Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 234: Chu Hoa Công Chúa Xác Chẩn

Cập nhật lúc: 17/04/2026 09:08

"Đa tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm, đã không còn gì đáng ngại, không cần phải kiểm tra nữa đâu ạ." Chu Hoa nói xong liền ra hiệu cho tì nữ theo hầu: "Còn không mau đi chuẩn bị chút đồ ăn?" Tì nữ vội vàng hành lễ: "Rõ."

Hoàng hậu tới đây lần này là để xác thực tin đồn có đúng hay không, làm sao có thể để cô ta lấp l.i.ế.m qua chuyện như vậy được.

"Vẫn phải để muội muội xem qua, nếu không lòng bản cung không yên được đâu, muội muội mới tới hậu cung được mấy ngày đã lâm bệnh, nếu truyền ra ngoài chẳng phải sẽ bảo bản cung quản lý không chu toàn sao."

Chu Hoa liên tục xua tay: "Nương nương là người nhân nghĩa nhất, không ai dám ngồi lê đôi mách về nương nương đâu ạ, thân thể Chu Hoa thật sự đã khỏe hẳn rồi." Hoàng hậu thấy dáng vẻ hốt hoảng của Chu Hoa thì biết lời cung nữ kia nói là thật.

Bà liếc mắt ra hiệu cho vị Thái y đứng cạnh, vị Thái y liền vội vàng tiến lên.

Chu Hoa liên tục lùi lại: "Đã bảo là khỏi rồi nên không dám phiền nương nương nữa, nếu nương nương không còn việc gì khác thì Chu Hoa còn phải sang chỗ Hoàng thượng có chút việc muốn thưa, xin phép không giữ nương nương ở lại làm khách tiếp nữa ạ." Tiểu Thu mang vẻ mặt đầy giận dữ: "To gan thật, nương nương có lòng tốt tới thăm cô, cô cư nhiên dám đuổi nương nương đi.

Sao hả? Sợ để Thái y kiểm tra đến thế, không lẽ là mắc bệnh gì không dám để ai biết sao?" Chu Hoa nghe vậy liền sợ hãi quỳ sụp xuống trước mặt Hoàng hậu.

"Hoàng hậu nương nương minh giám, tôi chỉ cảm thấy tôi là phận nữ nhi vả lại cũng đã khỏe rồi, Thái y nương nương mang tới Chu Hoa thực sự là..." Tiểu Thu hừ lạnh một tiếng: "Ý cô là Hoàng hậu nương nương muốn hại cô sao? Đúng là hạng người không ra gì, hở ra là khóc lóc sướt mướt như thể Hoàng hậu nương nương nhà chúng ta làm gì cô không bằng."

Hoàng hậu đứng bên cạnh lườm Tiểu Thu một cái trách móc: "Được rồi, toàn nói những chuyện không đâu, mau đỡ Chu Hoa công chúa đứng dậy." Tiểu Thu bấy giờ mới không tình nguyện đỡ Chu Hoa ngồi lên giường mềm, Thái y thấy vậy liền vội vàng tiến tới.

Chỉ thấy Chu Hoa đột nhiên hét lớn: "Đừng chạm vào tôi! Đã bảo tôi khỏe rồi, không cần phải chữa trị nữa, chẳng lẽ cái tên Thái y nhà ngươi không nghe hiểu tiếng người sao?"

Tiểu Thu nghe thấy thế liền vung tay tát cho một cái, Hoàng hậu nương nương cũng nhíu mày.

Chu Hoa bề ngoài là nói với Thái y, thực chất là mỉa mai họ không nghe hiểu tiếng người, thích lo chuyện bao đồng.

Chu Hoa ôm lấy nửa khuôn mặt bị đ.á.n.h, nhìn Hoàng hậu với vẻ không thể tin nổi.

"Chu Hoa xưa nay nghe danh Hoàng hậu nương nương là chủ lục cung, chưa bao giờ đố kỵ, giờ nhìn lại thấy danh bất hư truyền nhỉ!" Ngay sau đó Chu Hoa đưa mắt ra hiệu cho tì nữ theo hầu, tì nữ đó vội vàng chạy ra ngoài cửa.

