Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 94 – Mưu Kế Của Đại Phu Nhân
Cập nhật lúc: 10/04/2026 12:04
“Có tấm lòng này, tổ mẫu đã rất cao hứng.”
Nguyệt Thị cười tủm tỉm nhìn nàng, thấy trong mắt Tô Lệ Ngôn vẫn còn vương vẻ mất mát, trong lòng cũng chua xót khó tả. Bà ta vốn trọng đích khinh thứ, cả đời vận khí tốt, được gả cho Tô Bỉnh Thành, lại còn có thể làm chính thất phu nhân—nếu đặt vào những năm tháng trước kia, nào dám nghĩ đến. Tô Lệ Ngôn là cháu gái duy nhất sinh từ dòng chính mà bà ta yêu quý nhất từ nhỏ. Không ngờ gả đến Nguyên gia lại gian nan đến thế, thậm chí còn không bằng tỷ tỷ thứ xuất kia.
Trong lòng Hoa thị cũng nghèn nghẹn, nhưng thấy tinh thần nữ nhi vẫn coi như khá, lại thả lỏng được chút. Bà dặn dò vài câu, nói kỳ ở cữ không thể ăn thứ gì, bắt nàng nhất định phải kiêng kỵ cho tốt. Cứ dây dưa mãi, mãi đến khi Nguyệt Thị mỉm cười thúc giục, Hoa thị mới không nỡ đứng dậy. Nhìn nữ nhi một cái, bà nhịn không được muốn khóc, nhưng lại không dám rơi lệ trước mặt bà mẫu.
“Lưu lại thêm, chỉ sợ lúc hồi phủ trời đã tối, phụ thân con ở nhà lại lo.”
Hoa thị cười khẽ, vành mắt đã đỏ hồng. Bà cũng chẳng dám nhắc đến Tô Bỉnh Thành, chỉ sợ nữ nhi nghe xong lại sinh oán. Lý do về nhà sớm bất quá cũng chỉ là cái cớ, bà lo ở lại thêm, ăn cơm rồi mới rời đi, e rằng Nguyên gia không vui, đến lúc đó Tô Lệ Ngôn lại khó xử. Nếu có thể ở cạnh nữ nhi thêm một khắc, ai mà nỡ rời đi?
Tô Lệ Ngôn tuy thân mình không tệ, nhưng hai người nào chịu tin. Các bà kiên quyết không cho nàng tiễn, nhất định bắt nàng ngoan ngoãn nằm nghỉ, nên nàng cũng chỉ đành an phận ngồi trên giường, kéo Tô Ngọc vào tiễn hai người ra ngoài. Khi gần đi, Hoa thị và Nguyệt Thị đều cố nở nụ cười, chỉ sợ chọc cho nàng khóc—mà khóc trong kỳ ở cữ lại vô cùng kiêng kỵ. Mãi đến khi đi ra khỏi đại môn Nguyên phủ, lên xe ngựa của Tô gia, Hoa thị cố nén hồi lâu rốt cuộc bật khóc, nhào vào lòng bà mẫu mà khóc nấc. Nguyệt Thị cũng không nói gì, trên mặt mang đầy thê lương, chỉ vỗ nhẹ vai bà ta.
Đợi đối mẹ chồng nàng dâu vừa rời đi, lòng Tô Lệ Ngôn cũng sinh vài phần trống trải như thuở nhỏ. Đúng lúc này Nguyên Phượng Khanh trở về. Chàng quét mắt qua căn phòng yên tĩnh, rồi nhìn thấy nàng ngồi bên gối phát ngốc—gương mặt quyến lệ mềm mại, mày mắt tinh xảo. Nàng không giống nữ t.ử trong kinh thích dáng mày liễu nhỏ cong cong; cặp mày nàng đậm hơn, lại càng làm đôi mắt như thu thủy thêm sáng. Ánh mắt yên lặng mà nhạt hòa, nhìn không rõ cảm xúc. Mái tóc đen như mực rũ xuống bờ vai thon, càng khiến dáng người nhỏ nhắn thêm phần đáng thương. Chàng dừng một thoáng, rồi mới bước lại gần, hỏi:
“Không phải nghe nói lão phu nhân cùng nhạc mẫu tới?”
“Phu quân đã trở lại.”
Đôi mắt vốn đang phát ngốc của Tô Lệ Ngôn lúc này mới dần có thần, nàng nhìn chàng một cái rồi xốc chăn toan xuống giường. Nguyên Phượng Khanh khẽ nhíu mày. Do dự một chút, chàng vẫn mở miệng:
“Ân. Hôm nay có việc gấp. Nàng còn phải nằm nghỉ thêm hai ngày, sao lại vội vàng xuống giường.”
Nói vậy nhưng chàng cũng không bảo nàng lại hầu hạ gì, chỉ tự mình lấy một bộ xiêm y màu xanh ngọc thay vào. Sau đó kéo tay nàng, đỡ nàng ngồi trở lại mép giường, rồi ép nàng nằm xuống. Sợ nàng không ổn, chàng còn vận nội lực điều tức giúp nàng một vòng, lúc này mới thở ra nhẹ nhõm.
