Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 83

Cập nhật lúc: 05/05/2026 07:47

“Buổi tối Thẩm Dao ngủ không ấm người cho lắm, Chu Luật thì giống như một cái lò sưởi lớn vậy, Thẩm Dao cả đêm đều dính c.h.ặ.t lấy người anh, suốt cả một đêm, Chu Luật đúng là vừa đau đớn vừa hạnh phúc.”

Thẩm Dao mỉm cười hôn anh một cái, “Nhanh lên, dậy thôi.

Bố mẹ đều dậy cả rồi!"

Chu Luật kéo Thẩm Dao vào lòng hôn thật lâu mới chịu buông tha cho cô.

Sau khi Chu Luật thay xong quần áo đi ra ngoài, Thẩm Dao mới đứng dậy thay đồ rồi rời khỏi phòng.

Bây giờ là hơn bảy giờ, bố mẹ họ đều đã dậy rồi.

Một lúc sau, nhà ngoại cũng kéo tới.

Tô Trạch năm nay đón Tết không được nghỉ, tham gia xong hôn lễ của Thẩm Dao là quay lại bộ đội ngay, con cái cũng còn nhỏ nên Bạch Điềm Điềm năm nay không đi thăm thân.

Cậu bé Tô Vũ An đang được mẹ bế trong lòng ngủ khì khì.

Trắng trẻo mập mạp, đáng yêu cực kỳ.

Bạch Điềm Điềm trêu chọc, “Thích thì em cũng mau sinh một đứa đi."

Thẩm Dao xua tay, “Để năm sau tính ạ."

Cô và Chu Luật đã bàn kỹ rồi, năm sau hoặc năm sau nữa mới sinh con.

Bạch Điềm Điềm lại nói đến chuyện ngày mai chị phải đi làm.

Người nhà đều bảo chị nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa, Bạch Điềm Điềm cảm thấy mình suốt ngày bị nhốt trong nhà sắp mốc meo đến nơi rồi, muốn quay lại làm việc.

Nghiêm Tú Mai nói cứ giao đứa nhỏ cho bà, bảo Điềm Điềm cứ yên tâm đi làm.

Cũng may sức khỏe của hai ông bà rất tốt, người nhà cũng yên tâm giao cháu cho bà trông nom.

Bữa cơm đoàn viên năm nay lại là một bàn đầy ắp người.

Chu Luật ngồi bên cạnh Thẩm Dao, nhớ lại lần trước cùng Thẩm Dao đón Tết khi anh mới quen cô, còn có nhiều điều e dè.

Giờ đây Thẩm Dao đã trở thành vợ của anh.

Chu Luật nắm lấy tay Thẩm Dao.

Thẩm Dao đang nói chuyện với Tô Nhiên, tay đột nhiên bị nắm lấy, bèn quay sang hỏi Chu Luật, “Sao thế anh?"

Chu Luật ghé sát tai cô cười nói, “Chỉ là anh nhớ lại cảnh tượng lần trước cùng em đón Tết thôi."

Thẩm Dao cũng mỉm cười.

Lúc đó cô cứ ngỡ Chu Luật vì Tô Dương nên mới ngồi cạnh mình, sau này chính Chu Luật mới kể với cô là anh cố ý chọn vị trí bên cạnh cô để ngồi.

Nghiêm Tú Mai vui vẻ nói vài câu, bảo năm nay trong nhà có thêm vài người, hy vọng năm sau gia đình tiếp tục thêm người.

Còn dặn Chu Luật sau khi về bộ đội hãy khuyên bảo Tô Dương nhiều hơn, Chu Luật mỉm cười nhận lời.

Lúc này Tần Nhã Quân đứng dậy nói, “Tôi muốn mượn cơ hội này nói vài lời."

“Tôi và lão Chu nhà tôi, đã nhiều năm rồi không đón Tết cùng họ hàng bạn bè, năm nay nhờ phúc của Dao Dao, mới có được một đại gia đình họ hàng cùng đón Tết như thế này."

“Chúng tôi đặc biệt thích bầu không khí của nhà các vị, quan hệ họ hàng cư xử với nhau thật tốt.

Cho nên tôi và lão Chu đã bàn bạc, sau này đón Tết, chỉ cần chúng tôi có thời gian thì sẽ sang bên nhà thông gia đón Tết, mong mọi người đừng chê cười chúng tôi nhé!"

“Chỉ cần ông bà chịu đến, chúng tôi hoan nghênh còn không kịp ấy chứ, sao mà chê được."

“Ông bà tới đây, chúng tôi mừng quýnh lên còn không hết!"

“Thông gia, tôi kính ông một ly."

Thẩm Hòa Lâm bưng ly rượu nói với Chu Văn Viễn.

Chu Văn Viễn cầm ly rượu đứng dậy, chạm ly với Thẩm Hòa Lâm, hai người uống cạn ly rượu.

Tô Diệp nắm lấy tay Tần Nhã Quân nhỏ giọng nói gì đó.

