Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 16
Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:15
“Chị Dương thường nói hai người bọn họ thân thiết như hình với bóng.”
Chị Dương và nhà chồng Thái Lai Nam là hàng xóm, nên biết không ít chuyện nhà họ, những chuyện thị phi của Thái Lai Nam chị Dương đã kể cho bọn họ nghe rồi.
Chị Dương nói, vì Thái Lai Nam có ngoại hình xinh đẹp nên ban đầu có rất nhiều người muốn cưới cô ta.
Hồi đó mẹ cô ta đã nói rồi, phải có bốn trăm đồng cộng thêm ba món đồ lớn mới cưới được, điều kiện này đã làm chùn bước không ít người.
Chồng cô ta là con độc nhất trong nhà, sống ch-ết đòi cưới Thái Lai Nam, ép gia đình không còn cách nào khác, đành phải bỏ ra năm trăm đồng tiền sính lễ, một chiếc đồng hồ đeo tay, một chiếc xe đạp làm sính lễ.
Của hồi môn thì không có, tiền sính lễ cũng không trả lại một xu, nhà mẹ đẻ cô ta giữ lại hết sạch.
Sau khi kết hôn Thái Lai Nam cũng khá chăm chỉ, ngoài việc thường xuyên vơ vét đồ đạc về nhà mẹ đẻ ra thì vẫn coi là tốt.
Kết hôn xong sinh được một cô con gái, bản thân cô ta không thích đứa con gái này, nhưng người nhà chồng lại đối xử rất tốt với cô bé.
Sau này mẹ chồng Thái Lai Nam bị ốm, sức khỏe không tốt, Thái Lai Nam bèn tiếp quản vị trí của mẹ chồng làm nhân viên bán hàng, tiền lương phần lớn đều đem đi trợ cấp cho nhà mẹ đẻ.
Khiến cho mẹ chồng cô ta tức đến mức sức khỏe càng thêm sa sút, thời gian trước Thái Lai Nam muốn nhường việc cho em trai, đã bị nhà chồng dọa là nếu nhường thì ly hôn nên mới bị trấn áp được.
“Chao ôi, cậu bảo cô ta liệu có thật sự nhường việc cho em trai rồi ly hôn với chồng không?”
Thẩm Dao lắc đầu, “Nếu thật sự ly hôn, có phải mình nên đến gặp cô ta để đòi chút phí tư vấn không nhỉ?”
Chẳng ngờ hơn một năm sau, Thái Lai Nam thật sự đã giúp em trai làm thủ tục về thành phố, nhường công việc của mình cho em trai, cũng đã ly hôn với chồng, nhưng nghe chị Dương nói, ly hôn là do Thái Lai Nam tự mình đề nghị.
Đương nhiên, đó đều là chuyện của sau này rồi.
Vương Lan Lan hôm nay cùng bạn học đến tỉnh lỵ chơi.
Phạm Tú Anh chuẩn bị đi xem mắt, muốn mua vải may một bộ quần áo, Phạm Tú Anh cảm thấy vải ở hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ của huyện không đẹp, nên muốn đến cửa hàng bách hóa của tỉnh để mua.
Rủ thêm mấy người bạn học cùng đi, bao gồm cả Vương Lan Lan.
Bây giờ việc đồng áng không còn nhiều, mạ non từ đầu tháng năm đã cấy xong hết rồi.
Vương Lan Lan đã cầu xin bà nội mãi bà mới đồng ý cho cô ta ra ngoài.
Nhà cô ta ở vùng nông thôn thuộc huyện dưới quyền tỉnh lỵ, đi một chuyến mất hơn hai tiếng đồng hồ ngồi xe buýt, tiền xe mất tận hai hào.
Cả nhóm người đến tỉnh lỵ là thẳng tiến tới cửa hàng bách hóa gần bến xe nhất.
Nhìn cửa hàng bách hóa rộng rãi sáng sủa, hàng hóa được bày biện ngăn nắp, khiến người ta có chút hoa cả mắt.
Khách hàng nói năng nhẹ nhàng với nhân viên bán hàng để hỏi mua đồ, nhân viên bán hàng đa số đều mang vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Phạm Tú Anh đã mua được tấm vải mình thích, bèn đề nghị đi dạo quanh cửa hàng bách hóa một lát rồi mới về.
Mấy người đều đồng ý, khó khăn lắm mới có dịp đến tỉnh lỵ một chuyến, tuy không có tiền mua nhưng đi dạo xem cho biết cũng tốt, về nhà còn có cái để mà khoác lác.
Dù sao thì đối với rất nhiều người dân trong thôn, cửa hàng bách hóa của tỉnh là một nơi xa vời không thể chạm tới.
Cả nhóm người đi dạo đến quầy quần áo may sẵn, nhìn những chiếc áo sơ mi màu sắc rực rỡ, kiểu dáng mới lạ, những bộ váy liền, mấy cô gái trẻ trung yêu cái đẹp ngay lập tức đứng hình không rời bước đi nổi.
