Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 104: Kẻ Cầm Quyền Bất Tài

Cập nhật lúc: 27/03/2026 03:01

Cô chợt nhớ đến lời hứa với cái cậu bé kia hôm qua, mời cậu ta nếm thử đồ ngon này. Cô múc đầy hai cái thùng gỗ nhỏ. "Đại Nha giúp em một tay, chúng ta cùng mang thứ này sang nhà bên cạnh."

"Dạ." Đại Nha không để Tô Mộc Dao mang, bảo Nhị Nha xách luôn cái thùng nhỏ cô định mang rồi bước ra ngoài. Tô Mộc Dao đi theo phía sau. Đại Nha và Nhị Nha sang nhà bên cạnh đặt đồ xuống rồi lạch bạch chạy về ngay, để lại một mình Tô Mộc Dao đứng đó.

Long Uyên đ.á.n.h giá hai thùng đồ đen xì mà Tô Mộc Dao mang qua. "Cái thứ đen thui này là gì vậy?"

"Là món tráng miệng đấy ạ, anh mau nếm thử đi." Chỉ thấy Long Uyên lùi lại một bước: "Món tráng miệng này tôi không nếm đâu, nhìn là biết dành cho mấy đứa nhỏ như em rồi."

Cô thầm đảo mắt, nói cứ như cậu ta không phải là trẻ con vậy. Nhưng cô không cam tâm công sức mình vất vả làm ra, lại đặc biệt mang qua mà cái nhóc này lại không thèm ăn một miếng. Tô Mộc Dao trực tiếp dùng thìa múc một miếng. Long Uyên thấy vậy liền né tránh nhưng vẫn bị cô nhét một miếng vào miệng. Cậu không bao giờ ngờ được cái cục bột nhỏ này lại túm tóc mình rồi ấn thứ đó vào miệng mình như vậy. Ảnh Nhất định tiến lên nhưng bị quản gia ngăn lại. Trẻ con thì nên chơi với trẻ con, suốt ngày trưng ra cái mặt lạnh băng chẳng có chút tình người nào là không được.

Long Uyên chỉ cảm thấy một cảm giác mát lạnh tan trong miệng, hương vị vừa ngọt vừa mát lại vô cùng sảng khoái. Vốn là người luôn giữ lễ tiết khi ăn uống, cậu nhẹ nhàng nhai vài cái rồi mới nuốt xuống. Tô Mộc Dao nhìn dáng vẻ đó của cậu liền bật cười thành tiếng, lại múc thêm một thìa đưa đến bên miệng cậu bé. Long Uyên cũng không bận tâm đến tiếng cười của cô, cứ thế ăn hết miếng này đến miếng khác, đến khi định thần lại thì tai đã đỏ bừng.

Cậu khẽ ho một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng của mình, lúc này mới hỏi: "Thứ này gọi là gì?"

"Cái này gọi là thạch tiên thảo, nấu từ một loại cỏ trên núi đấy ạ."

"Vậy sao nó lại lạnh thế này?" Long Uyên không hề ngốc, món này ăn vào không chỉ là cảm giác mát nhẹ của thảo mộc, mà rõ ràng là lạnh như nước đá vừa tan.

"Bí mật ạ!" Nói xong cô nhảy chân sáo quay về. Cô nghĩ mình đã nhận của cậu ta trăm lượng vàng, chuyện này còn chưa nói với người nhà, xem ra phải lên núi chọn cho cậu ta một con sói con rồi. Cô vỗ nhẹ vào con sói đang nằm trên đống củi, cái đầu to lớn của nó chậm chạp ngẩng lên, gầm gừ một tiếng đầy ấm ức.

"Được rồi mà, để mình đưa bạn đi gặp cha mẹ nhé." Sói Nhỏ nghe vậy lập tức phấn chấn hẳn lên, nhảy phóc xuống. Cả thân mình phủ phục xuống để cục bột nhỏ có thể leo lên lưng. Thế là Tô Mộc Dao cưỡi sói đi ngang qua cổng nhà Long Uyên, còn huýt sáo một cái nữa. Cái điệu bộ nghênh ngang đó làm Long Uyên tức đến phát điên. Cứ nghĩ đến việc bị cái cục bột nhỏ này lừa mất trăm lượng vàng một cách dễ dàng là cậu lại nghiến răng nghiến lợi.

