Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 217: Nuôi Hộ Con Cho Kẻ Khác Mười Mấy Năm Trời
Cập nhật lúc: 15/04/2026 10:01
Tô Mộc Dao nghe người phụ nữ kia nh.ụ.c m.ạ mình, trực tiếp rút Kim Xà tiên bên hông ra quất thẳng vào người Nam vương phi.
"Đúng là nhẫn nhịn cũng có giới hạn, bà cứ mở mồm ra là mắng người khác, cái đứa nhà bà mới là đồ tạp chủng đấy!"
Người phụ nữ bị quất hai roi lập tức im bặt, nhưng vẫn ôm cánh tay nhìn Tô Mộc Dao với ánh mắt hằn học.
Thiếu đi tiếng ồn ào của phụ nữ, triều đường trở nên im ắng lạ thường.
Nam vương như chợt nhớ ra điều gì đó, đột nhiên sải bước tới trước mặt Nam vương phi, túm lấy tóc bà ta: "Nói, cái đứa nghiệt chủng kia rốt cuộc là con của ai?"
Nam vương phi bị tiếng gầm bất thình lình làm cho c.h.ế.t lặng tại chỗ, hai cái roi lúc nãy bà ta còn chẳng thấy thấm thía gì. Nhưng câu nói này của Vương gia chứng tỏ ông ta đã tin lời của tiểu Quận chúa, chuyện này phải làm sao bây giờ?
Tô Mộc Dao như thể không sợ chuyện lớn, bèn mở miệng nói: "Nam vương phi giấu Vương gia kỹ thật đấy, Vương gia thà mang tiếng sủng thiếp diệt thê cũng phải nâng bà lên làm Bình thê. Sao bà có thể làm chuyện có lỗi với Vương gia như vậy chứ? Chậc chậc chậc, đúng là xót xa cho Vương gia quá đi!"
Văn võ bá quan đồng loạt giật khóe miệng...
Nam vương phi nhìn người đàn ông bình thường đến nói to với mình cũng không nỡ, giờ đây đang đỏ ngầu mắt gầm thét với mình.
"Vương... Vương gia, người đừng như vậy..."
"Ta hỏi ngươi, nó có phải là giống của Đại Chùy không?" Vương gia nói xong liền nhìn chằm chằm vào mắt Vương phi.
Chỉ thấy Vương phi khi nghe thấy cái tên này thì lập tức sững sờ, ngay sau đó là toàn thân run rẩy không kiểm soát nổi.
Nam vương thấy vậy còn gì mà không hiểu nữa?
Trước đây khi đi Nam Châu, có một tên tiểu nhị t.ửu lầu vừa mở miệng đã bảo họ là một gia đình, lúc đó ông ta còn thầm chê bai cái tên tiểu nhị đó mắt mũi kiểu gì. Giờ nhìn lại, mình đúng là cái đồ ngu ngốc nhất trần đời, nuôi hộ con cho kẻ khác mười mấy năm trời.
Đa số mọi người trong triều đều biết Đại Chùy mà Nam vương nhắc đến là ai, Đại Chùy chính là tiểu tư bên cạnh Vương gia. Vì từ nhỏ đã theo hầu hạ Vương gia nên Vương gia đối xử với hắn rất tốt. Nghe nói họ hoàn toàn không giống quan hệ chủ tớ mà giống như anh em hơn. Sau này nhờ Đại Chùy biểu hiện tốt trong quân đội, đã được Vương gia đích thân đề bạt lên làm Phó tướng.
Tô Mộc Dao mang vẻ mặt hóng hớt, từ trong túi áo móc ra một nắm hạt dưa. Ngay sau đó cô ngồi phịch xuống bậc thang dẫn lên chỗ Hoàng đế. Hoàng đế nhìn cái cục bột nhỏ này cư nhiên lại phóng túng ngồi bệt xuống đó, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa lắc lư cái đầu mà chỉ thấy đau đầu.
Tô Mộc Dao cũng cảm nhận được ánh mắt nóng rực từ phía sau, cô đứng dậy đi thẳng lên bệ cao.
Tiểu Đức t.ử nhìn mà ngây người, ai dám tự tiện bước lên bệ cao này chứ, cái cục bột nhỏ này không lẽ định ngồi lên long ỷ luôn đấy chứ? Không thể nào, không thể nào, vị tổ tông này không lẽ định làm thật sao?
Cũng may Tô Mộc Dao đi tới trước mặt Hoàng đế, từ trong túi móc ra liên tiếp ba nắm hạt dưa đặt lên bàn. Sau đó, cô lại "hì hục" đi xuống bệ cao, cứ thế ngồi trên bậc thang tiếp tục xem màn kịch trước mắt.
Dư quang của các đại thần cũng nhìn thấy vị tổ tông kia, nhưng Hoàng đế còn chẳng nói gì thì họ làm sao dám đắc tội người ta?
Sau khi Tô Mộc Dao c.ắ.n hết hai nắm hạt dưa, màn kịch cuối cùng cũng kết thúc. Nam vương phi bị tát đến mức gò má sưng húp, quỳ trên đất ôm lấy chân Vương gia không ngừng nhận lỗi.
Tô Mộc Dao lại nhớ tới việc Tiểu Hạ từng kể cho mình về thê t.ử kết tóc của Vương gia, nghe nói cũng là một nữ t.ử ôn nhu, nhưng sau này bị ép đến mức không còn quản lý bất cứ việc gì trong phủ nữa, một lòng ăn chay niệm Phật không bước chân ra khỏi cửa.
