Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 9: Sói Trắng Đi Lại Trở Về (1/2)
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:03
Tô Mộc Dao nghĩ nhân sâm không thể đợi mình từ từ bào chế xong, hai ngày này trực tiếp đem sâm tươi đi bán đi.
“Đông đông đông đông đông”
Người Tô gia còn ở trong phòng nghĩ đối sách, tiếng động bên ngoài làm bọn họ nhanh ch.óng từ trên ghế đứng bật dậy.
Nhị lão đi đầu đi ra bên ngoài.
Nghe rất rõ ràng, bên ngoài giống như có tiếng dã thú gì đó đang chạy, đồng thời còn nghe thấy tiếng người kêu la.
Động tĩnh này làm Tô lão thái thái thập phần sợ hãi, trong nhà một đám tiểu gia hỏa, thật lo sợ đứa nào không cẩn thận bị thương.
“Ông nó à, động tĩnh này sợ không phải là dã thú gì trên núi xuống đấy chứ?”
Tô lão đầu cũng rất buồn bực, buổi trưa vừa mới tiễn vài con sói lớn.
Sự thấp thỏm trong lòng này còn chưa hoàn toàn buông xuống, không phải lại tới dã thú gì đó chứ?
Tô Mộc Dao tự nhiên cũng nghe thấy được.
Liên tưởng đến mấy con sói kia hẳn là không thể nào, buổi trưa vừa mới lên núi, mới chốc lát thế này không phải lại xuống rồi chứ?
Chuyện này còn thật sự không để nàng đoán sai, quả nhiên ngoài cửa “đông” một tiếng vang.
Cánh cửa trực tiếp bị một con sói trắng tông ngã xuống đất, chỉ thấy sau lưng sói trắng ào ào đi theo mấy con hôi sói.
Mỗi con trong miệng đều tha các loại dã vị.
Có gà rừng, thỏ hoang, nhìn tiếp ra phía sau, còn có một con nhìn dáng vẻ phải nặng tới bốn năm trăm cân lợn rừng.
Con sói dẫn đầu ngao ô ngao ô đối với Tô Mộc Dao kêu. “Ngươi không phải nói lần sau lên núi mang cho ta nước uống ngon sao? Ta vừa về hang núi, không bao lâu liền ngửi thấy hơi thở ngươi lên núi. Đợi ta lại đi tìm ngươi thì ngươi đã trở lại rồi, có phải ngươi quên mang cho ta thứ nước uống ngon kia rồi không?”
Tô Mộc Dao trực tiếp ngây người, “Ta không phải nói lần sau sao? Buổi trưa các ngươi không phải vừa mới uống à?”
Sói vương lúc này ủy khuất, “Đúng vậy, lần sau không phải là lúc ngươi ở trên núi sao?”
“Ách, ngươi chờ một chút”
Nói xong, Tô Mộc Dao liền đi đến phòng bếp đem cái thùng gỗ giặt quần áo của phòng bếp lấy ra.
Lại đem linh tuyền trong không gian bỏ vào thùng gỗ lớn, lúc này mới hì hục hì hục hướng bên ngoài kéo.
Vừa kéo đến cửa phòng bếp, người trong nhà nhìn thấy liền hỗ trợ khiêng ra tới, sói vương ngửi được mùi vị quen thuộc kia liền mặc kệ không màng, muốn xông lên.
“Ngươi đứng lại đó cho ta, ngươi mà còn xông loạn như vậy lần sau sẽ không cho ngươi uống nữa.”
Sói vương vừa nghe lời này lập tức dừng chân lại, ngoài cửa Tô gia đã đứng đầy phụ lão hương thân.
Những người này trong tay có cầm bừa cào, cuốc, đòn gánh, còn có một hai người cầm đại khảm đao.
Hôm nay cho bọn họ chấn động thật sự là không ít, buổi trưa lúc ấy vừa mới tiễn sói vương đi, mới chốc lát thế này lại tới nữa rồi.
Nếu không phải nhìn thấy sói tha nhiều con mồi như vậy, mấy hán t.ử bọn họ khẳng định là muốn đem đám sói này đ.á.n.h c.h.ế.t.
Vừa nghĩ tới lời lão đạo kia từng nói trước đây, phúc oa oa này chỉ cần đối đãi t.ử tế, liền sẽ mang tới vận may cho người khác.
Đây chính là thịt nhà mình còn không nỡ ăn đấy!
Sói vương mong chờ nhìn tiểu oa nhi, nước miếng trong miệng sói tong tong nhỏ xuống đất.
Tô Mộc Dao nhìn thấy cảnh này, thật muốn quay video ghi lại nha, thế này cũng quá đáng yêu một chút rồi.
“Ngươi uống trước đi, uống xong liền nhanh ch.óng trở về đừng xuống đây nữa.”
Sói vương vừa nghe mình có thể uống nước mỹ vị rồi, vội vàng gật đầu lia lịa.
Cảnh này rơi vào trong mắt những người bên ngoài kia, tức khắc lại là một trận nghị luận.
“Ây, mọi người mau nhìn con sói trắng kia hẳn là sói vương đi, nó cư nhiên nghe lời Phúc Bảo kìa.”
“Ta cũng nhìn thấy rồi, con sói kia thật có linh tính, còn biết gật đầu.”
Một phụ nhân trẻ tuổi bên cạnh cũng chen mồm nói: “Thật muốn sờ thử lông trên người nó, dường như rất mềm mại.”
