Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 229: Chế Tạo Xong Cung Nỏ, Đi Săn
Cập nhật lúc: 17/04/2026 09:07
Chỉ thấy ngay khoảnh khắc tiếp theo, một mũi tên rít gió lao đi từ dây cung, nghe tiếng "rắc" một cái, cái cây kia cư nhiên bị nứt toác từ giữa rồi gãy gập xuống đất.
Tô Tam Lang sững sờ cả người, điều khiến anh kinh ngạc nhất là trên dây cung nỏ lại tự động xuất hiện thêm một mũi tên nữa.
"Trời đất ơi, chẳng phải chỉ có một mũi thôi sao? Sao lại tự động có thêm rồi?"
Tô Mộc Dao lập tức giải thích: "Cái nỏ này là loại liên phát, tổng cộng có thể nạp được khoảng 20 mũi." Trong lòng mọi người đều đang điên cuồng gào thét, cư nhiên là 20 mũi mà còn là liên phát, đó là khái niệm gì chứ? Một thứ mà họ chưa bao giờ dám nghĩ tới, quan trọng nhất là uy lực còn cực lớn.
Mấy đứa nhỏ dĩ nhiên không hiểu người lớn đang chấn kinh vì điều gì, chúng chỉ biết thứ trên tay mình vô cùng kỳ lạ.
Tô Mộc Dao cũng nhấc chiếc nỏ trong tay cha mình lên, nhắm vào cái cây đã gãy phía trước thử một phát.
Nhưng kèm theo tiếng xé gió là tiếng "bịch" một cái, tiếng này không phải tiếng cây gãy, mà là Tô Mộc Dao bị lực giật lùi đẩy cho ngồi bệt xuống đất.
Trước đó dùng s.ú.n.g đã cải tiến không hề có lực giật, nhất thời cô cư nhiên quên mất lực giật của thứ này cũng khá lớn.
Ba anh em nhà họ Tô đều đắm chìm trong sự chấn động.
Con gái nhà mình thật giỏi.
Cháu gái mình đúng là quá giỏi rồi.
Ngay khi Tô Tam Lang quay đầu lại thấy con gái ngã bệt dưới đất liền cười ha hả.
"Ha ha ha!" Anh cười đến mức không đứng thẳng người lên được, nhưng cảnh này lại bị Tô gia gia vừa đi ra nhìn thấy rõ mồn một.
Chỉ thấy Tô gia gia vội vàng tiến lên bế bảo bối nhà mình dậy: "Bảo bối, ngã đau không cháu?" "Bảo bối ngã đau rồi phải không?"
Tô Đại bá và Nhị bá cũng vội vàng chạy lại, Tô Mộc Dao bị họ hỏi han hết câu này đến câu khác làm cho mặt đỏ bừng.
Thật là mất mặt quá đi, mình đã là "người lớn" sáu tuổi rồi mà còn bị ngã chổng m.ô.n.g.
Cô nhìn người cha vẫn đang cười ha hả trước mặt, bèn nói với gia gia: "Gia gia, cha bắt nạt con, hu hu hu."
Giây tiếp theo, Tô gia gia đặt Tô Mộc Dao xuống đất, cầm lấy thanh tre bên cạnh đuổi theo Tô Tam Lang quất cho một trận tơi bời.
Tô Tam Lang vừa chạy vừa cầu xin: "Bảo bối ơi, cha đâu có bắt nạt con đâu! Con mau nói với gia gia đi, cha sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi này." Tô Mộc Dao chẳng thèm nghe tiếng kêu gào của cha mình, hừ lạnh một tiếng rồi đi về phía cái cây nhỏ đã gãy để quan sát kỹ lực đạo của chiếc nỏ.
Vì bị lực phản chấn lúc cuối làm ngã nên đương nhiên là mất độ chính xác.
Mũi tên b.ắ.n bừa vào gốc cây lớn, thấy đầu tên ngập sâu vào thân cây, một nửa thậm chí còn cắm vào trong đất, lực đạo quả nhiên không nhỏ.
Thứ này nếu b.ắ.n vào người, chẳng phải là xuyên thấu luôn sao?
Tô Mộc Dao vô cùng mãn nguyện với thứ mình làm ra, cô vươn tay định nhổ mũi tên ra, nhổ mãi nhổ mãi cũng không ra.
Dùng sức...
Dùng sức thêm chút nữa...
Vẫn bất động, thế này thì hơi ngượng rồi.
"Đại bá." Tô Đại bá thấy cháu gái gọi mình liền vội tới bên cạnh, dùng sức giật mạnh một cái đã nhổ được mũi tên ra, rồi đưa cho Tô Mộc Dao.
"Bảo bối, thứ này nguy hiểm lắm, sau này không được dùng loại to này nghe không." Tô Mộc Dao gật đầu: "Vâng, lần sau con sẽ không dùng loại to này đâu, con có nghiên cứu loại tên dành riêng cho chúng ta mà." Tô Đại bá cũng hiếu kỳ nhìn chiếc nỏ nhỏ đặt trên bàn đá.
Trong sân ồn ào náo nhiệt, Tô Mộc Dao đột nhiên nghĩ phải nhanh ch.óng mang thứ này ra, để binh sĩ Đại vương triều đều được trang bị.