Tiểu Thu định đuổi theo ngăn lại thì bị Hoàng hậu cản lại.

Chuyện này đương nhiên phải để Hoàng đế đích thân chứng kiến, tốt nhất là cũng đỡ cho bà sau này phải đi bẩm báo.

Hoàng đế ở trong thư phòng nghe công công vào báo rằng Hoàng hậu sang cung Chu Hoa và còn đ.á.n.h cả Chu Hoa công chúa.

Nghe xong ông vội vàng đi tới cung Chu Hoa, "Dù sao đó cũng là tiểu công chúa được cưng chiều hết mực của một nước, nay được đưa tới hòa thân nếu không đối đãi t.ử tế, sau này sẽ bị người ta đàm tiếu.

Hoàng hậu cũng thật là, xưa nay luôn hiểu lễ nghĩa, sao lần này lại hành động quá khích như vậy?"

Đức công công đứng cạnh không dám lên tiếng, trong bụng nghĩ ngài cũng biết Hoàng hậu xưa nay hiểu lễ nghĩa, vậy mà không chịu hỏi xem rốt cuộc chuyện là thế nào đã cho rằng Hoàng hậu hành động quá khích.

Không lẽ ngài thật sự động lòng với vị công chúa ngoại quốc xinh đẹp tuyệt trần kia rồi? Khi Hoàng đế vội vã tới cung Chu Hoa, ông thấy Hoàng hậu đang ngồi ở vị trí chủ tọa.

Chu Hoa thì đang quỳ dưới đất khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Hoàng thượng vội vàng đỡ Chu Hoa dưới đất dậy: "Hoàng hậu, chuyện này là sao? Chu Hoa và trẫm vẫn chưa làm lễ, hiện giờ cũng chỉ cư trú ở Đông cung với thân phận công chúa thôi.

Nếu có phạm lỗi nhỏ gì, mong Hoàng hậu lượng thứ cho."

Hoàng hậu nghe thấy Hoàng đế bảo vệ cái đồ tiện nhân kia như thế, lòng sớm đã nguội lạnh.

Chu Hoa như thể người không xương, ngã nhào vào lòng Hoàng đế.

"Hoàng thượng, người phải làm chủ cho tôi! Mấy hôm trước tôi có lâm bệnh nhẹ nhưng đã khỏe hẳn rồi, vậy mà Hoàng hậu nương nương cứ bám lấy chuyện đó không buông, còn bắt Thái y phải làm nhục tôi nữa, hu hu."

Chưa đợi Hoàng đế kịp nói gì, đã nghe Hoàng hậu lên tiếng: "Hôm nay tiểu Quận chúa sang thỉnh an bản cung và Mẫu hậu." Hoàng đế vừa nghe xong câu đầu tiên thì tim đã đ.á.n.h thót một cái, không lẽ Chu Hoa cư nhiên lại bắt nạt tiểu Quận chúa sao? Nếu thật sự bắt nạt thì bị Hoàng hậu trừng phạt cũng là lẽ đương nhiên, tiểu Quận chúa nói gì thì nói cũng là Quốc sư đường đường chính chính của một nước, nếu thật sự bị một vị tiểu công chúa ngoại quốc bắt nạt thì đúng là không thể chấp nhận được.

Chỉ thấy Hoàng hậu liếc nhìn Chu Hoa, tiếp tục nói: "Tiểu Quận chúa trên đường đi đã nghe thấy đám cung nữ bàn tán về Chu Hoa.

Tiểu Quận chúa tuổi còn nhỏ đâu có hiểu nhiều, bèn mang chuyện nghe được đi hỏi Mẫu hậu, Mẫu hậu nghe xong vội vàng bảo thần thiếp đi điều tra cho rõ ràng." Nghe đến đây Hoàng đế vẫn mù mờ: "Vậy đám cung nữ đó đã nói gì?"

"Nói Chu Hoa công chúa mắc phải căn bệnh không dám để ai biết, thần thiếp đương nhiên không tin, Chu Hoa dẫu sao cũng là tiểu công chúa của nước khác, vạn lần không thể đi chung chạ bừa bãi với đàn ông bên ngoài được.

