Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 245: Nhị Nha Nhất Quyết Đòi Gả
Cập nhật lúc: 29/04/2026 08:01
"Nhưng những người gả đi đều làm thiếp thất, còn thu về không ít tiền sính lễ, chỉ vì mấy người con gái đều có dung mạo xinh đẹp. Từ nửa năm trước, Lưu gia lão phu nhân đã đ.á.n.h tiếng ra ngoài muốn tìm một người có gia thế bối cảnh khá giả, có thể giúp đỡ cho đứa cháu trai nhỏ của mình. Lưu tam thiếu gia thì thích nhất là chốn trăng hoa, các lầu xanh kỹ viện ở kinh thành đều có dấu chân của hắn. Hơn nữa mỹ thiếp trong phòng nhiều không đếm xuể, ngay cả những nha hoàn mua từ bên ngoài về cũng bị hắn cưỡng bức chiếm đoạt."
Nghe tới đây, sắc mặt Nhị Nha trắng bệch. Tô Mộc Dao ngắt lời Lâm Vũ, xua xua tay: "Anh lui xuống trước đi!"
Sau khi Lâm Vũ đi khỏi, Nhị Nha đột nhiên đỏ hoe mắt: "Tiểu Quận chúa, là chị không hiểu chuyện rồi, hôn sự này cứ coi như hủy bỏ đi." Tô Mộc Dao thấy Nhị Nha đã tự thông suốt nên cũng không khuyên nhủ gì thêm, khẽ gật đầu.
Nhị Nha rời khỏi phòng Tô Mộc Dao, lang thang ra khỏi phủ. Chị ta thất thần đi trên con phố đông đúc người qua kẻ lại. "Tại sao lại trêu đùa tôi như vậy? Tôi cứ ngỡ anh khác biệt với những người kia, không ngờ... hì hì."
Giữa lúc Nhị Nha đang lầm bầm tự nhủ, một bàn tay từ phía sau vỗ lên vai chị ta.
"Hì, nha đầu, đang nhớ ta sao?" Nhị Nha quay đầu lại thấy là Lưu tam thiếu gia, liền hừ lạnh một tiếng định bỏ đi. Lưu Ngọc đâu thể để cô ta rời đi dễ dàng, hắn nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô ta!
"Sao vậy? Sao hôm nay gặp ta lại có vẻ mặt này? Ai đã nói xấu gì ta trước mặt nàng sao?" Nhị Nha nghĩ đến cảnh người đàn ông trước mặt giả vờ làm một vị khiêm khiêm quân t.ử, tán tỉnh mình, cô ta hận không thể bóp c.h.ế.t hắn ngay tức khắc.
"Anh đã có nhiều thiếp thất như vậy rồi, tại sao lại cứ bám lấy tôi không buông?"
Lưu Ngọc đảo mắt, nói: "Chẳng phải ta đã giải thích với nàng rồi sao? Đó đều là gia đình sắp xếp, nàng cũng biết nhà ta chỉ có mình ta là độc đinh nên họ đều mong sớm có cháu bế. Nhưng nàng yên tâm, trong lòng ta chỉ có mình nàng, sau này khi nàng vào phủ, nếu thấy đám thiếp thất nha hoàn kia không vừa mắt thì cứ tùy ý đem bán đi là được."
Nhị Nha lại hỏi: "Anh bảo thiếp thất trong phòng là gia đình sắp xếp, vậy chuyện anh đi kỹ viện cũng là gia đình sắp xếp sao? Đừng lừa dối tôi nữa, chuyện của anh tôi đều biết hết rồi."
Chỉ thấy Lưu Ngọc không hề lúng túng, hắn mỉm cười dịu dàng, bàn tay khẽ vuốt tóc Nhị Nha. Nhị Nha gạt phắt bàn tay to lớn của hắn ra: "Anh làm cái gì vậy?"
Lưu Ngọc khẽ cười: "Sao vậy nha đầu? Nàng ghen sao? Ta là người thế nào, chung sống bao lâu nay nàng còn không biết sao? Những chuyện đó chỉ là kế tạm thời thôi. Nàng cũng biết việc làm ăn của gia đình ngày một sa sút, mà đám công t.ử bột kia là con đường duy nhất để ta có thể bám víu vào. Đi kỹ viện ăn uống với họ, thực chất chỉ là muốn lấy lòng họ thôi, đôi khi ta cũng thấy khinh bỉ cái cảm giác thấp kém này của mình, nhưng biết làm sao được, cả gia đình lớn đều trông cậy vào một mình ta nuôi nấng."
