Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 10: Tức Giận Đến Mức Thịt Trên Má Cũng Rung Lên
Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:03
Mấy đứa trẻ nhìn thấy con lợn rừng to đùng thế này, đây là lần đầu tiên chúng được thấy nên tò mò vô cùng. Vây quanh mép giếng chạy vòng quanh.
Tô lão thái chắp hai tay lại, hào hứng nói: "Chắc chắn là ông trời thấy Phúc Bảo nhà chúng ta ngày mai làm tiệc thôi nôi nên mới đặc biệt gửi quà mừng xuống đấy! Biết đâu chừng Tiểu Phúc Bảo nhà ta chính là con gái ruột của ông trời trên cõi tiên hạ phàm xuống cũng nên."
Thằng nhóc nhà lão tam cất tiếng hỏi: "Con lợn rừng này đúng là ông trời ban cho em gái chúng ta sao ạ?"
"Đương nhiên rồi, Phúc Bảo em gái cháu là đứa trẻ có phúc khí nhất trên thế gian này đấy, sau này mấy đứa đều phải nhớ đến cái tốt của em nó. Nếu không có em gái, mấy đứa làm sao mà được ăn thịt lợn thơm ngon nhường này."
Mấy người anh trai vốn đã là những kẻ cuồng em gái, thích nhất chính là cô em này. Nghe Tô lão thái nói vậy bọn chúng cũng vô cùng đồng tình.
Bọn trẻ thi nhau hùa theo: "Bà nội nói không sai, em gái vừa đáng yêu vừa xinh đẹp, chắc chắn là tiểu tiên nữ trên trời xuống rồi".
"Đúng thế đúng thế, cũng chỉ có tiểu tiên nữ mới xinh xắn đến vậy, em gái ở trên trời cũng là tiểu tiên nữ đẹp nhất luôn."
Hỉ Bảo nói với mấy cậu em trai bên dưới: "Vì vậy sau này chúng ta phải đối xử thật tốt với em gái, không được để người khác bắt nạt em ấy, sau này chúng ta lớn lên kiếm được bạc đều đưa hết cho em gái tiêu."
Tô lão thái đứng cạnh nghe mà mát lòng mát dạ, đám nhóc tỳ nhà mình đều là những đứa trẻ ngoan, chẳng có đứa nào là đồ vô ơn bạc nghĩa cả. Bà lại nhồi nhét thêm cho mấy thằng nhóc vài lời dặn dò bảo vệ em gái rồi mới quay vào bếp nấu cơm.
Mấy người lớn nhà họ Tô cũng bắt đầu bận rộn. Tô tam lang đang sửa lại tấm ván cửa. Những người còn lại thì bắt tay vào làm sạch mớ thú rừng.
Chỉ có Tô lão đầu ngồi một bên hút t.h.u.ố.c lào, trong đầu vẫn đang mải suy nghĩ về những lời lão tộc trưởng vừa căn dặn.
Rất nhanh, Tô lão thái đã nấu xong một bữa cơm đơn giản. Mấy người lớn ăn xong lại tiếp tục xử lý thịt thú rừng. Đám trẻ con thì bị giục về phòng đi ngủ.
Khoảnh sân nhà họ Tô sáng rực đèn đuốc đến tận nửa đêm, ai nấy đều bận rộn không ngừng tay. Đầu tiên là chọc tiết lợn rừng, làm sạch sẽ, thái thành từng tảng lớn rồi đem hun khói treo lên. Ngay sau đó là xử lý đám gà rừng, thỏ rừng. Đến khi dọn dẹp xong xuôi đống con mồi này thì đã là nửa đêm về sáng. Mọi người lúc này mới trở về phòng, chợp mắt ngủ một lát.
...
Tuy rằng mệt lả cả một đêm, nhưng trời vừa tờ mờ sáng, mọi người đã lục đục gọi nhau dậy. Hầu như ai trong nhà họ Tô cũng tinh thần phấn chấn, mặt mày rạng rỡ. Dù sao thì cả một con lợn rừng nặng tới bốn năm trăm cân, cộng thêm nửa con lợn rừng ngày hôm trước. Lại thêm cả đống gà rừng thỏ rừng nữa chứ, mùa đông năm nay khỏi phải lo thiếu thịt ăn rồi. Đống đồ này mà rơi vào nhà ai thì người đó chẳng mừng rỡ? Đúng là vui như mở cờ trong bụng.
