Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 169: Nhúng Thịt Dê, Coca

Cập nhật lúc: 04/04/2026 10:01

Đợi khi vị công công trong cung mang roi đến cho Tô Mộc Dao thì cô mới biết hóa ra đây mới là phần thưởng.

Chiếc roi cầm trong tay tỏa ra ánh sáng trắng lung linh: "Trông cũng đẹp đấy."

"Tiểu Quận chúa, chiếc roi này được làm từ da của Kim Xà, là trân phẩm hiếm có trên đời." Tô Mộc Dao nghe vậy chỉ thấy rùng mình, hóa ra rốt cuộc là làm từ da của một con trăn lớn sao.

Thực sự là cô sợ rắn từ nhỏ đến lớn, nhưng ý nghĩa Hoàng đế tặng chiếc roi này cho cô lại là "thấy roi như thấy Điện hạ".

Nghĩ lại thì nó cũng ngang hàng với Thượng Phương Bảo Kiếm, Tô Mộc Dao nghĩ đến đây thì nụ cười trên môi không giấu vào đâu được.

Chiếc roi này là tượng trưng cho quyền lực, dẫu cô không thích da rắn đi chăng nữa thì cũng sẽ luyện tập tiên pháp cho thật tốt.

Sau khi tiễn vị công công đi, cô mới sực nhớ ra nãi nãi của mình cũng có chút viễn thị.

Đến phòng Tô nãi nãi đo xong độ cận thị, bấy giờ cô mới lấy từ không gian ra một chiếc kính phù hợp.

"Nãi nãi, bà nhắm mắt lại đi, con cho bà một điều bất ngờ nhé." "Được được được." Dứt lời bà nhắm mắt lại, Tô Mộc Dao lấy chiếc kính ra từ hộp kính, nhẹ nhàng đeo gọng kính lên tai Tô nãi nãi.

"Nãi nãi bà mở mắt ra xem này." Tô nãi nãi mở mắt ra liền nhìn thấy Tô Mộc Dao như được phóng to lên vài lần.

Tô nãi nãi nhìn ra ngoài cửa, không kìm được mà kinh ngạc thốt lên: "Đây là bảo vật gì vậy?".

Cô chỉ hỏi: "Nãi nãi, giờ bà nhìn có rõ không? Những vân gỗ trên chiếc cột ở đằng xa kia, bà có nhìn thấy không?".

"Thấy, thấy rõ lắm."

Không có vật đối chiếu thì Tô nãi nãi chỉ cảm thấy nhìn rõ hơn, nhưng khi có vật đối chiếu mới phát hiện cư nhiên có thể nhìn rõ đến thế.

Tô nãi nãi còn đang đắm chìm trong niềm vui hồi phục thị lực, Tô Mộc Dao cũng không làm phiền.

Nhớ tới chuyện đã hứa với Tống phu nhân, cô mang theo dụng cụ kiểm tra và những chiếc kính với độ phân giải khác nhau đến Tống phủ.

Sau khi bắt đầu kiểm tra mới phát hiện không chỉ Tống đại nhân bị cận thị mà ngay cả đứa con trai mười mấy tuổi cũng vậy.

Rất nhanh sau đó đã kiểm tra xong và trang bị cho mỗi người một chiếc kính, Tống đại nhân vô cùng cảm kích, trả thêm gấp đôi số tiền rồi mới tiễn Tô Mộc Dao về.

Tại Thừa tướng phủ, kể từ khi Vương Kiều Kiều bị người của Hoàng hậu đưa về, cô ta vẫn luôn bị Thừa tướng phu nhân cấm túc.

Hiện giờ Thừa tướng được biết tiểu Quận chúa cư nhiên được Hoàng đế ban thưởng Kim Xà tiên, cả người ông đều chấn kinh không thôi.

Nghĩ lại ông đã phò tá Đế vương từ đời trước, làm sao không biết ý nghĩa của Kim Xà tiên chứ!

Thêm vào đó Hoàng hậu đã đích thân sai người đưa cô ta về, thuật lại đầu đuôi sự việc lúc đó, xem ra ông không thể giữ lại đứa cháu gái này nữa rồi.

Mặc kệ con trai con dâu có oán trách mình hay không, ông không thể vì một người ngoài mà chôn vùi tương lai của cả Thừa tướng phủ.

Kết quả cuối cùng là hạ độc làm câm Vương Kiều Kiều, rồi trả về nơi cũ.

Có thể tưởng tượng được, một đứa con gái vốn được nuôi dưỡng bên ngoài nay lại bị làm câm gửi về, thì có ai xót thương cô ta chứ? Chẳng qua là tìm một viện hẻo lánh để cô ta tự sinh tự diệt mà thôi.

...

Mấy cậu nhóc nhà họ Tô hôm nay vừa hay được nghỉ học ở nhà, Tô Mộc Dao định làm cho họ một bữa ngon.

Cô lấy đủ loại nguyên liệu từ không gian ra, đã lâu rồi cô không được ăn món thịt dê nhúng.

Đợi đến lúc ăn cơm, cả nhà quây quần bên nhau, bàn tay nhỏ béo tròn của Tô Ninh cứ chực với tay lên lò trên bàn.

Bị Tần Mỹ Quyên tát một phát rụt tay lại, Tô Ninh lập tức bĩu môi, dáng vẻ như sắp khóc đến nơi gọi một tiếng: "Mẹ ơi".

"Cái đồ ngốc này, bộ không nóng hả?".

Nói đoạn Tần Mỹ Quyên gắp một miếng thịt dê để vào cạnh nồi đồng, chỉ nghe tiếng "xèo xèo", miếng thịt dê bị nóng trực tiếp xoăn tít lại.

