Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 234: Vô Dụng? Thế Nước Xối Ra Thì Làm Thế Nào?

Cập nhật lúc: 28/04/2026 05:28

Quốc công gia khuyên nhủ: “Đèn này cũng to quá rồi, Hoàng thượng, nếu người thích thì tiệm tạp hóa của tiểu Quận chúa có đầy.”

Hoàng đế nghĩ cũng phải, quay đầu bước đi.

Chúng đại thần bám sát theo sau, Tô Mộc Dao cùng Thừa tướng cũng đi theo trở về khách điếm.

Về đến khách điếm, cô gọi một bát hoành thánh ăn ngon lành trong phòng. Nhớ lại việc mình đã phải bỏ ra bao nhiêu bạc, Tô Mộc Dao lại ôm n.g.ự.c xót xa.

Khoảng thời gian đó, tiền xây nhà cũng như gạo thóc đều dùng từ số bạc cô thu được trong hang núi trước kia.

Dù số bạc đó cũng là của thiên ban nhưng đã vào túi cô thì chính là của cô.

Lão già c.h.ế.t tiệt kia chẳng bỏ ra xu nào mà đòi hỏi rõ lắm.

Ăn xong, cô lăn ra giường ngủ khò khò.

Trên nói một câu, dưới chạy đứt chân. Trời đã khuya thế này mà phủ đô đốc Nam Châu vẫn phải tất bật đi mời đoàn múa lân dân gian, ngày mai là hoàn công rồi.

Người bên trên đã dặn phải chuẩn bị thật náo nhiệt, thế nên lại phải bỏ ra không ít bạc cho những người múa lân đó.

Một đêm không mộng mị. Ngày hôm sau, Tô Mộc Dao đã dậy từ sớm để bắt đầu bỏ hồng bao trong không gian.

Mỗi hồng bao đều là mười lượng ngân phiếu, đây cũng là mệnh giá nhỏ nhất trong các loại ngân phiếu rồi.

Những người xây đắp đê điều chắc chắn sẽ có người cấp trên ban hồng bao, còn số hồng bao Tô Mộc Dao chuẩn bị là định để rải cho những bách tính đứng xem.

Bách tính cả thành đều đang bận rộn dọn dẹp nhà mới của mình, ai nấy đều vô cùng hài lòng với ngôi nhà mới, bất kể là sân nhỏ hay độ kiên cố cũng như diện tích.

Cho đến khi trên phố vang lên tiếng chiêng trống, nghe tin trị thủy đã thành công, hôm nay còn có múa lân, người dân cả thành đều đổ xô về phía Vạn Sa Hà để xem náo nhiệt.

Tô Mộc Dao mặc một bộ váy đỏ, đầu đội mũ rèm. Người nào có tâm một chút chắc chắn có thể nhận ra thân phận người này không tầm thường.

Còn Hoàng đế thì mặc như một lão gia nhà giàu, Quốc công gia ăn vận giống như một quản gia đi theo bên cạnh.

Những người khác lại mặc vào những bộ đồ bình thường. Đến khi cả nhóm tới Vạn Sa Hà thì thấy người đứng đông nghịt.

“Đây là cái gì vậy? Đã tu sửa gì đâu? Đê cũng không được gia cố thêm mà!”

“Thế này là sửa cái gì?”

“Nước sao lại chảy qua giữa thế kia, ở đó có một cái khe lớn kìa.”

“Đây chính là cái mà họ nói là đã sửa xong sao?”

Mọi người bàn tán xôn xao.

Tô Mộc Dao lấy ra bản thảo diễn văn, lại lôi ra một chiếc loa lớn.

Thời gian vừa tới, sư t.ử đỏ lớn bắt đầu múa may.

Thời gian qua, bách tính đều ăn không no mặc không ấm, nhà cửa bị ngập khiến tâm trạng ai nấy đều không tốt.

Cũng may tiểu Quận chúa đã giải quyết hết cho họ, cộng thêm điệu múa vui tươi và thân hình linh hoạt của những người múa lân.

