Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 81 – Hôn Sự Của Nguyên Tương Liên
Cập nhật lúc: 10/04/2026 04:15
“Lệ Ngôn tới rồi.” Sắc mặt Từ thị vẫn còn hốc hác vàng vọt, nhìn qua cũng biết dạo này sức khỏe không khá. Có lẽ mấy hôm trước bị Nguyên Phượng Khanh chọc giận nên đến giờ vẫn chưa hồi lại. Lúc này, mặt bà ta vàng như sáp, tinh thần sa sút thấy rõ.
Hôm nay, trừ ba huynh đệ Nguyên gia không có mặt, gần như toàn bộ người của đại phòng đều đã đến, bao gồm các vị di nương và mấy cô nương trong khuê phòng.
Nguyên Tương Liên cũng đứng trong đám người. Hôm nay nàng ta là nhân vật chính, mặc một bộ áo bông màu trăng non, bên dưới là váy lục nhạt trăm nếp gấp. Trên tay áo và vạt áo thêu vài đóa hoa nhỏ bằng chỉ hồng nhạt, không nổi bật nhưng lại làm bộ y phục thêm tinh tế.
Vốn dĩ Tương Liên đã xinh đẹp, nay mặc bộ đồ sắc nhẹ càng giống một đóa phù dung mới nở – thanh khiết, mềm mại mà tao nhã.
Xem ra nàng ta đã biết hôm nay sẽ bàn chuyện hôn sự. Thế nhưng trên mặt lại đờ đẫn, chẳng hề có chút vui mừng. Quế di nương – người vốn dịu dàng yếu ớt – giờ trông càng tiều tụy. Khuôn mặt được chăm chút kỹ trước kia nay lại hiện hai quầng thâm xanh dưới mắt, giống như mấy đêm liền mất ngủ.
Tô Lệ Ngôn thật sự không hiểu nhà trai là ai mà khiến hai mẹ con kia căng thẳng đến vậy. Trong lòng nàng khẽ cười nhạt, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản. Nàng bước lên trước, hành lễ với Từ thị, rồi yên lặng lùi về một bên quan sát.
Trong nhóm cô nương của đại phòng, Tương Liên là người lớn tuổi nhất. Nàng ta đến giờ còn chưa định được hôn sự, đám muội muội phía sau đương nhiên cũng chẳng thể vượt lên trước.
Chỉ có Nguyên Tương Ngưng – đích nữ của Từ thị – là ngoại lệ. Theo lý, nàng ta phải được bàn hôn sự từ lâu, nhưng vì chuyện Nguyên gia bị liên lụy, Từ thị lại không nỡ để con gái duy nhất chịu thiệt mà gả vội.
Ở chốn thôn dã này, muốn tìm một nam t.ử trẻ tuổi, gia cảnh khá, lại chưa vợ… thật không dễ. Người điều kiện kém hơn thì Từ thị lại chê. Dạo gần đây bà ta luôn tìm người xem mắt cho Tương Ngưng, nhưng vẫn chẳng ai khiến bà vừa ý.
“Bà bà dạo này thân thể có khá hơn chút nào không? Con dâu có ít d.ư.ợ.c liệu bổ thân khá tốt. Lát nữa con sẽ bảo người mang sang, sắc canh cho bà uống bồi bổ.”
Căn phòng yên tĩnh đến mức kỳ lạ. Tô Lệ Ngôn bị gọi tên trước nên chủ động tiến lên mở lời, giọng điệu cung kính như thường. Dường như mấy hôm trước nàng hoàn toàn không nhận ra Từ thị lạnh nhạt với mình.
Thái độ của nàng vẫn dịu dàng, lễ phép như cũ. Chỉ vậy thôi mà Từ thị lập tức căng thẳng. Cô gái này nhìn ngoài thì ngoan hiền, nhưng giờ xem ra… không hề đơn giản. Đối với bà, nàng luôn giữ bộ dạng nhu thuận, việc gì cũng làm chỉn chu, không để ai bắt bẻ. Không được thương thì không làm mình làm mẩy. Không được thích cũng chẳng hề tỏ ra tị hiềm hay khó chịu.
Bà ta lạnh nhạt với nàng, nàng vẫn giữ thái độ y nguyên, từng việc đều chu đáo, không để lộ sơ hở. Giống như đang âm thầm nhẫn nhịn. Từ thị không tin trên đời có ai hiền như củ khoai non thế này—nhất định bên trong khó đoán.
“Hảo, hảo.” Từ thị miễn cưỡng cười một tiếng. Nhìn bộ dạng dịu dàng của nàng mà càng thấy khó chịu. Bà ta phất tay qua loa, không buồn nhìn thêm, chỉ nhàn nhạt nói:
“Hôm nay gọi mọi người đến là để bàn chuyện hôn sự của Liên tỷ nhi. Việc cưới gả này không thể trì hoãn mãi. Liên tỷ nhi tuổi cũng không còn nhỏ, nên chuẩn bị sớm, miễn cho người ta nói ta làm mẹ kế mà không lo cho nó.”
