Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 100

Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:55

Chu Luật đóng cổng quay vào nhà, Thẩm Dao đang ngồi trên giường với đôi mắt còn ngái ngủ, thấy Chu Luật vào liền nói:

“Em nghe thấy có ai gọi em."

“Là người đưa thư, có giấy chuyển tiền của em này."

Thẩm Dao nhận lấy tờ giấy chuyển tiền, mẹ cô gửi cho cô hai trăm tệ, Thẩm Dao thở dài:

“Mẹ em đây là muốn chia làm năm lần để trả lại tiền cho em đây mà."

Trong thư Tô Diệp gửi tới vài ngày trước cũng có nói rồi, bảo là trả lại tiền cho Thẩm Dao, nói đợi khi bà và Thẩm Hòa Lâm nghỉ hưu rồi mới cần họ nuôi.

Chuyện Thẩm Dao để tiền lại cho Tô Diệp, Chu Luật có biết, thư bố mẹ vợ gửi anh cũng đã xem qua.

Chu Luật ngồi xuống mép giường, véo nhẹ khuôn mặt trắng trẻo của Thẩm Dao, cười nói:

“Xem ra anh phải nỗ lực hơn mới được."

Thẩm Dao ghé sát hôn Chu Luật một cái:

“Cho dù sau này anh có làm tướng quân, bố mẹ vẫn sẽ lo lắng chúng ta sống không tốt như cũ thôi."

Không chỉ Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm, Tần Nhã Quân và Chu Văn Viễn cũng vậy.

Tiền lương của Chu Luật cho hai người họ tiêu xài thì dư dả, còn có tiền sính lễ hồi môn này nọ nữa, bố mẹ không thể nào không biết họ có tiền, nhưng vẫn cứ không yên lòng.

“Vậy thì anh sẽ càng nỗ lực hơn nữa, sau này để bố mẹ được hưởng phúc của chúng ta."

Thẩm Dao cười vỗ vai Chu Luật:

“Đồng chí Chu Luật, anh cố lên nhé!"

Chu Luật cười chào theo kiểu quân đội:

“Tuân lệnh thủ trưởng, bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!"

Sau đó lại nói:

“Ngày mai em đi gọi điện cho mẹ đi, bảo mẹ đừng gửi tiền qua nữa."

“Mẹ sẽ không nghe đâu.

Nhưng ngày mai em đúng là định gọi điện cho mẹ và mọi người."

Thẩm Dao hiểu Tô Diệp, Tô Diệp miệng thì đồng ý không gửi nữa, nhưng quay đầu là vẫn sẽ gửi qua thôi.

“Được rồi."

Chu Luật hôn Thẩm Dao một cái:

“Mau dậy ăn cơm đi, sữa chắc nguội rồi đấy."

Nói xong liền ra khỏi phòng, Thẩm Dao vẫn không quen việc thay quần áo khi có mặt Chu Luật.

Ăn xong bữa sáng, hai người đi bưu điện, gọi điện cho Tần Nhã Quân trước.

Nhà họ Chu có lắp điện thoại, hôm nay Tần Nhã Quân không đi làm.

Nhận được điện thoại của con trai con dâu, Tần Nhã Quân vui mừng khôn xiết.

Thẩm Dao hỏi thăm sức khỏe của họ thế nào, Tần Nhã Quân liên tục nói tốt, bảo họ không cần lo lắng.

Lại nói mấy ngày trước đã gửi đồ cho họ rồi, vài ngày nữa chắc sẽ tới, dặn Chu Luật chăm sóc tốt cho Thẩm Dao.

Gác điện thoại, Thẩm Dao dành cho Chu Luật một ánh mắt “Em nói không sai chứ".

Mẹ chồng lại gửi đồ cho họ rồi, không cần nghĩ cũng biết toàn là đồ ăn đồ dùng.

Chu Luật bất lực mỉm cười:

“Mẹ gửi đồ hoàn toàn là vì em đấy, trước đây bà có mấy khi gửi đồ cho anh đâu."

Thẩm Dao giả vờ khổ sở thở dài:

“Haiz, không còn cách nào khác, em quá được lòng người mà."

Chu Luật nhìn Thẩm Dao với ánh mắt đầy nuông chiều mỉm cười.

Thẩm Dao cầm hộ khẩu và giấy chuyển tiền đi rút tiền, lại vào cửa hàng cung ứng mua ít đồ, hai người liền về nhà.

Tiền Thẩm Dao mang từ nhà đi luôn để trong không gian chưa từng lấy ra, hiện tại đang tiêu tiền lương mấy tháng Chu Luật nộp lên lúc mới đến đây.

Thực ra vợ chồng họ ngoại trừ ăn uống ra thì cơ bản chẳng có chi phí gì khác.......