Cùng với đôi mắt to chớp chớp, trong chốc lát đã khiến tâm trạng mọi người xung quanh đều trở nên tốt đẹp hơn. ^O^/

Bên cạnh, tiếng cười nói của trẻ thơ đã khích lệ tinh thần vốn đang sa sút của rất nhiều bách tính.

Hoàng đế cùng đám đại thần đứng ở vị trí tốt nhất, nhìn cảnh tượng này.

Rất nhanh sau đó có người bắt đầu bàn luận: “Không biết tiểu Quận chúa có tới không, haiz, thật muốn được nhìn thấy tiểu Quận chúa đáng yêu của chúng ta quá.”

“Chứ còn gì nữa? Tôi ngày nào cũng nằm mơ thấy tiểu Quận chúa quay lại thăm chúng ta đấy.”

Bên cạnh, một ông lão dụi mắt, mang theo tiếng nghẹn ngào nói: “Nếu không có tiểu Quận chúa, thân già này chẳng biết đã gục ở xó xỉnh nào rồi? Tiểu Quận chúa đích thân phát cháo, bát cháo đó đặc lắm, một bát đầy ắp còn sợ chúng tôi không đủ ăn. Lão già này cả đời chưa bao giờ được ăn no như thế.”

Ông lão nói xong thì bắt đầu lau nước mắt, không lên tiếng nữa.

Những người khác cũng liên tục gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, tôi sống ở phía Đông thành, bên đó toàn bách tính nghèo khổ. Cả đời này thật sự chưa bao giờ được ăn một bữa no như thế, mà toàn là gạo trắng thượng hạng cả đấy!”

Những người xung quanh bỗng chốc im lặng, thật sự là mọi người đều nhận ơn đức như nhau. ヾ(⌒㉨⌒)ゞ

Đúng lúc này, một bà lão nói: “Tiểu Quận chúa chính là tiên nữ hạ phàm, tự nhiên sẽ che chở cho những bách tính nghèo khổ như chúng ta."

“Nhưng Hoàng đế nhà mình mới thật sự lợi hại, người có thể tìm thấy tiểu Phúc Tinh lại để tiểu Phúc Tinh tới cứu trợ tai ương. Còn phát cho chúng ta nhiều hạt giống như thế, nghe nói hạt giống đó cũng là tiểu Quận chúa đưa cho, một mẫu đất có thể trồng ra sản lượng bằng mấy mẫu đất thường, sau này chúng ta không lo c.h.ế.t đói nữa rồi.”

Lời của bà lão khiến bầu không khí vốn còn trầm lắng bỗng chốc trở nên vui vẻ.

Phải rồi, giờ đây nhà cửa của họ đã được xây lại, mỗi nhà còn được phát lương thực và tiền bạc.

Nay chỉ cần sửa xong con đê này, sau này sẽ không còn thủy hoạn nữa, ngày lành còn ở phía sau cơ mà!

Tô Mộc Dao cầm loa lớn, ổn định nhịp thở. Trong một dịp quan trọng thế này, không thể làm mất mặt lão già kia được.

Chỉ thấy tiểu Quận chúa đứng trên cao nói: “Vạn Sa Hà hễ gặp mưa lớn là thành thủy hoạn, bách tính khổ không thốt nên lời. Nay Đại Vương triều ta đã hoàn toàn chiến thắng thủy hoạn. Chúng ta áp dụng công trình thủy lợi dẫn nước tự chảy không đập, chia dòng nước làm hai để thực hiện việc xả lũ mùa nước lũ… sử dụng nước… Con đê chúng ta đắp hằng năm giờ đây đã vô dụng. Công trình này dưới sự dẫn dắt trực tiếp của Hoàng đế… sắp chính thức hoàn công.”

Tất cả bách tính bên dưới đều nhận ra ngay, cái nãi bao nhỏ đứng trên cao chính là tiểu Quận chúa.

Dù hôm nay tiểu Quận chúa đội mũ rèm nhưng giọng nói này họ đã ghi tạc vào lòng, mọi người đều đồng thanh gọi tên tiểu Quận chúa.

