Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 106: Sói Nhỏ Quật Ngã Kẻ Xấu

Cập nhật lúc: 27/03/2026 03:01

Khi Tô Mộc Dao tỉnh dậy đã là buổi trưa, do buổi sáng chưa ăn gì nên bụng kêu rộn rã. Cô bò dậy ra nhà chính thì thấy cả nhà đều đang ngồi quanh bàn.

Tô lão đầu thấy cục cưng mình hằng mong ngóng cuối cùng cũng tỉnh, liền vội đứng lên định bế cháu. Tô lão thái hất tay ông ra, đi tới trước mặt Tô Mộc Dao bế cô vào lòng: "Ôi trời ơi, Ngoan Bảo tỉnh rồi à, có đói không con? Mau ăn cơm thôi."

Tô Tam Lang ở bên cạnh cũng đỏ hoe mắt. Nếu người đ.á.n.h con gái mình không phải cha ruột, anh đã xông vào đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử rồi.

"Bà nội ơi con không sao, chỉ là đột nhiên thấy hơi ngại nên mới..."

Tô lão đầu nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, may mà cháu gái không bị ông đ.á.n.h hỏng, nếu không cả đời này ông không tha thứ cho mình được. Tô Mộc Dao vất vả lắm mới dỗ dành được hai ông bà cụ.

Bữa trưa đã làm xong từ lâu, nhưng vì cô chưa tỉnh nên cả nhà chẳng ai có tâm trạng ăn uống. Tô lão đầu nghĩ thầm không biết cậu nhóc kia có bị dọa sợ không, nhưng nếu không vì cậu ta thì ông cũng chẳng làm cháu gái khóc. Nghĩ đến túi bạc kia, ông lại do dự không biết có nên sang gọi cậu nhóc nhà hàng xóm qua ăn cơm không.

Cậu nhóc đó đưa cả một túi bạc, ông còn lén giữ lại một ít làm tiền riêng. Chưa nói đến chuyện đưa nhiều tiền, chỉ riêng việc nhà họ toàn là đàn ông, không có lấy một người phụ nữ giúp việc nấu nướng thì đúng là đáng thương. Cả nhà toàn đàn ông độc thân, ngày tháng biết sống sao đây?

"Bà nó xem, nhà bên cạnh..."

Tô lão thái dĩ nhiên biết chồng mình định nói gì, nhưng lúc này bà đang cơn giận, sao có thể để người bên đó qua ăn cơm được?

"Hôm nay Ngoan Bảo vì ông và cái thằng nhóc bên đó mà khóc cả buổi sáng, đừng có gọi qua, để mai tính. Ông mau ăn đi, trong nồi còn nóng một phần, lát nữa ông mang sang cho họ."

Tô lão thái dĩ nhiên cũng nghĩ đến chuyện người ta đã trả tiền, nhà mình đã đồng ý thì dù chuyện gì xảy ra cũng phải để lại một phần mang qua cho người ta.

Rất nhanh sau đó, bữa trưa kết thúc. Tô Minh Hiên dắt theo Sói Nhỏ đi sang nhà bên cạnh. Chỗ này vẫn đang xây nhà, một người một sói vui vẻ chạy nhảy khắp nơi. Nhưng cậu nhóc bỗng thấy một người đàn ông xách thứ gì đó đang đào đất ngay trước cửa nhà mới, rồi chôn thứ đó xuống.

Thợ xây ở đây vừa đi ăn trưa chưa quay lại. Khi Tô Minh Hiên định quay đầu rời đi thì người đàn ông kia vừa vặn nhìn thấy đứa trẻ ở góc tường. Hắn ta lao v.út tới định bắt cậu bé đi. May mắn là Sói Nhỏ ở phía sau đã quật ngã gã đàn ông, bắt đầu c.ắ.n xé cánh tay hắn.

Gã đàn ông không ngờ lại có một con sói lớn như vậy đột ngột xuất hiện: "Cút đi, cút đi! Cứu mạng với!"

Tô Minh Hiên sợ đến ngây người tại chỗ, một lúc lâu sau mới gào khóc chạy về nhà.

Tô lão đầu từ xa nghe thấy tiếng khóc của cháu trai mình, liền vội vàng cầm cuốc chạy ra. Ông cứ ngỡ là bị đứa trẻ nghịch ngợm nào bắt nạt, định bụng sẽ dọa cho đứa trẻ đó khóc nhè theo. Nào ngờ vừa nhìn thấy, trên người cháu trai mình đầy vết m.á.u, Tô lão đầu sợ muốn đứng tim.

Ông bế thốc Tô Minh Hiên lên, kiểm tra khắp lượt, thấy m.á.u không phải của cậu bé mới thở phào nhẹ nhõm.

"Ông ơi, có người bắt con, Sói Nhỏ c.ắ.n hắn, hức... oa..." Tô Minh Hiên vừa nấc vừa kể đứt quãng câu chuyện.

Tô lão đầu nghe xong là hiểu ngay chuyện gì. Chắc chắn là có quân buôn người vào làng, định bắt Tô Minh Hiên nhưng bị Sói Nhỏ cản lại. Ông liền gọi mấy người con trai chạy sang nhà bên cạnh. Vừa tới nơi, ai nấy đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp vía: một người đàn ông nằm đó, cả người đầy m.á.u.

Sói Nhỏ thì ngồi xổm bên cạnh, im lặng chờ đợi. Tô lão đầu vội vàng che mắt Tô Mộc Dao lại.