Mới sáng bảnh mắt, Tô lão thái đã hớn hở ra khỏi cửa, dự định đi gọi con dâu trưởng thôn sang phụ một tay. Hôm nay là tiệc thôi nôi của Phúc Bảo. Thường thì khi nhà có cỗ bàn, buổi sáng đều phải đi nhờ các chị em phụ nữ trong thôn sang giúp đỡ. Mỗi người đến giúp đều được gửi chút tiền hỉ, nên rất nhiều người sẵn lòng sang làm giúp.
Vừa đẩy cửa ra, bà liền đụng ngay phải tên lưu manh Lưu Văn ở thôn bên cạnh. Chỉ thấy Lưu Văn đang thậm thụt đu bám trên cây cổ thụ cạnh sân nhà họ Tô, ló đầu ngó nghiêng vào trong sân. Trùng hợp thay, lão thái vừa bước ra liền bắt quả tang tại trận.
"Lưu Văn, cậu trèo lên cây nhà tôi, lén lút dòm ngó vào sân nhà tôi là có ý gì hả? Bản thân cậu không có nhà sao mà phải chạy sang thôn chúng tôi?"
"Ây da, thím ơi chuyện là thế này, cháu nghe nói nhà thím tổ chức tiệc thôi nôi cho Phúc Bảo nên định bụng sang phụ một tay ấy mà."
Tô lão thái thừa biết loại người trơn tuột như con lươn này làm gì có chuyện thật lòng muốn giúp đỡ, chắc chắn là định sơ múi chút lợi lộc gì đó đây mà. "Thật không khéo, người giúp việc nhà tôi đã lo đủ cả rồi."
"Thím ơi cháu không lấy tiền đâu, thím bao cháu một bữa cơm là được, thím thấy sao?"
Tô lão thái đối với cái loại mặt dày vô sỉ này cũng đành chịu thua. "Phụ giúp thì không cần thật, nhưng muốn ăn một bữa cơm thì vẫn được, trưa nay cậu quay lại nhé."
Lưu Văn nghe vậy, vội vàng dạ ran: "Vâng vâng thưa thím, vậy cháu xin phép về trước đây."
Nói xong liền hớn hở quay người bỏ đi không thèm ngoảnh đầu lại.
Tô Mộc Dao lúc này cũng đã tỉnh giấc, nằm trên giường chép chép miệng. Cô bé vỗ vỗ chiếc bụng nhỏ của mình, cảm thấy hơi đói rồi, nhưng mà bữa sáng tốt nhất không nên ăn nhiều, phải để bụng lát nữa ăn cỗ trưa chứ. Cuộc sống cá muối ăn không ngồi rồi này trôi qua đúng là dễ chịu thật. Mỗi ngày cứ ăn no lại ngủ, ngủ đủ lại ăn, chẳng có chút phiền muộn nào. Càng không phải học hành đủ thứ trên đời, đúng là tuyệt vời ông mặt trời.
Vợ lão tam thấy Tiểu Phúc Bảo đã dậy thì liền ngồi cạnh trông chừng nhóc con này. Lão thái đã dặn dò rồi, dạo này phải trông chừng kỹ con nhóc này, đừng để hở ra một cái lại chạy tót lên núi.
Đến khi Tô lão thái từ nhà trưởng thôn quay lại xem Tiểu Phúc Bảo đã dậy hay chưa. Bà liền nhìn thấy cục bột nhỏ đang ngoan ngoãn nằm cạnh mẹ, một mình chằm chằm nhìn lên xà nhà ngẩn người. Còn vợ lão tam thì đang ngồi khâu đế giày ở ngay bên cạnh.