Hoàng đế ở cách đó không xa, trong lòng thấy chua xót.

Tô Mộc Dao dừng lại một chút, nhìn vẻ mặt reo hò của bách tính rồi nói tiếp: “Bây giờ chúng ta sẽ đích thân cho nổ tung con đê này!”

“Nổ… nổ tung sao?”

Tất cả đại thần đều ngơ ngác, chẳng phải nên dỡ bỏ đê sao?

Tô Mộc Dao cảm thấy cạn lời với đám đại thần này, hôm qua chẳng phải đã nói rồi sao? Phải nổ tung đi chứ!

Sao những người này vẫn mang bộ dạng kinh ngạc thế kia?

Từ đại nhân trực tiếp gào lên: “Gần gũi, cô cư nhiên dám đòi nổ tung đê điều sao.”

Các đại thần khác cũng đồng loạt nhìn sang.

Chỉ có Quốc công gia là thong dong vuốt mấy sợi râu trắng dưới cằm.

Hoàng thượng cũng cuống lên, buột miệng: “Tổ tông của tôi ơi, cháu bảo là muốn hủy hoại con đê này sao?”

Tô Mộc Dao gật đầu: “Hoàng bá bá, đê này đã vô dụng rồi, giữ lại nó làm gì nữa?”

Hoàng thượng…

Vô dụng? Thế nước xối ra thì làm thế nào?

Hôm qua bảo là chuẩn bị xong rồi, định làm cái gì ấy nhỉ?

Hoàn toàn không nhớ ra là chuyện gì, hình như cũng nói là muốn nổ cái gì đó?

Nay cư nhiên là trực tiếp cho nổ hủy con đê.

Tô Mộc Dao giải thích trước mặt Hoàng đế: “Nước đã được phân lưu rồi, nó sẽ tự chảy đi… vậy nên sau này sẽ không xảy ra thủy tai nữa…”

Dưới sự giải thích của Tô Mộc Dao, Hoàng đế gật đầu.

Lại nghe người của phủ đô đốc ở gần đó hô lớn: “Những người thợ xây dựng công trình hôm nay đều có thưởng, đây là tiền thưởng đích thân Hoàng thượng ban cho.”

Phủ đô đốc nói vậy cũng là muốn để Hoàng đế chú ý tới họ hơn. Hiện tại phần lớn quan viên ở Nam Châu đều đã bị điều tra kỹ lưỡng.

Cũng may phủ đô đốc họ không tham gia cũng chưa từng làm chuyện tham ô, lúc này mới giữ được mạng sống và chức quan.

Lời này vừa thốt ra, không chỉ những người thợ xây dựng.

Mà ngay cả tất cả bách tính nghe thấy lời này cũng reo hò không ngớt. Họ biết Hoàng đế chắc chắn sẽ không dễ dàng xuất hiện trước mặt họ, nhưng Hoàng đế thật sự là một vị minh quân.

Có triều đại nào mà Hoàng đế không ru rú trong kinh thành, đâu giống Hoàng đế nhà mình, không chỉ phái tiểu Quận chúa tới cứu trợ, nay còn đích thân tới đây.

“Thật muốn được chiêm ngưỡng chân dung Hoàng đế Đại Vương triều ta một lần.”

“Tôi nói này lão Vương, ông nghĩ gì thế? Hoàng đế nhà mình đâu phải người ông muốn thấy là thấy được. Nhưng Hoàng đế nhà mình đúng là minh quân, xa xôi thế này mà cư nhiên còn đích thân tới.”

Người được gọi là lão Vương gõ vào sau gáy kẻ vừa nói: “Còn cần anh phải nói sao.”

Hoàng đế ở cách đó không xa, nghe thấy bách tính bàn luận về mình thì vô cùng hài lòng.

Ai mà chẳng muốn nghe bách tính khen một câu Hoàng đế là minh quân? Huống chi những bách tính này còn chân thành ca ngợi mình từ tận đáy lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.