Cậu ra khỏi cung chẳng mang theo bao nhiêu tiền, cái nhóc này đúng là sư t.ử ngoạm. Cậu hoàn toàn không ý thức được rằng số tiền đó là do cậu chủ động đưa ra chứ không phải người ta đòi.

Lên đến núi, Tô Mộc Dao nhanh ch.óng chọn được một con sói con màu đen trong bầy sói. Con nhỏ này gầy gò vô cùng, trông có vẻ suy dinh dưỡng. Cô lấy từ không gian ra một bát nước linh tuyền cho nó. Chỉ thấy con nhỏ hì hục hì hục, cả cái đầu chúi sâu vào trong bát. Cha mẹ sói con rất vui mừng, vốn dĩ cứ tưởng con này không sống nổi, không ngờ lại được đứa nhỏ loài người này nhận nuôi. Họ thừa biết đứa nhỏ loài người này đã nuôi nấng mấy đứa con của vua sói và hoàng hậu sói rất tốt. Đặc biệt là cái thứ nước thần kỳ kia, từ khi cục bột nhỏ mang nước ra, nước miếng của họ đã chảy ròng ròng từ cái mồm rộng rồi. Nếu không phải có vua sói và hoàng hậu sói ở đây trấn áp, e là cả đàn sói này đã đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán vì một bát nước thần đó rồi.

Tô Mộc Dao cũng không bủn xỉn, trước khi mang sói đen nhỏ đi, cô còn lấy hẳn một thùng lớn nước linh tuyền cho họ. Khi Tô Mộc Dao đưa sói đen nhỏ cho Long Uyên, khuôn mặt cậu bé đen thui như đ.í.t nồi.

"Trăm lượng vàng của tôi, mà em đưa cho tôi cái thứ xấu xí thế này à?" Long Uyên vốn vẫn mơ mộng mang về một con sói uy vũ hùng dũng.

Dẫu không được như thế thì cũng phải là một con sói con coi được chút, nào ngờ lại là một cái thứ nhỏ bé yếu ớt lại còn xấu xí thế này.

"Sói con lúc nhỏ đều như thế này cả mà." Nói xong, như thể sợ cậu bé hối hận, cô liền nhét cái con nhỏ trong tay vào lòng Long Uyên. Con sói con trong lòng Long Uyên vùng vẫy dữ dội, Tô Mộc Dao xoa đầu nó: "Ngoan nhé, sau này em sẽ thường xuyên qua thăm anh đó." Nói xong cô quay người đi thẳng.

Long Uyên nhìn con sói con trong lòng, thấy dáng vẻ ấm ức của nó cậu khẽ thở dài. "Ta còn chưa nói gì, mà mày đã thấy ấm ức rồi à." Nói đoạn cậu đặt con sói con xuống đất, hậm hực quay vào phòng. "Ảnh Nhất làm cho nó cái chuồng tạm thời đi, đợi bên kia xây xong nhà rồi hãy làm chuồng t.ử tế cho nó."

"Dạ."

Về đến phòng, Long Uyên càng nghĩ càng tức, nhìn đĩa thạch tiên thảo trên bàn: "Vậy thì đừng trách sau này ngày nào tôi cũng sang ăn chực đồ của em đấy."

Buổi tối nằm không ngủ được, Tô Mộc Dao ngồi trên nóc căn nhà nhỏ của mình, nhìn bầu trời đầy sao. Đây là bầu trời sao mà kiếp trước cô chỉ được thấy lúc còn nhỏ, sau khi lớn lên chút nữa là không bao giờ thấy lại được nữa. Cô lấy từ không gian ra một đống đồ ăn đặt trên nóc nhà, cứ thế nằm trên đó một tay cầm lon Coca giơ lên mặt trăng làm điệu bộ cạn ly. Không lâu sau, một bóng đen đột nhiên bay đến trước mặt cô.