Nghĩ bà ấy cũng là một người đáng thương, thế là Tô Mộc Dao đứng dậy phủi phủi tay, nói với Vương gia: "Nghe nói Vương gia và thê t.ử kết tóc cũng từng tâm đầu ý hợp, Vương phi chính tông là một người tốt nhường ấy ông không yêu, lại cứ thích cái hạng trà xanh này, chậc chậc chậc. Đàn ông các ông đúng là ngu xuẩn mà không tự biết, người luôn lo nghĩ cho ông thì ông không cần, lại cứ đi tìm cái loại hàng này. Còn bảo là không thể mang thai? Tại sao Vương phi chính tông bao nhiêu năm không mang thai, chẳng lẽ ông không nghĩ xem trong đó có ai nhúng tay vào không?"
Tất cả văn võ bá quan có mặt, bao gồm cả Hoàng đế đều tối sầm mặt lại vì câu nói "đàn ông các ông đúng là ngu xuẩn mà không tự biết" của Tô Mộc Dao.
Tiểu Đức t.ử thầm gào thét trong lòng, vị tổ tông này sao nói năng chẳng giữ kẽ chút nào thế.
Hoàng đế thì nghĩ trong bụng sao cháu lại vơ đũa cả nắm thế? Trẫm đối với Hoàng hậu tốt vô cùng, chẳng bao giờ vì lời khích bác của kẻ khác mà lạnh nhạt với Hoàng hậu đâu nhé.
Cũng may Tô Mộc Dao không có thuật đọc tâm để biết suy nghĩ của Hoàng đế, nếu không chắc chắn cô sẽ mỉa mai ông vài câu, rằng ngài chẳng phải cũng từng bị người ta cắm sừng đó sao.
Hoàng đế thấy trời không còn sớm nữa, bụng cũng bắt đầu kêu ùng ục rồi: "Muốn cãi nhau thì về nhà mà cãi, bao nhiêu người ở đây cứ đứng nhìn hai người phân bua mãi thế này."
Rất nhanh sau đó buổi triều kết thúc, Tô Mộc Dao tung tăng nhảy nhót đi ra ngoài, hoàn toàn không màng đến đống hỗn loạn phía sau.
Đến khi cục bột nhỏ về tới nhà, cô phát hiện cả nhà đều đang đợi mình.
Tô gia gia, Tô nãi nãi chỉ sợ bảo bối nhà mình đi triều sớm bị giữ lại, hoặc là bị trừng phạt, đến bữa sáng cũng chẳng buồn ăn, cứ thế đứng ở cổng ngóng trông mòn mỏi.
Không lâu sau cuối cùng cũng đợi được cục bột nhỏ về, thấy người mình mong nhớ trở về bình an vô sự họ mới thở phào nhẹ nhõm.
Tô Mộc Dao vừa xuống xe ngựa đã sà vào lòng nãi nãi, nhưng lại bị Tô Tam Lang ôm chầm lấy.
"Hu hu hu, con gái à, lần sau con tuyệt đối không được làm thế nữa, con không biết lòng dạ cha như c.h.ế.t lặng đi đâu."
Tô Mộc Dao nhìn thấy những tia m.á.u trong mắt cha mình, cùng đôi mắt đỏ hoe sưng húp của mẹ đứng cách đó không xa, lòng thấy ấm áp lạ kỳ.
"Cha mẹ gia gia nãi nãi, con là ai cơ chứ? Con là tiểu Phúc Tinh của Đại vương triều mà. Đường đường là Quốc sư của một nước, không ai dám động vào con đâu. Mọi người cứ yên tâm đi, vả lại Hoàng thượng là người rất tốt, chúng ta đã đóng góp bao nhiêu công sức cho Đại vương triều, dù thế nào ngài ấy cũng sẽ bảo vệ con thôi!"
Mọi người trong lòng cũng nghĩ như vậy, cho rằng cái mạng chắc chắn là giữ được, chỉ sợ cô bé phải chịu chút trừng phạt nào đó thôi.
Lại nghe Tô Mộc Dao hào hứng kể: "Mọi người đoán xem chuyện gì đã xảy ra? Hóa ra vị tiểu thế t.ử kia hoàn toàn không phải con của Vương gia, mà là sản vật từ việc ngoại tình của Bình thê Vương gia. Mà đối tượng ngoại tình lại chính là tùy tùng của Vương gia nữa cơ, chậc chậc chậc, một vụ bê bối cực lớn luôn, tiếc là mọi người không được tận mắt chứng kiến, Vương gia đ.á.n.h bà Bình thê kia đến mức mẹ đẻ cũng không nhận ra, mặt mũi biến thành cái đầu heo luôn."
Tô Mộc Dao kể một cách hăng say, mọi người nghe xong thì trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hoàn toàn hạ xuống.
Nếu đã không phải con ruột của Vương gia, lại còn là con hoang do gian dâm mà có, tin rằng Vương gia cũng sẽ không rảnh rỗi mà đi tính sổ với họ sau này.
Tần Mỹ Quyên nghe mà mắt sáng rực, đưa cho cháu gái một chén trà, hỏi: "Dao Dao, vậy con nói xem vị tiểu thế t.ử kia cuối cùng sẽ thế nào?"
Tô Tam Lang cướp lời: "Còn thế nào được nữa, chắc chắn là bị xử t.ử rồi. Nghĩ mà xem, đến cả bá tánh bình thường cũng không thể chấp nhận được việc vợ mình phản bội lại còn sinh ra nghiệt chủng, huống chi là Vương gia chứ."
Tô Mộc Dao cũng gật đầu, trong lòng cô đại khái cũng đoán như vậy, vị Vương gia kia chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho hai mẹ con nhà đó đâu.
"Thôi được rồi, vào nhà ăn cơm đã, từ sáng sớm đến giờ chưa có gì vào bụng."
Tô nãi nãi lườm lão nhà mình một cái: "Bữa sáng gì nữa, đến giờ ăn trưa rồi ông ạ."