Ban đầu, Tô Mộc Dao vừa nghe thấy chuyện là lạch bạch chạy theo sau ngay. Đợi khi đám người Long Uyên biết chuyện bên nhà mới xảy ra vấn đề, chạy tới nơi thì cũng bắt gặp cảnh tượng này.

Tô lão đầu nhìn gã đàn ông bị c.ắ.n đến mức thịt nát xương tan, lại quay sang nhìn Sói Nhỏ. Đây là lần đầu tiên ông chứng kiến sự đáng sợ của loài sói. Sói Nhỏ lúc này đang ngoan ngoãn ngồi dưới đất, chỉ có hai chân trước và miệng đầy m.á.u. Đặc biệt là m.á.u ở miệng vẫn còn đang nhỏ từng giọt xuống đất.

"Sói Nhỏ, mau về nhà đi."

Tô lão đầu nghĩ thầm hiện trường này bị quá nhiều người nhìn thấy cũng không tốt. Quan trọng nhất là vỡ lở ra, vạn nhất dân làng bài trừ Sói Nhỏ, muốn đuổi nó đi thì cháu gái ông chắc chắn sẽ khóc hết nước mắt. Sói Nhỏ lập tức đứng dậy đi về nhà. Nhờ uống nước linh tuyền lâu ngày, nó hiện giờ đã hoàn toàn hiểu được tiếng người.

Đợi đến khi trưởng thôn tới, người đàn ông kia mới được đưa lên trấn chữa trị. Tuy nhiên do thương thế quá nặng, nửa đời sau của hắn chỉ có thể nằm trên giường. Khi mọi người đã rõ ngọn ngành mới biết, hóa ra người đàn ông này ở làng họ Lưu bên cạnh, vốn định chuyển đến thôn Đào Liễu, ngay cả vị trí cũng đã chọn xong là ở cạnh nhà Tiểu Phúc Tinh.

Nào ngờ khi hỏi lão trưởng thôn thì mới biết mình chậm chân đúng một ngày, vị trí đó đã bị người khác chọn mất. Quan trọng hơn, đối phương lại là người từ nơi khác đến. Khi hắn tìm đến định lý luận thì người tên Vương Nhị kia chẳng nói chẳng rằng đã đuổi hắn ra khỏi sân. Hắn sinh lòng oán hận.

Hắn nhớ lại lời người già nói rằng chôn mèo hoặc chuột đã lột da trước cửa nhà thì nhà đó sẽ gặp vận rủi lớn, thế là hắn nảy ra ý định quái gở này, nhân lúc mọi người đi ăn trưa để hành động. Ai ngờ lại bị một đứa trẻ nhìn thấy, để không bị lộ chuyện, hắn định bắt Tô Minh Hiên đi.

Dân làng sau khi biết chuyện đều nhất trí rằng loại người này thực sự quá thâm hiểm. May mà miếng đất đó bị người khác chọn mất, nếu hắn dọn tới đây ở thì người xui xẻo có khi là cả làng.

"Đúng là hạng súc sinh thất đức, ghen ăn tức ở với phúc khí làng mình. Không xây được nhà là giở cái trò hèn hạ đó ra."

"Chứ còn gì nữa, may mà chưa xây đấy. Phải nói với trưởng thôn cho kỹ, sau này không được tùy tiện đồng ý cho người ngoài vào làng ở."

"Đúng đấy, nhỡ không biết nhân phẩm thế nào mà đã cho mua đất xây nhà nhập hộ tịch, đến lúc biết người ta không ra gì cũng chẳng đuổi đi được."

Tô Mộc Dao ngồi cạnh đám bà cụ c.ắ.n hạt dưa, nghe họ mỗi người một câu. Đúng là "trạm tình báo" của làng luôn có tin tức số một.

"Các bà ơi, chôn chuột với mèo lột da thực sự sẽ xui xẻo ạ?" Tô Mộc Dao thực sự tò mò.

"Đúng thế đấy, chôn mấy thứ đó là nhất định gặp vận rủi lớn."

Lúc này thấy Sói Nhỏ thong thả đi tới, Cáo trắng nhỏ đột nhiên nhảy phóc lên lưng sói. Cáo trắng từ khi biết con sói ngốc này nhân lúc mình không có nhà đã giúp nhóc tì trong nhà đ.á.n.h đuổi kẻ xấu và được thưởng, thì giờ nó bám riết lấy con sói ngốc, sợ bao nhiêu lợi lộc đều bị sói chiếm hết.

Từ sau khi Sói Nhỏ cứu được Tô Minh Hiên từ tay kẻ xấu, địa vị của nó trong nhà tăng cao rõ rệt. Ngay cả chủ nhân cũng cho nó hẳn một thùng nước linh tuyền lớn. Chủ nhân nhỏ vốn luôn thích mình nhất, giờ lại có xu thế bị con sói ngốc này lấn lướt, chuyện này không ổn chút nào.

...

Bên nhà họ Lưu dạo này vô cùng náo nhiệt. Thái Phượng thời gian trước mang thai, gia đình đã bỏ tiền nhờ lang trung xem và biết cái t.h.a.i này là con trai. Để đứa bé này được sinh ra thuận lợi, họ không tiếc bán đi hai đứa con gái có thể làm việc trong nhà. Chỉ để lấy tiền mua đồ ngon bồi bổ cho Thái Phượng. Từ khi xác nhận trong bụng chắc chắn là con trai, Thái Phượng không phải làm bất cứ việc gì nữa, ngày nào cũng ăn đồ ngon nhất.

Cả nhà đều mong chờ đứa trẻ ra đời, Thái Phượng cũng mơ tưởng sau khi sinh con, mình có thể "mẹ quý nhờ con" mà đứng vững gót chân trong cái nhà này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.