"Mẹ kiếp! Giỏi thật đấy!"

Cô nghĩ thầm, buổi tối thấy người nhà ngủ hết mới hì hục mãi mới leo lên được nóc nhà, vậy mà người này lại bay vèo một cái lên đây luôn.

"Nhóc tì này, ngồi đây không an toàn đâu, gọi một tiếng 'anh' đi rồi anh bế em xuống."

"Xì, khó khăn lắm em mới lên đây được, cảnh đẹp thế này em còn chưa xem đã mắt, xuống làm gì?" Đang lúc nói chuyện, Long Uyên mới thấy bên cạnh chất một đống thứ mà cậu chưa từng thấy bao giờ, cục bột nhỏ trên tay còn đang cầm một vật thể lạ lùng.

"Đây là gì vậy?"

"Cái này gọi là nước thần kỳ, anh muốn nếm thử không? Một lượng vàng một chai."

"Em là rơi vào hố tiền rồi phải không?" Long Uyên còn chẳng biết thứ trên tay cô là gì mà bảo cậu bỏ một lượng vàng ra mua, trông cậu giống kẻ ngốc lắm à?

"Anh có thể nếm thử trước." Nói xong Tô Mộc Dao đưa một chai "nước uống hạnh phúc" (Coca) qua với vẻ kiêu ngạo. Không tin là không trị được cái đứa nhỏ như anh, lông cừu thì mọc trên mình cừu, một con cừu lớn thế này trước mặt không vặt thì uổng. "Mở thế này này." Cô mở nắp sẵn rồi nhét vào tay Long Uyên.

Chỉ thấy cậu bé trước mặt do dự uống thử một ngụm nhỏ, ngay lập tức mắt mở to kinh ngạc. Đây là thứ cậu chưa từng được uống bao giờ, chỉ thấy thứ nước này vào miệng là nổ tung lách tách. Cậu trực tiếp lấy từ trên người ra một cái túi vải, ném cho Tô Mộc Dao. "Cho em hết đấy, giờ tôi có thể ăn tùy ý rồi chứ?"

"Dĩ nhiên là được rồi ạ!" Đùa gì thế, đây chính là "ba ba kim chủ" mà, một túi vàng này ít nhất cũng phải mấy chục lượng, phát tài rồi, phát tài rồi! Đống đồ ăn vặt này có que cay, khoai tây chiên, sô cô la, thạch trái cây và một số món ăn vặt nhỏ khác. Ăn một miếng lại muốn ăn miếng thứ hai, đây đều là những món ăn vặt cậu chưa từng được ăn.

Long Uyên rất tò mò về nguồn gốc của những thứ này: "Em có thể kể về sư phụ của em được không?"

"Sư phụ em đến từ một nơi rất xa, ở đó lương thực, gà, vịt, cá, trái cây nhiều như cỏ dại trong rừng sau nhà mình vậy, không bao giờ có ai phải chịu đói cả."

Long Uyên... "Nơi nào vậy? Tại sao ta chưa từng nghe nói đến?"

"Ở phía bên kia bầu trời ạ."

Long Uyên đột nhiên bật cười thành tiếng: "Chắc sư phụ em lừa em chơi đấy thôi."

"Đúng là ếch ngồi đáy giếng, chẳng lẽ anh thấy người ta c.h.ế.t đói mới là chuyện bình thường sao?"

"Chẳng lẽ không đúng sao? Chỉ cần có thiên tai là lương thực mất trắng, dẫu triều đình có cứu tế thì cũng có những nơi không cứu tế tới được."

Tô Mộc Dao hừ lạnh một tiếng: "Chẳng qua là do kẻ cầm quyền bất tài mà thôi, cứ lấy cái cớ đó ra để bao biện."

Long Uyên... "Chán sống rồi sao!" Long Uyên sa sầm mặt mũi một lúc lâu sau mới hỏi: "Em chính là nhìn nhận đương kim thánh thượng như vậy sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.