Mang Theo Khu Phố Xuyên Thành Pháo Hôi - Chương 111
Cập nhật lúc: 31/12/2025 02:19
“Em đi theo anh ba em đấy, anh ba em sau này cũng ở lại đây luôn. Cả anh cả của Vương Kiến Quốc cũng tới rồi, sau này cũng không đi nữa.” Trương Mạn Mạn cũng bỏ mặc Vương Kiến Quốc, không chịu kém cạnh mà ôm lấy cánh tay Văn Thấm trả lời.
“Vân Đóa, còn cậu? Theo chân ‘người nhà’ cậu tới à?” Văn Thấm trêu chọc.
“Cậu nói gì thế?” Vân Đóa dậm chân, mặt đỏ bừng như rạng đông, thẹn thùng chỉ tay về phía xa: “Tớ đi theo cha tớ tới mà.”
Chỉ thấy Diệp Kiến Quốc đang cùng một người đàn ông trung niên, người thì gánh đất, người thì vác đá lấp hố.
“Ồ, ra là nhạc phụ với con rể đang bắt cặp làm việc cùng nhau cơ đấy!”
“Văn Thấm à~” Vân Đóa lại dậm chân một cái.
“Cha cậu sau này cũng ở lại đây sao?” Văn Thấm thấy đủ thì dừng, sợ đùa thêm chút nữa người ta lại khóc hay nổi cáu, liền trực tiếp chuyển chủ đề.
“Đúng vậy, tớ nghe cha tớ bảo ông ấy đặc biệt xin chuyển về đây, cốt để được gần nhà hơn một chút.”
“Thế thì tốt quá, sau này gia đình cậu có thể thường xuyên đoàn tụ rồi.” Văn Thấm tán thành nói.
“Vân Đóa, cha cậu đã lên tới chức Trung đoàn trưởng rồi, đáng lẽ phải được phân nhà lâu rồi chứ. Sao cậu với bác gái, rồi cả anh trai và em trai cậu không đi theo quân?” Trương Mạn Mạn tò mò hỏi.
“Cha tớ lên chức Trung đoàn trưởng chưa được bao lâu thì anh tớ lấy vợ, vả lại tớ còn phải đi học, mẹ tớ quyết định không đi theo quân luôn.”
Người đông sức mạnh, chẳng mấy chốc con đường đã được thông suốt. Theo sau đó là từng xe, từng xe vật liệu xây dựng được vận chuyển lên núi.
Khu tập thể thanh niên tri thức hôm nay giăng đèn kết hoa, không khí hân hoan rộn ràng. Văn Thấm trong vai trò cô dâu tương lai đang bị Vân Đóa ấn ngồi trên ghế trước bàn học để trang điểm.
Thế nhưng chính chủ là Văn Thấm thì lại đang thả hồn treo ngược cành cây. Cô có chút m.ô.n.g lung, tại sao lúc đầu mình lại đồng ý kết hôn nhanh đến vậy nhỉ? Cô nhớ lại những lời Diệp Thanh Phong nói với mình vài ngày trước mà không khỏi ngẩn ngơ.
“Văn Thấm, tôi nghe Minh Lâu nói em đã đồng ý với chú tôi là sẽ lấy thân phận cháu dâu để đưa ông cụ về quê?”
“Đúng vậy, anh yên tâm, tôi sẽ đưa tiễn ông cụ.”
“Thế thì tốt quá. Vậy tôi và cậu em sẽ khẩn trương bàn bạc hôn sự của hai đứa, phải làm đám cưới xong xuôi trước khi lên đường về quê.”
“Ơ...” Diệp Thanh Phong nói xong liền phong hỏa hối hả rời đi, để lại Văn Thấm vẫn đang giơ tay kiểu “chàng trai Er Kang” định ngăn lại mà chưa kịp thốt nên lời: “Tôi còn chưa nói xong mà sao đã đi mất rồi, kết hôn mà không cần tôi đồng ý sao?”.
“Mình đồng ý kết hôn từ bao giờ thế nhỉ?” Văn Thấm vẫn chưa hoàn hồn sau cú kích động vừa rồi.
“Tiểu Thấm, cậu vừa bàn bạc với anh họ của thằng nhóc nhà họ Diệp xong. Vì thời gian gấp rút nên hôn lễ định vào năm ngày tới, đó là ngày lành gần nhất rồi.” Lý Hồng Kỳ vừa bước vào lại ném thêm cho Văn Thấm một quả b.o.m nữa.
“Cậu nhỏ, cháu đồng ý kết hôn bao giờ? Sao mọi người đã sắp xếp xong hết rồi?” Văn Thấm kinh ngạc hỏi.
“Cái con bé này, không lẽ giờ cháu định đổi ý?” Lý Hồng Kỳ ngạc nhiên hỏi lại.
“Cháu còn chưa đồng ý, sao gọi là đổi ý được.”
“Chính miệng cháu hứa với ông nội của thằng Diệp là sẽ đưa ông cụ về, cháu quên rồi à?”