Khi làm những động tác này, chính mình cũng không nhận ra vẻ lo lắng thấp thoáng trên mặt. Nhưng Tô Lệ Ngôn lại thấy rõ, ngẩn người một chút, mím môi nhè nhẹ, không hiểu chàng rốt cuộc có ý gì. Bất quá dù sao cũng là phu thê đầu gối tay ấp cả đời, hai người có thể tôn trọng nhau như khách cũng đã là tốt. Vì thế nàng không hề cự tuyệt hảo ý của chàng.
“Trong nhà còn có việc, tổ mẫu cùng mẫu thân liền phải về trước.”
Nguyên Phượng Khanh không hỏi vì sao các bà không lưu lại dùng bữa, chỉ cau mày. Trong lòng chàng đã đoán được vài phần, nên không nhắc đến đề tài này nữa, sợ chạm vào nỗi khó chịu của Tô Lệ Ngôn. Chàng chỉ gật đầu, rồi lại nắm tay nàng, để nội lực chạy hai vòng trong kinh mạch, lúc này mới yên tâm đôi chút, mở miệng hỏi:
“Cơm sáng đã ăn chưa?”
Tô Lệ Ngôn gật đầu. Nằm trên giường đã mấy ngày, nàng cảm thấy eo lưng đều cứng cả, rất muốn xuống đất đi lại một chút. Tiếc rằng chàng lại không chịu cho phép. Khoảng thời gian này nàng có thể lén vào không gian cũng không nhiều, trong lòng hơi buồn bực. Nàng liếc Nguyên Phượng Khanh một cái:
“Phu quân buổi chiều còn phải vào thư phòng đọc sách sao?”
Nếu chàng đi, nàng cũng có thể vào không gian nghỉ ngơi một lát. Mấy ngày không được tắm rửa, nàng khó chịu vô cùng. Tô Ngọc cùng đám người một mực không cho, nói nàng đẻ non, thân thể khác với sản phụ bình thường, tuyệt đối không thể chạm nước. Nàng nói thế nào cũng không lay chuyển được họ. Bên cạnh lại có một nam nhân bá đạo như Nguyên Phượng Khanh, cơ hội để nàng tắm rửa càng không có. May mà lần trước nàng kịp vào không gian, bằng không lúc này trên người chắc còn vương mùi m.á.u.
“Không phải đi thư phòng.”
Nguyên Phượng Khanh do dự một chút, ánh mắt như có chút giằng co, cuối cùng mới nhàn nhạt nói: “Ta có chút việc phải làm. Người trong thư phòng… không phải ta.”
Lời này chứa rất nhiều ý tứ. Tô Lệ Ngôn sửng sốt, trong lòng mơ hồ đoán nhưng không dám chắc vì sao chàng lại nói điều này với mình. Ý nghĩa của câu đó chỉ có hai:
Một là chàng có việc riêng, không phải đọc sách;
Hai là chàng đã an bài người giả làm mình ở trong thư phòng.
Nếu phải tránh ánh mắt của người trong phủ, thậm chí ngay cả thái phu nhân và đại phu nhân cũng không biết, vậy người chàng muốn gặp chắc chắn không thuộc Nguyên phủ. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng không khỏi sinh một tia dự cảm bất ổn. Nguyên Phượng Khanh rốt cuộc định làm gì?
Dĩ vãng chàng chưa từng nói với nàng những chuyện như vậy. Tô Lệ Ngôn không dám nghĩ nhiều, chỉ làm bộ như không hiểu, mỉm cười: “À.”
Đôi mắt Nguyên Phượng Khanh hơi nheo lại, mày khẽ nhướng, khóe môi cong cong như cười mà không phải cười. Chàng biết nàng đã hiểu nhưng cố ý giả vờ không hiểu, song hắn cũng không vạch trần. Chàng nói cho nàng chuyện này không phải bốc đồng mà là có dụng ý: nàng biết rồi thì sau này thuận tiện phối hợp, giúp chàng hành sự dễ hơn. Nay xem ra nàng quả nhiên hiểu rõ, có lẽ còn đoán ra được vài phần.
Ánh mắt chàng sâu thẳm khó dò, liếc nàng một cái. Đến khi dùng cơm trưa xong, hai người đều không nhắc đến chuyện thư phòng nữa. Buổi chiều, Nguyên Phượng Khanh quả nhiên rời đi.
Nhưng chàng vừa đi, khách không mời mà đến cũng tới.
Tô Lệ Ngôn đang nằm trên giường, nhàm chán đến ngẩn người thì Liên Dao—vốn canh giữ bên ngoài—bỗng vội vàng bước vào, sắc mặt trắng bệch:
“Tam thiếu phu nhân, thái phu nhân đến thăm ngài.”
Cùng thái phu nhân đồng hành còn có đại phu nhân Từ thị, sắc mặt bà ta lúc này vàng như nến, thỉnh thoảng còn lấy khăn che miệng khụ một tiếng, cả người mang dáng vẻ bệnh nặng. Tô Lệ Ngôn thấy hai người bước vào, vội vàng đứng dậy:
“Tôn tức thỉnh an thái phu nhân và đại phu nhân. Nhị lão sao lại tới đây? Đại phu nhân không thoải mái mà còn đến thăm con dâu làm gì, nên nghỉ ngơi nhiều mới phải.”
