Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 53
Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:34
“Nhìn thấy ai nấy đều đang bận rộn, Thẩm Dao cảm thấy hơi ngại ngùng.”
“Dao Dao dậy rồi à?
Mau lại đây, có cháo này, sáng nay ăn tạm chút gì đi, trưa ăn món ngon."
Ngô Linh thấy Thẩm Dao đứng ở cửa bếp liền bận rộn vẫy tay gọi cô vào ăn sáng.
Giang San thấy Thẩm Dao có chút lúng túng:
“Mẹ cháu định gọi cháu dậy đấy, nhưng bọn mợ bảo thôi, để hai đứa ngủ thêm chút nữa.
Nhiên Nhiên vẫn chưa dậy à?
Cháu đi giúp mợ gọi em nó dậy đi, lát nữa là ăn cơm tất niên rồi."
Thế là Thẩm Dao rời khỏi bếp để đi gọi Tô Nhiên dậy.
Con bé con vẫn chưa muốn dậy, cứ liên tục rúc đầu vào trong chăn.
“Nhiên Nhiên em mà không dậy là cái đùi gà lớn phần em sẽ bị chị ăn mất đấy nhé!"
Nghe thấy vậy, Tô Nhiên mới khó khăn mở mắt ra, nhìn Thẩm Dao một cái rồi lầm bầm nói gì đó mà Thẩm Dao chẳng nghe rõ câu nào.
Thẩm Dao dứt khoát không thèm để ý nữa, lôi con bé từ trong chăn ra rồi mặc quần áo cho nó.
Mặc xong quần áo rồi mà mắt Tô Nhiên vẫn chưa mở hẳn.
Thẩm Dao dở khóc dở cười, đưa con bé đi rửa mặt đ.á.n.h răng.
Rửa mặt xong, Tô Nhiên cuối cùng mới tỉnh táo hơn một chút.
Vừa ra khỏi phòng tắm thì thấy Tô Chiết đang đeo ba lô, tinh thần phấn chấn bước vào sân.
“Anh ơi anh về rồi."
Tô Nhiên nhìn thấy Tô Chiết liền chạy đến ôm lấy chân anh.
Mấy tháng không gặp, Tô Nhiên cũng thấy nhớ Tô Chiết.
Thẩm Dao bảo Tô Chiết cứ đặt đồ xuống trước, rồi nói đại cậu và mọi người đang ở trong bếp, bảo anh vào đó chào hỏi.
Xoa đầu hai đứa em gái, Tô Chiết đặt ba lô xuống rồi đi vào bếp.
Thẩm Dao cũng dắt Tô Nhiên đi theo sau.
Tô Chiết thấy bác cả liền đứng thẳng người, chào theo kiểu quân đội.
Tô Chấn Văn vui mừng vỗ vỗ vai cháu trai, thấy Tô Chiết đứng im phăng phắc như tảng đá thì hài lòng gật đầu.
“Khá lắm, rắn rỏi hơn trước nhiều đấy."
Tô Chiết mỉm cười, lại chào hỏi bác gái.
Nghiêm Tú Mai hớn hở nói rằng năm nay là năm đông đủ thành viên nhất trong suốt bao nhiêu năm qua.
Thẩm Dao và Tô Nhiên ngồi xổm bên cạnh ghế húp cháo, người lớn vừa làm vừa tán gẫu.
Căn bếp đủ rộng và ấm áp, đông người thế này cũng không thấy chật chội.
Một nhóm người náo nhiệt, nói nói cười cười, hơi nóng nghi ngút từ nồi thức ăn, khoảnh khắc này tràn ngập không khí bình dị của cuộc sống.
Hơn mười giờ, cánh cửa sân nhà họ Tô đang khép hờ bị ai đó đẩy ra.
Hai bóng người cao ráo trong bộ quân phục màu xanh lá cây trước sau bước vào sân.
Tô Nhiên đang chơi một mình trong nhà chính nhìn thấy hai người lạ mặt đi vào, mặc quần áo giống hệt anh trai và bác cả, chỉ có điều quần của hai người này là màu xanh đậm, giống màu quần bông của bé.
“Hai anh là ai ạ?
Là bạn của anh trai em sao?"
Tô Nhiên nghiêng đầu hỏi, hai người này nhìn trạc tuổi anh trai, chắc là bạn của anh rồi?
Hỏi xong cũng chẳng đợi người ta trả lời, bé con “tạch tạch tạch" chạy đến cửa bếp gọi to:
“Anh ơi, bạn anh đến tìm anh này!"
Lúc này Tô Dương dẫn theo Chu Luật cũng đi theo Tô Nhiên đến cửa bếp.
Tô Chiết ở trong bếp không nghĩ ra hôm nay có ai đến tìm mình, bước ra ngoài xem thử, vừa nhìn thấy người tới liền ngạc nhiên reo lên:
“Anh cả!"