Vốn tưởng chắc chắn là đám cung nữ đó ngồi lê đôi mách, tam sao thất bản.

Nhưng quả thực triệu chứng bệnh của Chu Hoa công chúa lại giống hệt với căn bệnh không sạch sẽ kia, bản cung mới mời Thái y giỏi nhất Thái y viện sang khám cho cô ta, nào ngờ bản cung bảo Thái y khám cho cô ta, cô ta lại ra mặt với bản cung còn nói lời bóng gió, Tiểu Thu làm sao nhẫn nhịn nổi một vị công chúa tiểu quốc cư nhiên dám vô lễ với Hoàng hậu của Đại vương triều!"

Hoàng đế nghe tới đây lập tức nổi trận lôi đình, nếu đúng như lời Hoàng hậu nói thì vị công chúa này trước khi gả tới đây sớm đã thông dâm với gã đàn ông hoang dã khác rồi.

Ông nhìn vị Thái y vẫn đứng bên cạnh: "Ngươi qua đó khám cho Chu Hoa công chúa cho thật kỹ." Thái y gật đầu rồi tiến lên.

Chu Hoa nhất quyết không chịu: "Hoàng thượng, bản công chúa dẫu sao cũng là nữ nhi, vả lại cũng có mang theo nữ y giả, hay là để nữ y giả khám cho tôi là được rồi." Nói xong liền bảo nha hoàn đi gọi nữ y giả tới.

Hoàng hậu nghe vậy thì bừng bừng nổi giận: "Không biết công chúa có ý gì, hậu cung bất luận là bản cung hay Mẫu hậu cùng các phi tần khác đều do Thái y của Thái y viện chẩn trị, sao đến chỗ cô lại không được?" Hoàng đế nhìn vị Hoàng hậu vốn luôn ôn hòa nay cũng nổi trận lôi đình, tự nhiên không thể nuông chiều theo tính khí của Chu Hoa công chúa nữa.

"Tiểu Đức t.ử, sang đó giữ c.h.ặ.t cô ta cho trẫm, trẫm phải xem cho rõ rốt cuộc là Hoàng hậu oan uổng cô hay là quả có chuyện đó, nếu oan uổng cô thì trẫm tự nhiên sẽ bồi thường cho cô.

Nếu quả có chuyện đó, thì đừng trách trẫm."

Chu Hoa sụp đổ ngồi bệt trên giường mềm, mặc cho Thái y chẩn đoán.

Rất nhanh sau đó, Thái y đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt Hoàng đế.

"Chu Hoa công chúa quả thực mắc phải căn bệnh không sạch sẽ, và vì xử lý không kịp thời nên đã vô cùng nghiêm trọng rồi ạ." Hoàng hậu nghe tới đây cũng không nói thêm gì nữa, nhìn Hoàng thượng và nói: "Nếu thần thiếp đã có được chứng thực, thì chuyện xử lý sau này thế nào hoàn toàn dựa vào ý muốn của Hoàng thượng, thần thiếp xin cáo lui tại đây."

Nói rồi bà lui ra ngoài, Hoàng đế lúc này muốn giữ lại nhưng lại phát hiện không biết phải nói gì, chẳng biết từ khi nào quan hệ của hai người họ dường như ngày càng xa cách.

Sau khi Hoàng hậu đi khỏi ông mới quát lên giận dữ: "Đã là một kẻ nát bét rồi, lấy mặt mũi đâu mà còn dám làm công chúa hòa thân này hả? Cô không sợ bị phát hiện sẽ chọc giận trẫm mà trực tiếp tiêu diệt đất nước của cô sao?"

Chu Hoa đột nhiên ngẩng đầu, như điên dại mà gầm lên: "Bản công chúa đang tuổi xuân thì, ai thèm gả cho cái lão già khú đế như ông chứ? Chẳng phải là ông nhìn trúng nhan sắc của bản công chúa nên mới bảo hòa thân sao, từ lúc Phụ hoàng Mẫu hậu trình bức họa của bản công chúa cho ông, bản công chúa đã biết chắc chắn sẽ bị Phụ hoàng Mẫu hậu coi như món đồ mà tặng cho ông rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.