Tô Ninh lập tức rụt đầu lại nói một chữ: "Nóng".

Nói xong đôi bàn tay nhỏ vỗ vỗ n.g.ự.c, làm ra bộ dạng như vừa bị dọa sợ.

Tô nãi nãi lần đầu thấy loại nồi màu đồng vàng này: "Đây là nồi gì thế? Chưa thấy bao giờ cả."

"Nãi nãi, đây là loại nồi chuyên dùng để nhúng thịt dê, có thể dùng làm lẩu dê được ạ." Nói đoạn cô nhúng mấy miếng thịt dê, gắp vào bát cho gia gia và nãi nãi.

Tần Mỹ Quyên cũng nhúng vài miếng thịt dê chia vào bát của Hỷ Bảo và Hoan Bảo.

Màn này làm Tô nãi nãi vô cùng hài lòng, thế này mới giống một gia đình chứ.

Tô Mộc Dao nhìn những món đồ ăn tươi ngon trước mắt, những miếng thịt dê này được cô để trong không gian nên luôn giữ được trạng thái tươi nhất.

Gắp một miếng mỏng đưa vào miệng, hương vị đặc trưng lan tỏa khắp khoang miệng.

Lại múc thêm một bát canh thịt dê, thêm một nắm rau mùi và vài quả ớt hiểm, chỉ thấy vừa cay vừa nóng, cả người đều ấm sực lên.

"Mọi người mau ăn đi, ăn nhiều thịt vào, tôi đi lấy thêm ít sủi cảo đông lạnh bỏ vào nữa." Tô nãi nãi nói xong liền vào tủ lạnh ở nhà chính lấy một đĩa sủi cảo.

Sủi cảo mang tới vỏ mỏng nhân đầy, nhìn một cái là thấy ngay phần nhân thịt nộn nà bên trong.

Tô Mộc Dao còn tự làm cho mình một bát nước chấm dầu ớt, vì mấy đứa nhỏ không ăn được cay nên đây là bát nước chấm cay đặc quyền của riêng cô.

Nhìn ra ngoài vườn có tiểu kiều lưu thủy, cô chỉ cảm thấy ý cảnh uống rượu đã đạt đến đỉnh điểm.

"Gia gia để con đi lấy chút rượu trái cây qua đây cho ông nếm thử nhé." Nói đoạn cô định vào tủ lạnh tìm chai rượu trái cây đã để sẵn, nhưng vừa mới mang rượu trái cây lên bàn ăn đã bị Tô Tam Lang giật phắt đi.

"Cha~".

"Gọi cha cũng vô dụng, trẻ con không được uống rượu." Tô Tam Lang nói xong liền mở chai rượu trái cây, rót cho hai người anh và Tô gia gia mỗi người một ly.

Tô nãi nãi xưa nay không uống rượu, điều này Tô Tam Lang tự nhiên biết, anh lại rót cho vợ mình nửa ly.

"Đại tẩu, Nhị tẩu hay là cũng làm một chút nhé?".

Anh định rót cho đại tẩu Tần Mỹ Quyên trước.

"Cảm ơn chú Ba." Tô Tam Lang gật đầu, trong lòng thầm nghĩ chẳng biết từ bao giờ vị đại tẩu này lại trở nên thấu tình đạt lý như vậy.

Tô Mộc Dao không uống được rượu, bèn ôm một chai Coca từ tủ lạnh ra, rót cho mỗi cậu nhóc một ly.

"Ợ!" Tô Minh Hiên uống một ngụm lớn, giây sau liền nấc lên một cái thật dài, hơi ga của Coca xộc thẳng lên não.

Cậu nhóc tức khắc trào cả nước mắt.

Mãi mới lấy lại được tinh thần, cậu vẫn trố đôi mắt to tròn như hạt nho nhìn chằm chằm vào ly nước trong tay.

Tô Mộc Dao bên cạnh vỗ vỗ lưng Minh Hiên: "Uống từ từ thôi." Tô Tam Lang lườm con trai một cái: "Xem con kìa, lớn thế này rồi mà chẳng bằng một góc em gái, chẳng điềm đạm chút nào, uổng công con là anh đấy." Tô Minh Hiên bị cha mắng như vậy liền thấy tủi thân vô cùng.

Hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức, nhưng cậu vẫn cố nhịn không để nước mắt rơi xuống, cậu không thể khóc trước mặt em gái được.

Bé thấy uất ức, nhưng bé không nói.

Ăn no uống say xong, Tô Mộc Dao là người đầu tiên lao khỏi phòng, ra đình mát bắt đầu nghỉ ngơi.

Cục bột nhỏ ở nhà sống an nhàn vô cùng, cô đâu biết rằng bách tính cả kinh thành đang truyền tai nhau những giai thoại về cô vô cùng thần kỳ.

Tại một con hẻm nhỏ phía đông kinh thành, mấy bà thím ngồi tụ tập tán dẫu với nhau: "Kể từ khi tiểu Quận chúa đến kinh thành chúng ta, đúng là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa."

"Chứ còn gì nữa, các bà không thấy cảnh cầu mưa đó đâu, tôi là người đích thân đi xem đấy." Một bà lão chừng bốn năm mươi tuổi đầy vẻ kích động mô tả lại cảnh tượng lúc đó: "Các bà không biết đâu, lúc đó cái quả cầu khổng lồ kia chở người bay thẳng lên trời.

Vừa mới lên được một lát bầu trời đã tối sầm lại, mưa rơi xuống cứ như không mất tiền mua ấy, ào ào trút xuống."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 182: Chương 169: Nhúng Thịt Dê, Coca | MonkeyD