Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 154: Kẻ Chủ Mưu Đứng Sau
Cập nhật lúc: 02/04/2026 05:05
"Các người nhìn nó làm gì, cứ nói thẳng đi".
Vị Thừa tướng bên dưới tiến lên bẩm báo: "Khởi bẩm Hoàng thượng, theo ý kiến của thần, chuyện này chắc chắn có người mật mưu đứng sau, việc cấp bách hiện nay là phải tìm ra kẻ chủ mưu". Hai vị bên cạnh cũng chỉ gật đầu: "Chúng thần phụ nghị".
Hoàng đế dĩ nhiên biết phải tìm ra kẻ chủ mưu trước, có điều vị tế sư kia vừa bị đưa về đã uống độc tự sát rồi. Không chỉ vị tế sư đó, mà tất cả những người từ Giang Nam đi cùng đều đã uống độc tự sát cả. Nghĩ cũng phải, đối phương làm sao có thể để mình nắm được thóp chứ?
Long Uyên đứng bên cạnh, trong đầu lại hiện lên những lời Tô Mộc Dao từng nói. "Phụ hoàng nhi thần có lời muốn nói".
Hoàng đế lúc này nhìn đứa con trai này luôn cảm thấy có chút áy náy. Ông biết rõ Thái t.ử vô tội, là bị người khác bày kế, nhưng chung quy ông vẫn phải đưa ra một lời giải thích cho thiên hạ. Bản thân ông dự định trước khi điều tra rõ ràng sẽ để Thái t.ử đóng cửa không ra ngoài, nhưng lại sợ sẽ gây ra bóng đen tâm lý cho đứa trẻ. Khiến nó lầm tưởng là vì lỗi lầm của mình nên mới bị quản thúc, nên ý nghĩ này vừa nảy ra đã bị ông phủ định ngay.
"Hoàng nhi con yên tâm, trẫm dĩ nhiên sẽ điều tra rõ ràng trả lại công đạo cho con. Con có gì muốn nói cứ việc dạn dĩ mà nói, chỉ là trước khi điều tra rõ ràng thì đành phải ủy khuất con tạm thời ở lại trong cung".
"Phụ hoàng, nhi thần tạm thời chưa thể ở lại trong cung được, nhi thần biết một người có thể giải quyết được hạn hán, nhưng không chắc chắn lắm nên cần qua đó hỏi cho rõ".
Hoàng đế nghe vậy định mở miệng hỏi là chuyện gì, thấy Thái t.ử nháy mắt ra hiệu nhìn về phía ba vị đại thần đang đứng đó. "Các khanh lui xuống trước đi!". Mấy vị đại thần nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, quỳ bái xong vội vã lui ra.
Sau khi mọi người đi hết, Long Uyên mới đem những lời Tô Mộc Dao nói với mình hai ngày trước kể lại y hệt cho Hoàng đế nghe.
"Nhưng con bé chung quy vẫn là một đứa trẻ, đại hạn này là thiên tai, sức người làm sao làm nổi?". Trong lòng Hoàng đế chỉ cảm thấy Thái t.ử đang vái tứ phương khi gặp bệnh hiểm nghèo mà thôi.
"Phụ hoàng cũng phải thử mới biết được chứ, đúng không? Giống như chiếc xe việt dã trước kia vậy, nếu nói trước với người thì người có tin không, rõ ràng là một đống sắt vụn mà nó cư nhiên tự chạy được".
Hoàng đế xua tay: "Thôi chuyện này con cứ liệu mà làm đi, lui xuống đi".
Sau khi Long Uyên đi khỏi, trong mắt Hoàng đế hiện lên sát ý. "Vốn định nể mặt Thái phi mà tha cho ngươi một mạng, nhưng ngươi ngàn vạn lần không nên đụng đến Hoàng nhi của trẫm".
Hoàng đế đại khái cũng đoán được kẻ hãm hại Thái t.ử lần này là ai. Bởi lẽ ở khắp vùng Giang Nam, kẻ có thể nhào nặn một tên giả mạo thành đại tế sư ngay dưới mắt người đó thì chỉ có thể là người đó mà thôi. Vốn dĩ ông muốn xem kẻ đó rốt cuộc định làm gì, không ngờ lại muốn kéo con trai ông xuống đài, hừ.
Long Uyên ra khỏi cung, đi thẳng đến nhà họ Tô. Chỉ là lần này anh đến, mọi người không còn nhiệt tình như trước nữa, họ cũng không muốn thực sự bị vị Thái t.ử này liên lụy. Ai mà biết được Hoàng đế có vì thu phục lòng dân mà đem Thái t.ử đi...
Tô gia gia và Tô nãi nãi thì cảm thấy Hoàng đế không giống hôn quân, lại thêm lần trước thấy tính tình Hoàng đế cũng rất tốt, tuyệt đối không đời nào đem Thái t.ử đi tế trời thật. "Tham kiến Thái t.ử điện hạ," cả nhà họ Tô hành lễ với Long Uyên.
"Mau miễn lễ, lần sau gặp ta không cần hành lễ quỳ bái đâu". Tô gia gia nghe vậy vội lắc đầu: "Thế sao được ạ? Người là Điện hạ, dân thường phải hành lễ ạ".
