cánh tay bị thương của nàng, mày liễu nhíu c.h.ặ.t, dáng vẻ ưu sầu khiến người sinh thương tiếc.

“Đều do Liên Nhi hành sự lỗ mãng.” Quế di nương chưa mở lời nước mắt đã rơi xuống, một đôi tay trắng nõn nhỏ nhắn từ tay áo rút chiếc khăn lụa màu đào, khẽ chấm nơi khóe mắt, lệ long lanh thấm ướt hàng mi, làm nàng trông mảnh mai đến cực điểm, khiến người nhìn không khỏi mềm lòng. Thanh âm nàng giống hệt ấn tượng người ta dành cho nàng—mềm mại, nhẹ nhàng như thì thầm, mỗi chữ đều chứa mấy phần tơ mềm quyến luyến, khiến người nghe nửa thân như mềm rũ. Với điều kiện bề ngoài như vậy, khó trách Quế di nương đã hơn ba mươi tuổi, nữ nhi cũng đã đến tuổi có thể xuất giá, xuất thân chẳng có gì nổi bật, vậy mà vẫn được đại lão gia thương yêu trong Nguyên phủ. Chỉ cần nhìn đôi hoa tai trân châu no tròn kia, liền có thể hiểu ra vài phần.

“Di nương nói quá lời rồi, chẳng qua là không cẩn thận một chút thôi. Ngũ tỷ nhi nghĩ đến cũng không phải cố ý. Di nương vẫn nên thu nước mắt lại, nhìn như vậy thật làm người ta hụt hẫng.”

Tô Lệ Ngôn nhàn nhạt cười, liếc qua nguyên Tương Liên đang lộ vẻ mất tự nhiên và sắc mặt tái nhợt, rồi dịu dàng nói một câu.

Quế di nương thấy dáng vẻ đoan trang, bình thản của nàng, không khỏi ngẩn người. Nàng vốn vẫn dùng bộ dạng mảnh mai nhu nhược này mà được đại lão gia thương yêu; đại phu nhân tuy ngoài mặt bình tĩnh, nhưng đối diện nàng không tránh khỏi sinh ra mấy phần so đo. Người ta nói nàng giả bộ không phải một hai lần, nhưng cố tình bị Tô Lệ Ngôn nhẹ nhàng cười mà nói như thế, nàng lại cảm thấy xấu hổ khó tả. So ra, sự trầm ổn của Tô Lệ Ngôn càng thêm nổi bật, còn nàng, một người đã qua tuổi nở rộ, lại cứ ra sức làm nũng, bị người ta nói thẳng ra thì thật sự không nâng nổi dáng vẻ nữa.

“Tam thiếu phu nhân chê cười rồi.”

Quế di nương gượng cười, thấy Tô Lệ Ngôn không nói tiếp, nàng lại càng lúng túng, hai tay bóp c.h.ặ.t chiếc khăn, quay sang liếc nữ nhi một cái, trong mắt mang theo ý cảnh cáo.

Nguyên Tương Liên nghĩ đến hôm qua bị phạt quỳ hai canh giờ trong từ đường, trời lạnh, gió rét, quỳ đến tối thì đầu óc choáng váng, nửa đêm còn khó chịu một trận phải uống t.h.u.ố.c. Sáng dậy mới phát hiện đầu gối bầm đen, vừa chạm vào liền đau nhói. Ban đầu nàng còn vì Tô Lệ Ngôn bị thương mà thấy mất tự nhiên, nhưng bị hành hạ đến nửa đêm, trong lòng nàng giờ chỉ còn tức giận và uất ức, không ngờ mình cũng bị vạ lây, hôm nay còn phải tới xin lỗi. Sắc mặt nàng làm sao tốt lên được? Nhưng thấy ánh mắt di nương, nàng đành c.ắ.n môi, nhẫn nhịn nói:

“Hôm qua Liên Nhi không hiểu chuyện, khiến tam tẩu tẩu bị thương, còn cầu tam tẩu tẩu chớ so đo với Liên Nhi.”

Nói xong, nước mắt nàng đã lấp đầy hốc mắt, đầu cúi thấp không chịu ngẩng lên, giọt lệ rơi xuống, thấm trên váy lụa. Quế di nương đứng bên cạnh nhìn rõ, lòng càng thêm đau xót.

“Ta nào lại đi so đo với ngũ tỷ nhi, di nương thật sự quá khách khí. Đều là người một nhà, chỉ là chút thương thôi, không tính được gì. Liên tỷ nhi tuổi còn nhỏ, vốn không phải cố ý, không cần cố ý tới xin lỗi.”

Tô Lệ Ngôn mỉm cười, vội vã mời hai người ngồi. Khi nói đến “tuổi còn nhỏ”, chữ “nhỏ” nàng c.ắ.n rất nhẹ mà rõ, không nhanh không chậm.

Nghĩ đến mâu thuẫn hôm qua, Nguyên Tương Liên rõ ràng là vì bản thân tuổi cũng không còn nhỏ, hôn sự lại chưa có tin tức, trong lòng khó chịu nên mới phát giận lung tung, kết quả xì hơi đúng lúc vào người Tô Lệ Ngôn, khiến chuyện bùng nổ. Đối phương tuổi còn nhỏ hơn mình mà đã thành thân, nàng thì lớn hơn người ta hai ba tuổi còn bị nói thành “tiểu”, bị điểm đúng chỗ đau, mũi nhọn đ.â.m vào lòng, tức giận lại không phát tác được. Nàng đành nén giận đáp:

“Tam tẩu tẩu không so đo với Liên Nhi, Liên Nhi thật sự cảm kích.”

Dứt lời, vì đầu gối đau không đứng nổi, nàng liền ngồi phịch xuống ghế. Quế di nương nhìn động tác thô lỗ này, chân mày khẽ nhíu, nghe trong lời nữ nhi có oán khí, nàng vội vã thay nàng nhận lỗi:

“Nó chỉ là đứa không hiểu chuyện, tam thiếu phu nhân thật đúng là đại lượng, chịu nói giúp nó, thật là phúc khí của Liên Nhi chúng ta.”

Nói rồi, nàng xấu hổ liếc con gái, lại nhắc đi nhắc lại chuyện bị thương ở tay Tô Lệ Ngôn, miệng không ngừng nói mình đau lòng, còn mang theo bao nhiêu d.ư.ợ.c trị thương lại đây. Không biết một nữ nhân khuê phòng ngày thường chỉ cầm kim chỉ, mấy thứ gọi là thánh d.ư.ợ.c trị thương này, Quế di nương lấy từ đâu ra.

Tô Lệ Ngôn chỉ cười nhận tấm lòng của nàng, trong lòng thì âm thầm phun tào. Khó khăn lắm mới tiễn được đôi mẹ con cổ quái này đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.