Nhìn cô cháu gái bé bỏng ngoan ngoãn trước mắt, bà lại bắt đầu khen ngợi với con dâu xem cháu nội hiểu chuyện và ngoan hiền ra sao. Tô Mộc Dao hôm nay mặc một chiếc váy nhỏ màu đỏ tươi, bên ngoài khoác thêm chiếc áo gilê nhỏ. Tóc trên đầu được b.úi thành một chỏm nhỏ chĩa thẳng lên trời, trông đáng yêu vô cùng.
Ban đầu đặt cái biệt danh Phúc Bảo cho con ranh con này, cũng chủ yếu là vì nghe lời lão đạo sĩ nói con bé có phúc khí, nên tiện thể lấy Phúc Bảo làm nhũ danh cho nó luôn. Nào có ngờ gọi qua gọi lại mới phát hiện ra, cô nhóc càng lớn càng trắng trẻo hồng hào, khuôn mặt phúng phính bụ bẫm xinh xắn chọc người ta yêu mến. Bây giờ nhìn thử mà xem, chẳng phải giống hệt con b.úp bê mang may mắn trên mấy bức tranh tết đó sao?
Khoan bàn tới ngoại hình, chỉ riêng cái phúc vận khó hiểu này thôi cũng hoàn toàn xứng đáng với hai chữ Phúc Bảo rồi. Tô lão thái càng nhìn lại càng thấy thích.
Bên ngoài, vài người phụ nữ trong thôn đã lần lượt kéo đến phụ giúp. Còn có mấy người là đằng nhà mẹ đẻ của vợ lão tam cũng sang. Vợ lão tam thầm nghĩ kiểu gì cũng phải bế con nhà mình ra cho mọi người gặp mặt một chút.
Nghĩ vậy, cô mới bế Tô Mộc Dao ra khỏi phòng, trước tiên là hàn huyên vài câu với mấy chị chồng lớn tuổi, sau đó mới đi về phía mấy người chị dâu bên nhà mẹ đẻ. Lần này sang chơi chỉ có nhị tẩu và tam tẩu, nghe nói đại tẩu không muốn đi. Hồi cô còn chưa gả đi, đại tẩu lúc nào cũng tỏ thái độ lồi lõm với cô, sau khi lấy chồng rồi mối quan hệ giữa hai người cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nhưng mà thế cũng chẳng sao cả.
Lúc này, nhị tẩu bên nhà mẹ đẻ mới lên tiếng: "Đây chính là cô b.úp bê mang may mắn mà thím hay nhắc tới đó hả, bảo sao lần nào thím nhắc đến cũng khen con bé có phúc khí, hôm nay được tận mắt thấy quả nhiên là vô cùng xinh xắn."
Tam tẩu đứng cạnh cũng hùa theo: "Nói đúng lắm, ở cái đất mười dặm tám thôn này, tôi còn chưa từng thấy đứa trẻ nào mọc ra nét đẹp hơn Phúc Bảo đâu. Chỉ nói riêng thôn nhà chúng ta thôi, đã chưa từng có bé gái nào trắng trẻo bụ bẫm thế này rồi, Phúc Bảo nhà họ Tô đúng là có phúc khí thật đấy."
Tô Mộc Dao vốn vẫn đang chìm đắm trong sự đắc ý vì được người khác khen xinh đẹp, ai ngờ lại bị giội gáo nước lạnh chê mình béo. Tô Mộc Dao tức giận phồng má lên, đống thịt trên má cũng run rẩy theo.
Rồi cô bé bĩu môi quay đầu đi tỏ vẻ khó chịu, trực tiếp vùi mặt vào trong n.g.ự.c mẹ mình, sống c.h.ế.t không chịu chui ra. Nghĩ tới thân phận thiếu nữ xinh đẹp ở thế kỷ hai mươi mốt của mình, từ nhỏ đến lớn đều là sự tồn tại của cái đẹp và sự đáng yêu, từ bao giờ cái từ béo này lại vận vào người mình thế này.
Phản ứng này của cô bé chọc mọi người cười ngặt nghẽo. Mọi người vẫn đang mải chuyện trò hàn huyên, Tô Mộc Dao thì cảm thấy sáng sớm đã bị ôm ấp quá lâu đ.â.m ra cả người khó chịu, bèn ra sức giãy giụa đòi tụt xuống đất.