"Lần sau thực sự không cần đâu, ta và cháu gái ông vốn là bạn bè, ta cũng không muốn vì thân phận mà xa cách với Mộc Dao".
"Dạ, dạ, người bảo không cần thì không cần, Thái t.ử điện hạ đến tìm Mộc Dao phải không ạ! Con bé đang ở trong phòng, để tôi đi gọi nó ra, xin người đợi một lát". Tô nãi nãi lúc đi còn nhéo Tô gia gia một cái, thầm nghĩ đúng là lão già không biết nhìn sắc mặt. Thái t.ử điện hạ đã nói thế rồi mà còn đi phản bác, đúng là chán sống rồi!
Vừa đến ngoài phòng Tô Mộc Dao, bà gõ cửa: "Ngoan Bảo con ngủ chưa? Thái t.ử điện hạ tới tìm con này". Tô Mộc Dao đang ở trong không gian nghe thấy tiếng bên ngoài, liền nhanh ch.óng hiện ra trong phòng. Mở cửa thấy nãi nãi mình: "Có chuyện gì thế ạ?".
"Ngoan Bảo Thái t.ử điện hạ tìm, đang ở nhà chính đấy".
Tô Mộc Dao nghe vậy liên tưởng đến những gì mình đã nói, xem ra cái nhóc này chắc là đến tìm mình bàn chuyện hạn hán. Thực ra dù Long Uyên không tìm, vài ngày nữa cô cũng định bắt đầu làm mưa nhân tạo, vì trăm mẫu khoai lang khoai tây của cô lá đã héo rũ cả rồi. Nếu không mưa nữa e là sản lượng sẽ giảm đáng kể, mà mắt thấy chẳng bao lâu nữa là đến lúc thu hoạch rồi.
Đến nhà chính thấy hai người bác và cha mình đều đứng khép nép một bên. "Long Uyên vào phòng tôi nói chuyện đi". Tô gia gia định ngăn cản nhưng chợt nghĩ đến thân phận của Long Uyên nên thôi.
Long Uyên theo Tô Mộc Dao vào phòng liền hỏi: "Dao Dao, chuyện hôm trước em nói...".
"Yên tâm đi, dẫu anh không đến thì vài ngày nữa tôi cũng định làm mưa nhân tạo rồi". Long Uyên vốn dĩ ôm một tia hy vọng vào chuyện này, giờ nghe Tô Mộc Dao trả lời như vậy, đôi mắt lập tức sáng rực lên.
"Có mấy phần nắm chắc?".
Cục bột nhỏ cười híp cả mắt, ngồi xuống tấm nệm trên đất. "Nếu tôi nói nắm chắc mười phần, anh có tin không?".
Long Uyên nhìn dáng vẻ thư thái tự tại của Tô Mộc Dao, liền cười khổ một tiếng: "Chỉ cần em nói, anh sẽ tin".
"Anh đã tin tôi, tôi sao có thể làm anh thất vọng chứ. Anh về có thể tổ chức lại một buổi đại điển cầu mưa nữa".
Long Uyên nghe vậy lắc đầu: "Hiện giờ đang là lúc lòng dân hoang mang, nếu thành công thì tốt, một khi không thành thì hậu quả sẽ càng nghiêm trọng hơn".
"Và phụ hoàng cũng sẽ không đồng ý đâu".
Tô Mộc Dao cúi đầu suy nghĩ một lát, đúng là như vậy thật, nhưng nếu không nói trước rồi lại bị kẻ khác thêu dệt, chẳng phải Long Uyên vẫn không minh oan được sao.
"Tôi sẽ mang khinh khí cầu ra trước, đến lúc đưa nó lên bầu trời rồi, anh có thể bảo phụ hoàng anh tuyên cáo thiên hạ". Long Uyên gật đầu, anh không biết khinh khí cầu đưa lên trời là cái gì, nhưng anh biết năng lực của cục bột nhỏ trước mặt lớn lắm.
"Đúng rồi Long Uyên, tôi thấy cái nơi anh cầu mưa hôm nay vừa rộng vừa thoáng, hay là cứ thử ở đó luôn đi". Long Uyên gật đầu.
"Vẫn cần mượn người của anh, tôi cần một số người giúp đỡ, cũng không nhiều, khoảng mười người là được".
"Được", đối với Long Uyên mà nói những chuyện này chỉ là nhỏ nhặt. Sau khi bàn bạc xong xuôi, dự định sáng mai sẽ bắt đầu hành động bước tiếp theo.
Long Uyên về cung liền đến cung Hoàng hậu, anh biết chuyện hôm nay chắc chắn làm mẫu hậu lo lắng, tự nhiên phải qua báo bình an. Lại kể qua chuyện của Tô Mộc Dao, ít nhất để mẫu hậu yên tâm. Vừa đến cung Hoàng hậu đã thấy phụ hoàng mình cũng ở đó, đúng là vừa hay đỡ phải chạy đi chạy lại từng cung. Cung nữ vào thông báo Thái t.ử tới, chưa đợi Hoàng hậu nói gì Hoàng đế đã sốt ruột: "Mau, bảo nó vào đây".
