Mang Theo Không Gian Xuyên Đến Năm 70 Nuôi Con - Chương 392: Tuyệt Đối Không Tha Thứ, Đuổi Khỏi Cửa Không Chút Nể Tình
Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:04
Nhìn thấy vợ chồng Kim Vĩ và Lưu Ngọc Lan, Kiều Nhiễm cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì, nhàn nhạt hỏi một câu: “Hai người có việc gì không? Nếu không có việc gì thì đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi!”
Thấy thái độ cao cao tại thượng của Kiều Nhiễm, Lưu Ngọc Lan nhìn không lọt mắt, nếu không phải nghĩ đến việc mình tới đây lần này là để xin lỗi Kiều Nhiễm, bà ta đã muốn xông vào đ.á.n.h nhau một trận rồi.
Chẳng còn cách nào, bây giờ người ta lợi hại, là Phó xưởng trưởng, bà ta nhất định phải cúi đầu trước cô. Vì công việc của chồng mình, dù có nhìn không lọt mắt đến đâu thì cũng chỉ có thể nhịn.
Lưu Ngọc Lan không lên tiếng, Kim Vĩ đứng phía sau thái độ khiêm nhường nói: “Kiều xưởng trưởng, vợ chồng chúng tôi qua đây là để xin lỗi cô, đây là chút quà chúng tôi vừa mới ra Cung tiêu xã mua, mong cô đừng chê.”
Kim Vĩ nói đoạn, đưa những thứ vừa mua qua cho Kiều Nhiễm.
Ông ta đi Cung tiêu xã đều chọn đồ tốt mà mua. Mua hai hộp sữa bột mạch nha, một chai rượu trắng, một cân táo đỏ, một cân nhãn nhục, một gói đường đỏ, còn có một cân bánh ngọt và một cân bánh quy đào. Ngoài ra còn ghé qua cửa hàng thực phẩm phụ, nhờ vả quan hệ, tốn thêm chút tiền mới mua được hai cân thịt lợn từ tay nhân viên.
Chuyến này đi, hai vợ chồng đã tốn không ít tiền. Vì thế mà Lưu Ngọc Lan xót xa không thôi. Bao nhiêu đồ tốt thế này, đem tặng không cho người khác, lòng ai mà thoải mái cho nổi? Nếu không phải chồng bà ta khăng khăng đòi mua nhiều đồ như vậy, theo ý Lưu Ngọc Lan, cứ mua đại chút đồ rẻ tiền là được rồi.
Thấy đồ Kim Vĩ đưa tới quả thực cũng không tệ, nhưng Kiều Nhiễm không hề đưa tay ra nhận. Nhận đồ của bọn họ đồng nghĩa với việc tha thứ cho bọn họ. Chỉ dựa vào những lời đồn thổi ác ý mà Lưu Ngọc Lan thêu dệt, Kiều Nhiễm không dễ dàng tha thứ cho bà ta như vậy đâu.
Đối với Kiều Nhiễm hiện tại, thứ không thiếu nhất chính là tiền. Những thứ này cô có thể tự bỏ tiền ra mua, hà tất phải vì chút đồ này mà nhượng bộ.
Thấy Kiều Nhiễm không nhận, Kim Vĩ cũng hiểu ý cô, vội vàng nói: “Kiều xưởng trưởng, lần này quả thực là lỗi của vợ tôi, tính tình bà ấy là vậy, mồm mép nhanh nhảu, đáng ăn đòn, thực ra không có ý xấu gì đâu.”
Kiều Nhiễm cười lạnh một tiếng: “Không quản được miệng, gây ra ảnh hưởng lớn đến danh dự của tôi như vậy mà còn bảo không có ý xấu? Lời này của ông nói ra thật nhẹ nhàng quá nhỉ!”
Bị Kiều Nhiễm chặn họng như vậy, sắc mặt Kim Vĩ cũng trở nên khó coi, thấy Kiều Nhiễm hùng hổ dọa người, biết là mình đã nói sai, lại vội vàng nói: “Phải phải phải, Kiều xưởng trưởng, vợ tôi quả thực đã làm sai, gây ra tổn thương rất lớn cho danh dự của cô. Bây giờ tôi cùng bà ấy qua đây trịnh trọng tạ lỗi với cô, mong cô đại nhân đại lượng, tha thứ cho chúng tôi một lần.”
Kim Vĩ nói xong, vội vàng đẩy đẩy Lưu Ngọc Lan bên cạnh: “Còn không mau xin lỗi Kiều xưởng trưởng đi!”
Lưu Ngọc Lan trong lòng tuy không cam tâm tình nguyện, nhưng ngoài mặt vẫn xin lỗi Kiều Nhiễm: “Kiều xưởng trưởng, lần này quả thực là tôi sai, nói năng bừa bãi, làm ảnh hưởng đến cô. Tôi sau này tuyệt đối sẽ không như vậy nữa, mong cô tha thứ cho chúng tôi, cho tôi một cơ hội sửa sai. Cô có gì không hài lòng cứ việc trút giận lên tôi, nhưng chuyện này không liên quan gì đến lão Kim nhà tôi, chuyện công việc cô có thể đừng làm khó ông ấy được không...”
Kiều Nhiễm nghe đến đây, coi như đã hiểu rõ mục đích của hai vợ chồng này ngày hôm nay. Hai người bọn họ đâu có thành tâm đến xin lỗi? Thuần túy là mượn danh nghĩa xin lỗi, hy vọng cô có thể mở một con đường sống, để Kim Vĩ không bị xưởng sa thải, mất đi công việc này.