Thái độ của Chu Văn Viễn và Tần Nhã Quân là muốn nói cho nhà họ Thẩm biết, họ không phải mất đi một đứa con gái, mà là có thêm vài người nhà.

Nghe lời mẹ chồng nói, Thẩm Dao nhỏ giọng nói với Chu Luật, “Cảm ơn bố mẹ và anh nhiều lắm."

Nói thật, cho dù là ở đời sau, người có thể làm được như bố mẹ Chu Luật cũng không nhiều.

Chu Luật bóp bóp tay Thẩm Dao, “Đồ ngốc, người một nhà cảm ơn cái gì.

Bố mẹ anh thật sự rất thích người nhà em, đương nhiên rồi, thích nhất vẫn là em."

Bữa cơm đoàn viên kết thúc trong bầu không khí tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Một nhóm người quây quần bên nhau trò chuyện trên trời dưới biển, tiếng cười không dứt.

Vì đứa nhỏ còn quá bé, sau khi ăn xong bữa tối, phát bao lì xì xong thì nhà ngoại đều đi về.

Tivi thời này cũng chẳng có chương trình gì mấy để xem, Thẩm Dao bị Tô Diệp giục đi nghỉ ngơi sớm.

Đêm đó, Chu Luật lật qua lật lại giày vò Thẩm Dao nửa đêm.

Ngày mùng một Tết, cả nhà sáu người ở trong nhà không đi đâu cả.

Trôi qua một ngày yên tĩnh, Thẩm Dao ngủ đến hơn mười giờ mới dậy.

Thẩm Dao đột nhiên cảm thấy, chồng thể lực tốt quá cũng không ổn, cô chịu không nổi!

Ngày mùng hai Tết, vợ chồng Tần Nhã Quân cũng đi theo đến nhà ngoại của Thẩm Dao.

Vừa đến nhà ngoại, bà ngoại và hai mợ đều đưa bao lì xì cho Chu Luật.

Chu Luật từ chối không nhận, mãi đến khi Tô Diệp lên tiếng bảo anh nhận đi thì mới thôi.

Chu Luật có chút kỳ lạ hỏi Thẩm Dao, “Mợ và mọi người hôm ba mươi chẳng phải đã đưa tiền mừng tuổi rồi sao?"

Số tiền mừng tuổi Chu Luật nhận được hôm đó cũng đã nộp hết cho Thẩm Dao.

Thẩm Dao mỉm cười nói, “Đây là lần đầu tiên anh tới nhà ngoại làm khách với thân phận là chồng em, theo phong tục bên này của bọn em thì đều phải đưa bao lì xì cả.

Lúc đó mẹ em và mợ cả cũng đưa cho Điềm Điềm rồi, anh cứ nhận đi."

Chu Luật gật đầu, không hề suy nghĩ mà trực tiếp nhét bao lì xì vào túi áo khoác của Thẩm Dao.

Những người chú ý thấy hành động này của anh đều không nhịn được mà bật cười.

Sáng sớm ngày mùng ba, Tiểu Trương - người về quê thăm thân đã quay lại, vợ chồng Tần Nhã Quân sẽ đi chuyến tàu hỏa lúc hơn chín giờ sáng nay để về thủ đô.

Cả nhà đều đi ra ga tiễn, Tiểu Trương bận rộn khuân vác đống lớn đống nhỏ mà Tô Diệp chuẩn bị lên tàu.

Tần Nhã Quân nắm tay Tô Diệp bảo họ khi nào có thời gian thì lên thủ đô chơi, Tô Diệp cũng bảo bà khi nào rảnh thì cứ sang đây chơi, nơi này luôn luôn chào đón họ.

Bà còn dặn dò Thẩm Dao chú ý sức khỏe, bảo cô lúc nào rảnh thì về thủ đô dạo chơi, lại quay sang mắng Chu Luật, bảo anh phải đối xử tốt với Thẩm Dao, cuối cùng khi tàu sắp chuyển bánh mới rơm rớm nước mắt bước lên tàu.

“Bố mẹ đi bình an ạ, hai người phải chăm sóc bản thân cho tốt, có chuyện gì thì gọi điện cho con và Chu Luật."

“Thông gia, lúc nào rảnh nhớ sang chơi nhé!"

Đoàn tàu từ từ chuyển bánh, Tần Nhã Quân nhìn những người trên sân ga càng lúc càng xa, thật sự vô cùng lưu luyến.

“Khi nào có thời gian chúng ta lại tới."

Chu Văn Viễn biết Tần Nhã Quân đặc biệt thích gia đình Thẩm Dao, ông cũng rất thích, người nhà họ Thẩm và họ Tô đều đặc biệt trọng tình nghĩa, chân thành.......

Ngày mùng ba Thẩm Dao phải đi làm, hơn bảy giờ đã bị Chu Luật “đào" từ trong chăn ra.

Thẩm Dao ngồi trên giường, nhìn Chu Luật với ánh mắt đầy oán niệm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Theo Tiệm Vàng Xuyên Đến Những Năm 70, Nữ Phụ Pháo Hôi Chỉ Muốn Nằm Yên - Chương 83: Chương 83 | MonkeyD