Nàng vừa nói như vậy, trong mắt thái phu nhân thoáng hiện một tia tức giận. Sáng nay Tô gia có hai nữ nhân đến, chuyện đại phu nhân ngược đãi con dâu đến mức đẻ non đã truyền khắp Nguyên phủ, bên ngoài không biết đồn đãi thế nào. Thái phu nhân tức đến đau gan, bất chấp thể diện, dẫn Từ thị đến đây một chuyến. Bà ta vừa giận Từ thị làm chuyện hoang đường đến mức này, lại vừa giận Tô thị không biết nặng nhẹ, đem việc này nói về nhà mẹ đẻ, khiến Nguyên gia mất mặt.
“Ta nào dám trách tội ngươi, chỉ sợ một ngày nào đó lại có người tới cửa hỏi tội ta thôi.” Lời thái phu nhân nói ra đầy âm dương quái khí.
Tô Lệ Ngôn cúi đầu, quỳ trên mặt đất lạnh băng. Nếu thân thể nàng không tốt, quỳ như vậy tất để lại bệnh căn. Nhưng nàng từng uống qua nước không gian, nên dù quỳ cũng không đến mức chống đỡ không nổi. Chỉ là thái phu nhân dùng loại thủ đoạn nhỏ này, quả thật quá mức.
“Đều là con dâu sai. Nếu Lệ Ngôn sớm biết mình có thai, cũng chẳng đến mức…” Từ thị nói đến đây thì nghẹn ngào khóc lên.
Sắc mặt Dư thị cũng xanh mét. Lúc đầu bà ta chỉ thấy Từ thị làm việc quá đáng, nhưng lúc này lại cảm thấy Tô thị cũng có chỗ không đúng. Chính mình m.a.n.g t.h.a.i mà không biết, cuối cùng lại khiến Nguyên gia mất đi huyết mạch. Đại phòng vốn khó có con nối dõi, đến nay vẫn chưa có nam đinh. Nghĩ đến đây, Dư thị càng thấy khó chịu, long đầu quải trượng hung hăng gõ xuống đất: “Hừ! Mang t.h.a.i cũng không biết, còn hại Nguyên gia ta mất đi con cháu. Tô thị, ngươi có biết sai không?”
Tô Lệ Ngôn không nhìn bà ta, chỉ im lặng quỳ, không nói một lời. Từ thị đến lúc này vẫn còn dùng loại ám chiêu như thế, nàng chỉ lạnh lùng cười trong lòng. Đợi khi nghe Dư thị càng nổi giận, hơi thở phập phồng mạnh, nàng mới ngẩng đầu đáp:
“Tôn tức biết sai rồi. Cầu thái phu nhân bảo trọng thân thể, tha thứ cho tôn tức lần này. Tôn tức tuổi trẻ không hiểu chuyện, đại phu có nói m.a.n.g t.h.a.i chưa đến một tháng, nay tôn tức đã chịu giáo huấn, sau này quyết không dám tái phạm.”
Lúc nàng im lặng, thái phu nhân thật sự sợ nàng làm mình mất mặt, trong lòng cũng thấp thỏm. Dù sao chuyện này là Nguyên gia làm việc không thỏa đáng. Từ thị dù có bệnh, ba con dâu nên thay phiên hầu hạ, nhưng lại chỉ ép mỗi Tô thị, ai nhìn mà chẳng biết là cố ý làm khó. Chỉ là những lời này bà không tiện nói ra. Làm mẹ chồng – nàng dâu nhiều lúc như thiên địch, nhưng cũng có khi phải che chở cho nhau mới ổn thỏa.
Dư thị nghe câu đầu của Tô Lệ Ngôn, trong lòng còn thoải mái. Nhưng nghe câu sau, sắc mặt lại biến ngay. Tô Lệ Ngôn mới mười bốn tuổi, đương nhiên không hiểu nhiều việc; đáng ra phải do trưởng bối dạy bảo. Mang t.h.a.i chưa đến một tháng, nàng không biết cũng bình thường. Nhưng Từ thị đáng lẽ phải hiểu rõ, vậy mà còn gây ra chuyện đến mức này. Thái phu nhân hung hăng liếc Từ thị một cái, càng thấy con dâu này càng lớn càng không biết làm người, hại bà mất mặt.
“Đứng lên đi.” Thái phu nhân lúc này sắc mặt có chút ngượng, cũng khó mà tiếp tục đòi hỏi trách phạt. Bà nói vài câu tượng trưng, hỏi thăm tình hình Tô Lệ Ngôn, lại hỏi tổ mẫu và mẫu thân nàng đến đây làm gì. Không nghe điều gì khác lạ thì yên tâm hơn, định đứng dậy cáo từ.
Ai ngờ Từ thị khụ đến kịch liệt, cả người giống như tùy lúc có thể ngất, hai chân lại ngồi xuống không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý rời đi.