“Cháu không quên, nhưng cháu hứa đưa ông cụ về thì liên quan gì đến chuyện kết hôn?”
“Lời đó mà có thể hứa bừa được sao? Uổng công cháu còn là huyền thuật sư đấy. Đưa người đã khuất về quê, ngoại trừ thầy đuổi xác thì chỉ có con cháu hậu duệ. Cháu đã hứa đưa ông cụ về, thì chắc chắn là đồng ý gả cho cháu trai người ta để lấy tư cách hậu duệ đưa tiễn rồi.”
Văn Thấm vội vàng lấy cuốn 《Huyền》 ra lật một hồi, quả nhiên tìm thấy cách nói này. “C.h.ế.t tiệt, mình bị ông cụ đó gài bẫy rồi.” Tư tưởng người hiện đại chưa chuyển đổi kịp thật hại c.h.ế.t người mà. Nếu ở thế kỷ 21, lấy thân phận bạn gái làm gì mà chẳng bình thường, ai ngờ ở thế giới này lại có quy tắc như vậy. Giờ thì biết làm sao, chỉ đành chấp nhận mà gả thôi. Huống hồ Diệp Cẩm thật sự rất tốt với mình, lại còn đẹp trai, tiền tài nhan sắc đều đủ cả, gả cho anh ấy cũng chẳng thiệt đi đâu.
Lý Hồng Kỳ nhìn gương mặt mếu máo của cô, không nhịn được mà mủi lòng: “Nếu cháu thật sự không muốn gả cho thằng nhóc nhà họ Diệp, để cậu đi nói một tiếng.”
“Cậu nhỏ, thôi không cần đâu ạ. Cháu không phải không muốn gả cho anh Diệp, chỉ là thấy nhanh quá thôi.”
“Con bé này làm cậu hú vía. Hai đứa tìm hiểu nhau cũng hơn nửa năm rồi chứ nhanh gì nữa, khối người xem mắt buổi sáng buổi chiều cưới luôn đầy ra đấy thôi.”
“Được rồi, chiều nay bảo thằng Diệp đưa cháu đi mua đồ cưới và quần áo mới.” Thế là Văn Thấm bị “đóng gói” ném cho Diệp Cẩm.
Hai người đạp xe đạp lượn một vòng quanh cửa hàng cung ứng của công xã, chỉ mua hai cái chậu sứ màu đỏ và vài cân kẹo rồi rời đi.
Diệp Cẩm thì cái gì cũng muốn mua, nhưng đều bị Văn Thấm trấn áp. Vốn dĩ ngay cả kẹo cô cũng chẳng muốn mua vì trong không gian có đủ cả, mua thêm chẳng phải lãng phí sao? Chỉ là nhìn cái bộ dạng ủ rũ, ủy khuất của Diệp Cẩm, cuối cùng cô mới đồng ý mua mấy cân kẹo cho anh vui.
Rời khỏi cửa hàng cung ứng, hai người đi tới một rừng cây nhỏ. Văn Thấm dùng thần thức quét qua một lượt thấy không có ai mới trịnh trọng nói với Diệp Cẩm: “Anh Diệp, anh chắc chắn muốn kết hôn với em chứ?”
“Chắc chắn và khẳng định. Thực ra anh đã chờ ngày này từ lâu lắm rồi.”
“Vậy anh phải biết rằng, kết hôn với em rồi thì không có chỗ cho sự hối hận đâu.”
“Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hối hận.”
“Vậy anh có sẵn lòng ký kết khế ước với em không?…”
“Anh sẵn lòng, anh sẵn lòng ký khế ước với em.” Lời Văn Thấm còn chưa dứt, Diệp Cẩm đã vội vàng đồng ý.
“Anh còn chưa biết đó là khế ước gì mà đã đòi ký? Anh ngốc à.” Văn Thấm lườm anh một cái.
“Chỉ cần là lời Thấm Thấm nói, dù có phải lên núi đao xuống biển lửa anh cũng không từ nan.” Diệp Cẩm nhìn thẳng vào mắt Văn Thấm, trịnh trọng tuyên bố.
Nhìn ánh mắt chân thành của anh, Văn Thấm tiếp tục: “Khế ước này là vật cộng sinh trong không gian của em. Sau khi ký kết, anh sẽ trở thành chủ nhân thứ hai của không gian. Nhưng như vậy đồng nghĩa với việc sau này anh sẽ bị ‘khóa c.h.ặ.t’ với em. Anh sẽ không bao giờ được phép phản bội em cả về thể xác lẫn tâm hồn, dù chỉ là trong suy nghĩ cũng không được. Chỉ cần anh nảy sinh ý định đó, không gian sẽ xóa sổ anh ngay lập tức. Tất nhiên, em cũng không thể làm hại anh. Như vậy anh vẫn muốn kết hôn và ký khế ước với em chứ?”
Chương 115: Kết hôn (2)