Nhị Nha giận dữ hét lên: "Còn những nha đầu mua về, nghe nói cũng bị anh cưỡng bức, chuyện này anh giải thích thế nào?"
Lưu Ngọc thì mang vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Ta là người thế nào nàng nên rõ nhất, bấy lâu nay ta đã từng chạm vào người nàng chưa? Mấy đứa nha hoàn mua về thấy ta tướng mạo anh tuấn nên lúc nào cũng nung nấu ý định trèo lên giường ta, bị ta trừng trị xong cư nhiên lại đi khắp nơi rêu rao tin đồn nhảm, nhưng cũng may cuối cùng đã bị bán đi rồi."
Nhị Nha ngước mắt quan sát người đàn ông trước mặt, tướng mạo quả thực anh tuấn, đối xử với cô ta cũng rất tốt. Nhưng lời người khác nói về hắn lại là một đ.á.n.h giá hoàn toàn khác, lời giải thích của hắn dù sao nghe cũng có vẻ xuôi tai. Tâm trạng Nhị Nha lúc này vô cùng rối bời, cô không biết có nên tin hắn không. Nhưng cô cũng sợ người đàn ông này dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt mình, cuối cùng chị ta vẫn lắc đầu: "Thôi bỏ đi! Tôi không xứng với anh, sau này anh cũng đừng tới tìm tôi nữa."
Chỉ thấy người đàn ông trước mặt rõ ràng là hoảng hốt: "Nha đầu, nàng thực sự nghĩ quá nhiều rồi. Nếu nàng không thích ta đi kỹ viện, sau này ta không đi nữa là được, cùng lắm thì sau này sống thanh đạm một chút miễn là nàng vui. Đám tiểu thiếp trong nhà kia, giờ ta về sẽ đuổi hết bọn họ đi." Nói rồi Lưu Ngọc định bỏ đi ngay.
Nhị Nha thấy bộ dạng này của hắn, sự hoài nghi trong lòng cũng tan biến sạch.
"Đừng, nếu đã là gia đình anh sắp xếp thì đừng có cãi lời cha mẹ, trong lòng anh có tôi là được rồi."
Lúc này Lưu Ngọc mới vui mừng quay đầu lại: "Vậy là nàng đồng ý hôn sự này rồi sao?" Chỉ thấy Nhị Nha đỏ mặt cúi đầu, khẽ gật đầu một cái. Lưu Ngọc vui sướng đến mức hôn cái chụt lên má cô nàng thẹn thùng ngay giữa phố.
"Làm cái gì vậy, mau bỏ tôi xuống?" Nhị Nha vùng vẫy trong vòng tay Lưu Ngọc. Khi Lưu Ngọc buông ra, cô nàng liền chạy biến đi mất hút. Lưu Ngọc đứng phía sau cười thầm: "Đúng thật là một con nhóc."
Suốt quãng đường về phủ, tim Nhị Nha đập loạn nhịp, nơi bị Lưu Ngọc hôn nóng bừng lên. Về đến phòng, cô ta suy nghĩ hồi lâu rồi mới tới phòng lão thái thái.
"Con nói cái gì? Dao Dao đã bảo người này không xứng để giao phó cả đời mà!"
Nhị Nha trực tiếp quỳ xuống đất dập đầu với lão thái thái một cái rồi mới mở lời: "Con và Lưu Ngọc có tình cảm với nhau, mong lão thái thái thành toàn."
Tô nãi nãi nghe lời này mà đau lòng vô cùng. Bình thường hai chị em họ vẫn luôn gọi bà là nãi nãi, giờ lại gọi lão thái thái, ý tứ bên trong chẳng phải là muốn nói bà không phải người thân gì của cô ta, chẳng qua chỉ là người ở nhờ trong phủ, không quản nổi chuyện của người ta sao.
"Tốt, tốt lắm! Con đã nói như vậy rồi thì ta làm gì có lý do không thành toàn chứ, chỉ có điều con đường này là do con tự chọn, sau này đừng có hối hận đấy."
Nhị Nha kiên định gật đầu: "Con sẽ không hối hận."