Kiều Nhiễm không phải là thánh mẫu gì, người ta nói vài câu xin lỗi là cô có thể tha thứ, sự khoan dung dễ dàng như vậy chỉ khiến hạng người như Lưu Ngọc Lan không nhớ đời, quay đầu lại sẽ còn quá đáng hơn, tiếp tục làm những chuyện tương tự.
“Thật xin lỗi, tôi không chấp nhận lời xin lỗi của hai người. Tổn thương đã gây ra rồi, bây giờ các người đến xin lỗi thì có ích gì? Có bù đắp được tổn thương cho tôi không? Hơn nữa, hình phạt đối với chồng bà là do xưởng trưởng đưa ra, chứ không phải mệnh lệnh của tôi. Không muốn bị sa thải thì cứ trực tiếp đi tìm xưởng trưởng, đến chỗ tôi cầu xin là vô ích thôi.”
Nói xong, Kiều Nhiễm ném những thứ hai vợ chồng mang tới vào lòng bọn họ: “Xong rồi, không có việc gì khác thì hai người mau đi đi, tôi còn phải nghỉ ngơi, đừng làm phiền tôi nữa.”
Lưu Ngọc Lan thấy tình cảnh này, lập tức sa sầm mặt xuống: “Cô sao lại như vậy chứ? Tôi đã xin lỗi cô rồi, sao cô còn nắm thóp không buông? Sao lại được lý không tha người như thế?”
Kiều Nhiễm cũng chẳng buồn đôi co với Lưu Ngọc Lan: “Đã cảm thấy tôi được lý không tha người thì đừng có lỳ lợm ở nhà tôi nữa, mau cút đi cho tôi!”
Nói xong, Kiều Nhiễm đẩy Lưu Ngọc Lan một cái, trực tiếp đẩy hai vợ chồng ra đến cửa, đóng sầm lại.
Bị nhốt ngoài cửa, Lưu Ngọc Lan và Kim Vĩ cũng không tiện lỳ lợm không đi.
Lưu Ngọc Lan nghiến răng nghiến lợi nói: “Lão Kim, ông xem đi, tôi đã bảo xin lỗi cũng vô ích mà, hạng người này cảm thấy bây giờ mình là Phó xưởng trưởng rồi, ghê gớm lắm, cao cao tại thượng đấy. Làm sao mà chấp nhận lời xin lỗi của chúng ta được? Chúng ta có bê cả núi vàng núi bạc đến cho cô ta cũng vô ích thôi!”
“Chẳng phải là cậy mình chức cao sao, bắt nạt người ta quá đáng!”
“Tôi chính là nhìn không lọt mắt cái đức hạnh đó của cô ta nên mới nói đấy!”
“Lần này ông cũng thấy rồi chứ? Người đàn bà này, chẳng phải hạng tốt lành gì đâu!”
“Lần này chúng ta còn lãng phí bao nhiêu tiền mua những đồ tốt này nữa! Không được, phải mang ra Cung tiêu xã trả lại! Nếu không sau này lấy đâu ra tiền mà tiêu?”
“...”
“...”
Lưu Ngọc Lan lầm bầm trong miệng, toàn là những lời bất mãn đối với Kiều Nhiễm.
Kim Vĩ nghe vợ mình lải nhải, mặt mũi dần đen sầm lại.
“Bà có thể đừng lầm bầm nữa được không? Chuyện ngày hôm nay đều là do bà gây ra, bà còn mặt mũi nào mà lải nhải? Bây giờ hay rồi, người ta không chấp nhận lời xin lỗi của chúng ta, chuyện công việc của tôi không cách nào giải quyết được, tôi thật sự bị mụ đàn bà thối tha như bà hại c.h.ế.t rồi!”
Bị Kim Vĩ quát mắng, Lưu Ngọc Lan thấp giọng nói: “Lão Kim, hay là thế này, chúng ta đi cầu xin xưởng trưởng đi, bảo xưởng trưởng khai ân, đừng sa thải ông nữa. Chuyện này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến ông, ông cũng đâu có nói gì, trong công việc cũng không phạm lỗi lầm gì, xưởng dựa vào cái gì mà sa thải ông chứ?”
Kim Vĩ cảm thấy Lưu Ngọc Lan đúng là ngu xuẩn không ai bằng.
Dựa vào cái gì? Dựa vào người ta là xưởng trưởng, muốn làm gì thì làm. Người ta thấy không vui, sa thải một nhân viên bình thường chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
“Bà tưởng bà là ai? Muốn gặp xưởng trưởng là gặp được chắc? Cho dù bà có gặp được xưởng trưởng, bà nghĩ mặt mũi mình lớn lắm sao, cầu xin một câu là người ta sẽ làm theo ý bà? Hừ, nghĩ đơn giản quá! Chuyện này liên quan đến danh dự của Phó xưởng trưởng, người ta đây là g.i.ế.c gà dọa khỉ, để sau này không ai dám thêu dệt tin đồn về Phó xưởng trưởng nữa. Khổ nỗi cái mụ đàn bà ngu ngốc như bà lại không yên phận, cứ thích đ.â.m đầu vào làm con gà đó.”
Nghe lời Kim Vĩ nói, Lưu Ngọc Lan có cảm giác muốn khóc: “Lão Kim, nói vậy là công việc của ông thật sự không giữ được nữa sao?”
“Hừ, bây giờ bà mới biết cuống lên à? Có ích gì không? Thật không biết mắt tôi mù kiểu gì mà lại cưới phải mụ đàn bà ngu xuẩn như bà.” Kim Vĩ tức giận và uất ức gầm lên một câu.