Buổi tối, mấy người chị dâu khá thân thiết với Thẩm Dao dẫn theo con cái sang nhà xem tivi.

Mấy ngày trước, Tôn Liên Anh rêu rao bên ngoài nói Thẩm Dao bủn xỉn, con nhà bà ta muốn sang nhà Thẩm Dao xem tivi một lát mà Thẩm Dao không đồng ý.

Biết rõ nguyên do, Tiền Quế Hương lập tức nói ra sự thật vỗ mặt bà ta, còn nói tính tình Thẩm Dao tốt chứ không phải người bủn xỉn.

Bọn Hứa Văn Tú cũng giúp Thẩm Dao nói đỡ.

Tiền Quế Hương biết được là vì hôm đó chị ấy thấy con nhà Tôn Liên Anh sang nhà Thẩm Dao, hỏi Thẩm Dao có chuyện gì, Thẩm Dao cũng không giấu giếm, nói thật cho Tiền Quế Hương biết.

Tiền Quế Hương còn kể cho Thẩm Dao nghe vài chuyện của Tôn Liên Anh, Thẩm Dao lúc này mới biết Tôn Liên Anh cũng là một người hết lòng vì nhà ngoại.

Trong nhà có đồ gì ngon đều phải để dành cho em trai, con trai con gái đều phải xếp sau em trai.

Sau khi Tôn Liên Anh bị vỗ mặt, liền có mấy người chị dâu ở gần dẫn theo con cái sang nhà Thẩm Dao xem tivi.

Thường là vào giờ ăn cơm xong sẽ tới, còn mang theo chút dưa quả rau xanh trong nhà hoặc dưa chua tự muối này nọ, xem khoảng một tiếng đồng hồ rồi về.

Thực ra Thẩm Dao trước đó đã từng nói với bọn Tiền Quế Hương, bảo họ sang nhà xem tivi, các chị dâu miệng nói được nhưng cũng không tới, thấy người khác tới mới đi theo.

Thẩm Dao còn buồn cười hỏi Tiền Quế Hương, Tiền Quế Hương nói vì cô và Chu Luật mới kết hôn, sợ làm phiền họ.

Giờ thấy có người tới rồi nên cũng theo tới luôn.

Tôn Liên Anh thấy có người sang nhà Thẩm Dao xem tivi, hai ngày sau cũng dắt theo con định sang, Thẩm Dao trước mặt các chị dâu khác đã không cho bà ta vào nhà.

Bị từ chối trước mặt bao nhiêu người như vậy, Tôn Liên Anh có chút không xuống đài được, nói Thẩm Dao hẹp hòi.

Thẩm Dao mỉm cười nói, đối với hạng người hẹp hòi như bà thì phải dùng cách hẹp hòi mới được, nếu không bà lại tưởng tôi dễ bắt nạt.

Các chị dâu cũng giúp Thẩm Dao nói đỡ, Tôn Liên Anh xám xịt dắt con đi về.

Mấy người chị dâu này mấy ngày nay ít nhiều cũng hiểu rõ tính khí của Thẩm Dao, không ngờ Thẩm Dao bình thường luôn tươi cười mà lại không nể mặt Tôn Liên Anh như vậy, trực tiếp mắng cho một trận.

Lúc này mọi người cũng hiểu ra người vợ quân nhân trẻ tuổi này không phải là hạng người để mặc cho người khác bắt nạt.......

Ngày hôm sau, lúc Thẩm Dao thức dậy thì cháo Chu Luật đặt trên bếp đã nấu xong rồi.

Dưa chuột các chị dâu mang tới, Thẩm Dao đều đã làm thành dưa chuột muối.

Nghĩ bụng hai ngày này có thể ăn được rồi, nên đã bảo Chu Luật nấu một nồi cháo.

Thẩm Dao đun sôi sữa, chuẩn bị để nguội rồi mới uống.

Ăn xong bữa sáng nghỉ ngơi một lát, Thẩm Dao liền đạp xe đi bưu điện, định gọi điện cho Tô Diệp.

Thẩm Dao quay số điện thoại, bảo nhân viên trực tổng đài chuyển máy đến văn phòng Hội phụ nữ Nhà máy dệt thành phố X.

Một lát sau, trong điện thoại truyền đến giọng nói của Tô Diệp.

“Alo, xin chào."

“Mẹ!"

“Dao Dao?

Sao hôm nay con lại gọi điện về thế?"

“Không có gì ạ, chỉ là hỏi xem mẹ có nhớ con không thôi."

“Còn chưa kịp nhớ đây này."

Tô Diệp hỏi Thẩm Dao ở thành phố Y thế nào, có quen không.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 100: Chương 100 | MonkeyD