Bà ta vội vàng chuyển chủ đề, sợ Tô Lệ Ngôn lại mở miệng nói ra gì khiến bà bực mình.
Quế di nương cúi thấp đầu, để người khác không nhìn rõ nét mặt nàng. Nàng chỉ cung kính nói: “Đại phu nhân chọn người, tự nhiên là tốt.”
Nguyên Tương Liên thì trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng. Đôi tay nhỏ trắng muốt nắm c.h.ặ.t chiếc khăn, gần như muốn bóp nát. Nàng ta c.ắ.n môi, vẻ không cam lòng hiện rõ mồn một. Đại phu nhân nói thế, thử hỏi ai tin? Nếu thật lòng muốn nghĩ cho nàng ta, thì năm đó lúc Nguyên gia còn chưa sa sút ở kinh thành, đã phải tính toán cho nàng ta rồi.
Nàng ta nay mười sáu, năm sau là mười bảy. Khuê nữ nhà quan lại, ai chẳng mười hai mười ba tuổi đã bắt đầu mai mối, đến mười lăm cập kê là gả đi? Hiện tại mới mang ra nói, vậy mấy năm trước bà ta bận gì? Những lời bất mãn này, nàng ta chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám nói thành tiếng, nhưng đáy lòng thì đã tuyệt vọng.
Thấy Nguyên Tương Liên im lặng, sắc mặt Từ thị lập tức sầm xuống. Bà ta bưng chén trà, dùng nắp gạt bọt trà rồi nhấp một ngụm. Khi đặt chén xuống, tiếng “cộp” vang lên, như đập thẳng vào tim mọi người. Từ thị cười như không cười, nhìn sang Nguyên Tương Liên:
“Liên tỷ nhi trông như bất mãn mẹ kế như ta thì phải? Hiện giờ ngươi cứ nói thẳng, có phải trong lòng trách nhà chúng ta? Trách lão gia? Nguyên gia đúng là đang lúc khó khăn. Ngươi lại là con Quế di nương sinh ra, Quế di nương xưa nay hiền hòa hiểu chuyện, ta cũng tưởng ngươi là đứa ngoan. Chẳng lẽ giờ lớn gan rồi, chướng mắt Hoàng lão gia?”
Lời vừa dứt, Quế di nương c.ắ.n môi, nước mắt trực rơi, dáng vẻ yếu đuối khiến ai nhìn cũng thương.
“Nữ nhi không dám.” Nguyên Tương Liên run giọng. Nàng là con thiếp thất, mọi chuyện đều phải chịu người khác an bài. Hoàng lão gia kia đã gần bốn mươi, là địa chủ giàu có trong vùng, chính thất c.h.ế.t rồi, hiện là tục huyền. Vợ kế không dễ làm, hơn nữa nàng ta tự nhận mình mạo mĩ, có tài, sao bằng lòng gả cho một người tuổi gần bằng cha mình? Trong lòng nàng ta rõ ràng nghĩ Từ thị cố ý muốn chỉnh mình. Nhưng lệnh cha mẹ, lời mai mối, nàng ta còn đường nào phản kháng? Nghĩ thế, nàng ta lại càng tuyệt vọng:
“Mẫu thân, nữ nhi cầu xin ngài… nữ nhi không muốn gả cho Hoàng lão gia… mẫu thân, xin ngài đó…”
Lúc này trên mặt nàng ta đã chẳng còn chút kiêu ngạo khi mới bước vào. Sợ hãi hiện rõ. Bình thường nàng ta cũng muốn được gả đi, nhưng vừa nghe tên Hoàng lão gia – quả phụ chồng già, con cái lớn tuổi – nàng ta nghĩ thôi cũng sợ. Huống chi nàng ta vốn tâm cao khí ngạo, lại đẹp, từ nhỏ đã kiêu hãnh, sao chịu uất ức như vậy?
Từ thị cười lạnh hai tiếng. Tô Lệ Ngôn đứng bên chỉ yên lặng lắng nghe. Một lúc sau nàng mới hiểu rõ tình cảnh của Hoàng lão gia. Nghĩ đến thủ đoạn của Nguyên Phượng Khanh, nàng cũng thấy lạnh sống lưng. Nếu Nguyên Tương Liên thật sự gả đi, sống không bằng c.h.ế.t cũng chẳng quá lời.