Nghĩ xem nếu mỗi người đều có v.ũ k.h.í này, hễ thật sự khai chiến, phía trước chỉ cần dùng nỏ này thôi cũng đủ g.i.ế.c được khối người.
Cô tin rằng món v.ũ k.h.í trong tay đủ để răn đe các nước khác.
Nhưng nghĩ lại cô vừa mới từ hoàng cung về, giờ mà quay lại nữa thì thôi đi, để sáng mai lúc lên triều sớm mang theo một thể.
Tô Đại bá lẩm bẩm một câu: "Thứ này mà dùng đi săn thì chẳng phải là bách phát bách trúng sao?" Tô Mộc Dao nghe thấy liền giật mình một cái, đúng rồi, thịt lợn rừng thơm lắm.
Ngay sau đó cô gọi Tiểu Lang, dắt theo mấy người anh trai ngồi xe ngựa lên núi cách kinh thành không xa.
Trên xe ngựa, mấy đứa nhỏ líu lo không ngớt, ai nấy đều vô cùng hưng phấn, dẫu sao từ khi tới kinh thành ngoài việc đọc sách thì chỉ ở trong phủ, cơ bản chưa được đi đâu cả, giờ muội muội dắt chúng lên núi săn b.ắ.n đương nhiên là phấn khích khôn cùng.
Xe ngựa nhanh ch.óng dừng lại bên cạnh một ngôi làng, ngôi làng này trông cũng khá nghèo nàn.
Vợ thôn trưởng thấy có người ngoài tới mà còn ngồi xe ngựa, liền vội vàng tiến lên hỏi: "Xin hỏi mọi người tìm người hay là có việc gì ạ?" Phu xe lắc đầu: "Tiểu thư nhà ta muốn vào rừng săn b.ắ.n nên đi ngang qua làng, muốn gửi xe ngựa ở đây, bà xem có được không?" Vợ thôn trưởng liền gật đầu lia lịa: "Nói gì lạ vậy? Đương nhiên là được chứ! Ngọn núi đó ngay sau làng chúng tôi đây.
Muốn lên núi đúng là chỉ có cách đi ngang qua làng, xe ngựa cứ để đây tôi trông cho."
Các dân làng khác cũng hiếu kỳ vây lại, nghe nói tiểu thư đi săn, nghĩ bụng phía sau có thị vệ đi cùng, xem ra những người này đều là hạng có bản lĩnh.
Nhưng khi rèm xe vén lên, chỉ thấy mấy cái cục bột nhỏ xinh xắn bước xuống, đứa lớn nhất trông cũng mới chỉ mười hai mười ba tuổi.
Một ông lão bên cạnh vội xua tay: "Ái chà chà, toàn là trẻ con thế này, rừng già phía sau nguy hiểm lắm, một hai đứa còn được chứ đông thế này làm sao bảo vệ cho xuể?" Tuy thấy mấy tên thị vệ phía sau có đeo đao, chắc chắn là người nhà quyền quý, nhưng mấy vị thiếu gia tiểu thư này nhỏ quá, lại còn đông người.
Nếu thật sự gặp phải lợn rừng, sói dữ gì đó thì thật sự không bảo vệ nổi.
Đúng lúc này, trong đám đông đột nhiên có một người phụ nữ hét lên kinh hãi: "Á! Có sói, chạy mau!" Tô Mộc Dao quay đầu lại, thấy Tiểu Lang từ xa chạy tới bên cạnh mình.
Tiểu Hạ vội vàng nói lớn với đám đông đang hoảng loạn: "Mọi người đừng sợ, đây là sói do tiểu thư nhà chúng tôi nuôi, không c.ắ.n người đâu." Những người vốn đang chạy tán loạn thấy con sói kia ngoan ngoãn phủ phục bên chân một bé gái, bấy giờ mới vỗ vỗ n.g.ự.c.
Thật là hú vía, một con sói trắng to lớn như thế, nhìn cái hàm răng kia mà xem.
Chắc là một miếng một đứa trẻ mất!
Tiểu Lang thấy mọi người đã yên tĩnh lại mới đứng dậy giũ giũ bộ lông, rồi cọ cọ vào mặt Tô Mộc Dao, phát ra một tiếng "hừm".
Dân làng vốn đã đứng khá xa lại lùi thêm vài bước nữa.
Chim Sặc Sỡ đậu trên đầu Tiểu Lang líu lo trêu chọc: "Tiểu Lang, mày trông xấu xí đến mức nào vậy? Nhìn xem dọa người ta sợ phát khiếp kìa." Sặc Sỡ là loài chim Tô Mộc Dao nuôi trong không gian, nhưng vì uống nhiều nước Linh Tuyền cộng thêm bản tính cực kỳ thông minh nên đã được cô mang theo bên mình.
Chỉ là Sặc Sỡ lúc nào cũng thích so bì với Tiểu Lang, từ lúc ra ngoài đã luôn muốn giành được sự công nhận của người nhà.
Ngay sau đó, Tô Mộc Dao còn chưa kịp ngăn cản, hai con thú đã cãi nhau ỏm tỏi.
Trong mắt người ngoài, chỉ thấy con sói gầm gừ, trên đầu còn có con chim nhỏ líu lo không ngớt.
Giây tiếp theo, Tiểu Lang giơ một vuốt tát bay con chim Sặc Sỡ đang bay trước mặt mình.
"Gừ gừ gừ gừ!" Đồ chim ngu, im lặng chút đi.