Nhân viên bán hàng nhìn quần áo trên người bọn họ đã giặt đến mức bạc phếch, chẳng thèm nhìn lấy một cái, tiếp tục đứng tán gẫu.
Mấy cô gái có chút lúng túng vò vò góc áo, rời khỏi quầy quần áo may sẵn, chuẩn bị đi xem chỗ khác.
Trước quầy đồng hồ đeo tay, nhân viên bán hàng đang kiên nhẫn cầm đồng hồ cho khách xem, thái độ thân thiện, khiến mấy người yên tâm hơn không ít, cũng tụ tập lại trước quầy.
Mấy người nhìn những chiếc đồng hồ sáng loáng trong quầy, khẽ thảo luận xem chiếc nào đẹp hơn.
Có nhân viên bán hàng tiến lại hỏi bọn họ muốn xem loại nào, mấy người vội vàng lắc đầu, nói chỉ xem thôi, nhân viên bán hàng mỉm cười chứ không đuổi bọn họ đi.
“Lan Lan cậu nhìn cái này này, tớ thấy Sở Hương Vân đeo chính là loại này đấy, đẹp quá đi mất!”
Hoàng Thiến chỉ vào một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải trong quầy, kéo kéo tay áo Vương Lan Lan, cô nàng nói đến Sở Hương Vân là con gái của cán bộ công xã.
Nửa ngày không thấy Vương Lan Lan phản hồi, Hoàng Thiến quay đầu nhìn Vương Lan Lan, phát hiện cô ta đang nhìn về một hướng mà ngẩn người ra.
Nhìn theo ánh mắt của Vương Lan Lan, Hoàng Thiến thấy ở quầy đối diện có ba nhân viên bán hàng đang trò chuyện, hai người tuổi xấp xỉ bọn họ, một người lớn tuổi hơn, khoảng ngoài ba mươi tuổi.
Ba người nói nói cười cười, người lớn tuổi hơn nói gì đó khiến hai nhân viên trẻ tuổi che miệng cười thầm theo.
Đột nhiên cô nhân viên trẻ đặc biệt xinh đẹp kia ngẩng đầu nhìn về phía này một cái, rồi nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.
Hoàng Thiến lại kéo kéo tay áo Vương Lan Lan lần nữa, nhỏ giọng nói:
“Ngưỡng mộ cũng vô ích thôi, những người này đều là sinh ra đã ngậm thìa vàng rồi.”
Trong mắt Hoàng Thiến, sinh ra ở thành phố chính là ngậm thìa vàng rồi.
Vừa xinh đẹp lại có một công việc thể diện như vậy, bọn họ có vắt chân lên cổ cũng chẳng đuổi kịp.
Vương Lan Lan nghe xong thì cười lạnh một tiếng.
Vương Lan Lan có quen biết Thẩm Dao, cô ta từng cùng bà nội đến nhà chú ba – người đã bị bà nội đem cho người khác nuôi một lần.
Lần đó bà nội đến nhà chú ba là muốn đem anh hai cô ta cho chú ba làm con nuôi, chú ba không đồng ý, còn đuổi bọn họ ra ngoài.
Cô ta ghen tị nhìn Thẩm Dao, dựa vào cái gì mà cùng là con cháu nhà họ Vương, Thẩm Dao lại có thể xinh đẹp và thể diện như thế, còn cô ta mỗi ngày đều bị bà nội mắng là đồ vô dụng tốn cơm, còn có một đống việc nhà làm mãi không hết.
Giây phút này, cô ta không khỏi nghĩ rằng, nếu lúc đầu người bị bà nội đem cho đi là bố cô ta, thì người ngậm thìa vàng từ khi sinh ra có phải là cô ta không?
Vương Lan Lan thu hồi ánh mắt, đột nhiên không còn hứng thú để tiếp tục đi dạo nữa, “Chúng ta đi thôi, dù sao cũng không mua nổi, còn để người ta xem thường.”
Nói xong cũng không đợi những người khác, đi thẳng một mạch.
Hoàng Thiến và hai cô gái còn lại ngơ ngác, “Chẳng phải đang đi dạo vui vẻ sao?
Sao lại thế này?”
Thấy Vương Lan Lan đã đi xa, vội vàng đuổi theo rồi cùng nhau rời khỏi cửa hàng bách hóa.
Thẩm Dao nhìn bóng lưng mấy cô gái đó rời đi, lúc nãy Điềm Điềm nói có người cứ nhìn chằm chằm về phía bên này, hỏi cô và chị Dương có quen biết không.
Thẩm Dao lúc đó nhìn qua một cái, nói không quen.
Sắp đến giờ tan làm, Phương Khả Hân ở quầy vải vóc sang nói với bọn họ rằng có một lô vải lỗi, nếu muốn thì tan làm qua kho.
Ba người Thẩm Dao nghe xong đều vui mừng khôn xiết, vải lỗi tuy gọi là vải lỗi nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc sử dụng, quan trọng là không cần phiếu, coi như là phúc lợi nội bộ mà cửa hàng bách hóa dành cho nhân viên bán hàng.