Trả thù một người không nhất thiết phải g.i.ế.c họ. Đôi khi phá nát ước mơ, hy vọng trong lòng họ mới là sự tàn nhẫn thật sự. Mà Nguyên Tương Liên tự cho mình thanh cao, xinh đẹp có tài, nay lại bị ép gả cho một kẻ nhà giàu nông dã, tuổi tác lớn… Nàng ta sẽ có cảm giác ra sao, nghĩ thôi cũng biết. Huống chi hôn sự lúc này do cha mẹ quyết, nàng ta vốn chẳng thể tự định đoạt.
Nhưng Tô Lệ Ngôn lại âm thầm phục Nguyên Phượng Khanh. Không biết hắn dùng cách gì, rõ ràng là hắn cố ý khiến Nguyên Tương Liên gặp họa, thế mà mọi lời đắc tội đều bị đẩy sang cho đại phu nhân Từ thị. Nhìn dáng vẻ Từ thị, tựa hồ còn không biết con trai mình cũng chen một chân vào chuyện này.
Vốn tưởng Tương Liên cầu xin thế, Từ thị sẽ không đồng ý. Ai ngờ lại ngoài dự đoán. Có lẽ tiếng khóc van của Tương Liên khiến bà động lòng, Từ thị bất ngờ thở dài, đưa tay đỡ nàng dậy, giọng dịu xuống:
“Hảo hài t.ử, ta nhìn con lớn lên, ta không đau lòng sao? Mau lau nước mắt. Thực ra ta còn có một nhà để nhắm sẵn, vốn định dành cho Tương Ngưng.”
Nghe tới đây, mắt Nguyên Tương Liên lập tức lóe lên một tia oán hận. Cái gì tốt cũng dành cho con gái ruột, còn mình thì đem gả cho lão già kia làm vợ kế. Bất mãn nhưng không dám nói ra – việc trong nội viện, tất cả đều do đại phu nhân quyết, đắc tội bà, đến đại lão gia cũng khó nói đỡ.
“Nhà đó họ Mạnh. Con trai đỗ tú tài, tuổi trẻ, có tiền đồ, diện mạo cũng tuấn tú lịch sự. Chỉ là… hơi nghèo.”
Từ thị thở dài, liếc thương yêu sang con gái mình, rồi mới nhìn thẳng vào Tương Liên:
“Mạnh tú tài năm nay mười chín. Tuổi cũng tương xứng với con. Trong nhà có mẹ goá và ba muội muội. Con xem… nếu con không muốn Hoàng lão gia, thì hãy xem thử Mạnh tú tài. Nếu con cũng không đồng ý, ta thật sự không còn cách nào. Nhà đang khó khăn, Liên tỷ nhi, ngươi cũng biết. Đừng nói ta đem nữ nhi đổi tiền. Nếu là thế, ta đã chẳng nhắc tới Mạnh tú tài làm gì.”
Nếu là trước kia, Nguyên Tương Liên đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng nhìn một tú tài nghèo. Nhưng nghe Mạnh tú tài tuấn tú, lại trẻ, trong lòng nàng ta đã động. Huống chi đây vốn là người định cho Nguyên Tương Ngưng, nay được đổi thành nàng ta, chẳng khác nào nàng ta “thắng” được Nguyên Tương Ngưng một lần. Cả đời này nàng ta chưa từng hơn Tương Ngưng điều gì, luôn bị bà ép dưới chân. Nay được cướp lại một trận, lòng nàng ta tức thì thoải mái.
Nghĩ đến phải thoát khỏi Hoàng lão gia, nàng ta lập tức gật đầu: “Nữ nhi xin nghe mẫu thân an bài.”
Quế di nương nghe vậy thì mặt biến sắc. Bà ta nhìn con gái mình – ngày thường lanh lợi là thế, giờ lại hồ đồ tự nhảy vào bẫy Từ thị giăng ra. Trong lòng bà ta nóng ruột, nhưng lại không thể nói gì, chỉ có thể để lộ vẻ tuyệt vọng.
Tô Lệ Ngôn cúi đầu, giấu đi suy nghĩ trong mắt, nhưng khóe môi lại mím nhẹ.
Nguyên Tương Liên năm xưa tàn nhẫn, từng thả rắn độc vào phòng nàng rõ ràng muốn lấy mạng nàng. Thế mà giờ đây lại hồ đồ đến mức bị bán còn giúp đếm tiền. Nhà họ Mạnh kia – trên có mẹ goá, dưới có ba muội muội – nàng ta gả qua đó, muốn có ngày yên ổn mới là chuyện lạ.
Nhưng tất cả đều là do nàng ta tự chọn. Người ta vẫn nói: “Trời làm bậy còn có thể tránh, tự làm bậy thì chẳng thể sống.”
Lần đầu tiên Tô Lệ Ngôn cảm thấy bản thân vì nàng ta tức giận lâu như vậy… đúng là quá ngu ngốc.