Tô Dương còn chưa kịp gọi tên Tô Chiết thì thấy một bà cụ lao tới.
Nghiêm Tú Mai nghe thấy động động tĩnh cũng chạy ra theo, nhìn thấy Tô Dương đứng ở cửa, bà mừng rỡ hét lên, vội vàng chạy đến trước mặt Tô Dương:
“Ái chà, Tiểu Dương!
Chấn Văn ơi, Tiểu Dương về rồi này!"
Nghiêm Tú Mai nhìn thấy Tô Dương trở về, kích động gọi con trai.
Tô Dương đứng thẳng người chào một cái, nắm lấy đôi bàn tay đang đưa ra của Nghiêm Tú Mai:
“Bà nội, là con, con về rồi đây."
Lần cuối Tô Dương về quê là tám năm trước, khi đó anh còn chưa nhập ngũ, về ăn Tết.
Thoắt cái tám năm đã trôi qua, bà nội cũng đã già rồi, hốc mắt Tô Dương hơi nóng lên.
Nghe tiếng gọi của Nghiêm Tú Mai, mọi người trong bếp đều kinh ngạc chạy ùa ra ngoài.
Tô Đại Sơn nhìn đứa cháu trai cả, kích động hô to:
“Tốt, tốt lắm!"
Tô Chấn Văn và Ngô Linh nhìn thấy đứa con trai nhiều năm không gặp cũng đỏ hoe mắt.
Tô Dương nhìn thấy ông nội và cha mẹ, mắt đỏ hoe chào hỏi.
“Ông nội, ba, mẹ, con về rồi."
Tô Dương lại chào hỏi Tô Chấn Hoa, Tô Diệp và Thẩm Hòa Lâm.
Tô Chấn Văn nhìn đứa con trai đã lâu không gặp, hài lòng gật đầu:
“Về là tốt rồi, về là tốt rồi.
Thằng nhóc thối này, sao không đ.á.n.h cái điện báo báo trước một tiếng, bà nội con ngày nào cũng nhắc con đấy!"
Ngô Linh nắm tay con trai, rưng rưng nhìn hồi lâu:
“Cao lên rồi, cũng vạm vỡ hơn rồi."
Kể từ lần cuối gặp con trai cũng đã mấy năm rồi.
Nghiêm Tú Mai đang lau nước mắt thì chú ý tới một người đứng sau lưng cháu trai, vội hỏi:
“Tiểu Dương, vị này là?"
Chu Luật tiến lên chào các vị trưởng bối, tự giới thiệu, giọng nói trầm thấp đầy từ tính:
“Chào bà ạ, cháu tên là Chu Luật.
Cháu là đồng đội của Tô Dương, mặt dày theo cậu ấy về nhà thăm thân ạ."
Tô Dương giải thích:
“Nhà cậu ấy ở xa, vừa vặn lại có kỳ nghỉ nên con bảo cậu ấy về cùng con luôn."
Nghiêm Tú Mai nhìn chàng trai khôi ngô tuấn tú này, vui vẻ gật đầu:
“Tốt tốt tốt, hoan nghênh cháu đến nhà bà chơi.
Nào, vào nhà hết đi."
Nói rồi bà một tay dắt một người vào nhà chính.
Thẩm Dao cũng đứng ở cửa bếp nhìn, cảm thấy giọng nói của đồng đội đại biểu ca khá là êm tai.
Nghiêm Tú Mai lần lượt giới thiệu mọi người trong nhà cho Chu Luật, lại sực nhớ mấy anh em đã nhiều năm không gặp, chỉ mới thấy qua ảnh, liền gọi ba anh em Tô Chiết tới:
“Tiểu Chiết, Dao Dao, Nhiên Nhiên, lại đây!
Đây là anh cả các cháu."
Rồi quay sang nói với Tô Dương:
“Nhiều năm không gặp, chắc không nhớ rõ nữa nhỉ, đây là mấy đứa em của cháu."
Tô Dương nhìn ba anh em trước mặt, cười nói:
“Nhận ra chứ ạ, bà quên là bà đã gửi ảnh cho con rồi sao."
Nói xong, anh lần lượt gọi đúng tên của cả ba anh em.
Ba anh em cũng ngoan ngoãn gọi anh cả.
Thẩm Dao nhìn người anh cả mà mình hằng mong đợi, so với trong ảnh còn đẹp trai hơn.
Tô Dương toát lên vẻ nho nhã, làn da trắng trẻo, ngũ quan thanh tú, trông chẳng giống quân nhân chút nào, trái lại giống một giáo sư đại học hơn.
Tuy nhiên, khi khoác lên mình bộ quân phục, trông anh cũng hoàn toàn phù hợp.