Tô gia gia đứng bên cũng lắc đầu: "Nếu đã vậy thì nói nhiều cũng vô ích, lúc con xuất giá chúng ta dĩ nhiên sẽ chuẩn bị cho con một ít của hồi môn, nhưng sau khi gả đi rồi thì con không còn liên quan gì tới phủ Quận chúa nữa, điều này mong con ghi nhớ cho kỹ."
Bị Tô gia gia nói vậy, Nhị Nha giật mình ngẩng đầu lên, như sực nhớ ra điều gì rồi lại cúi xuống. Phải rồi, cô ta suýt quên mất mình và chị gái vốn chỉ là nha hoàn mua về mà thôi, sao dám xa xỉ hy vọng nơi này là nhà mẹ đẻ chứ?
Sau khi Nhị Nha rời đi, Tô nãi nãi nhìn lão nhà mình: "Ông sao lại nói thế? Dù hai đứa nhỏ này là do chúng ta mua về, nhưng dẫu sao cũng theo chúng ta bấy lâu nay. Hơn nữa chúng nó lại là... của Dao Dao..."
Tô gia gia vỗ vỗ tay bà lão nhà mình: "Bà đấy, chỉ được cái quá lương thiện, nếu nó thực sự nghĩ cho chúng ta thì đã không nhất quyết đòi gả khi nghe tin người ta có thể vì danh tiếng phủ Quận chúa mà muốn cưới nó. Khi biết rõ có thể làm liên lụy tới phủ Quận chúa nhưng nó vẫn lựa chọn như vậy, không phải sao? Hơn nữa, chung quy cũng chỉ là nha hoàn mua về thôi, đừng coi chúng thực sự là cháu gái mình mà việc gì cũng lo toan cho chúng, ơn một bát cơm thù một đấu gạo đấy."
Tô nãi nãi gật đầu, bà làm sao không hiểu ý tứ bên trong! Chẳng qua là nể mặt Dao Dao, nghĩ rằng dù sao chúng cũng là chị gái ruột của Dao Dao, huyết thống là thứ không thể chối bỏ.
"Đại Nha, bà cũng tìm cho con bé một nhà nào t.ử tế rồi gả đi đi! Để tránh sau này lại mang họa tới cho phủ Quận chúa."
"Haiz, chuyện gì thế này không biết? Tôi thấy thằng nhóc nhà họ Vương kia cũng được, lại là một tú tài. Quan trọng là thằng nhóc đó vừa cầu tiến vừa chịu khó làm lụng, không giống như mấy kẻ sĩ khác lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây là người đọc sách. Thằng nhóc đó lúc rảnh rỗi vẫn thường giúp gia gia nãi nãi làm việc đồng áng, là một người tốt."
"Vậy được, chuyện của Đại cô nương bà cũng thu xếp lo liệu đi, đến lúc đó để hai đứa xuất giá cùng một ngày."
Đến khi Tô nãi nãi nói với Đại Nha, chị ta cũng gật đầu đồng ý, tuy không hiểu rõ về Vương tú tài kia lắm nhưng nghe ý của nãi nãi thì đó là người tốt. Sau khi Tô nãi nãi đi khỏi, Nhị Nha đứng bên cạnh lên tiếng bênh vực cho Đại Nha: "Chị, sao chị có thể gả đi một cách tùy tiện như vậy? Dù thế nào cũng phải tìm người mình thích chứ, đúng không? Hơn nữa bây giờ chúng ta không còn là nha hoàn bán thân cho nhà họ Tô nữa rồi, chuyện hôn sự có thể tự mình quyết định."
Đại Nha kinh hoàng nhìn Nhị Nha: "Sao em có thể nói ra những lời như vậy? Người nhà họ Tô tốt biết bao, nếu không có họ thì giờ chúng ta chẳng biết đang phải làm thân trâu ngựa ở xó xỉnh nào rồi. Hôn sự Tô nãi nãi sắp xếp cho chị thì kém vào đâu được? Chẳng lẽ không tốt hơn cái kiểu mù quáng chọn bừa một nhà sao? Huống hồ từ xưa đến nay luôn là lệnh cha mẹ lời bà mai, em giờ sao lại trở nên không hiểu chuyện như thế."
"Hừ! Sau này chị cứ đi mà sống khổ sở đi! Đến lúc đó có khóc lóc thì cũng đừng có tới bám lấy em." Nhị Nha nói xong liền quay lưng lại, bắt đầu thu xếp số bạc mình tích góp được.
