Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 252: Hoàng Đế Bị Nãi Bao Nhỏ Chỉ Thẳng Mặt Mà Mắng
Cập nhật lúc: 29/04/2026 09:05
"Cách đây không lâu hoàng thượng phái vi thần đi khắp nơi tìm Diên Niên Ích Thọ Đan.
Hoàng thượng bảo sư phụ của tiểu Quận chúa đã là thần tiên, thì thế gian này chắc chắn vẫn còn những vị thần tiên khác."
Hoàng hậu đứng bên giận dữ quát: "Hoang đường!"
Thái y bèn nuốt những lời định nói vào trong, thực ra chuyện này bản thân ông ta cũng có phần thiếu trách nhiệm.
Lúc đó loại đan d.ư.ợ.c kia cả Thái y viện đều không tìm ra được chút vấn đề nào, nên hoàng thượng mới dùng.
Tính ra thời gian dùng cũng chỉ mới khoảng nửa tháng đổ lại thôi.
Nhưng giờ nghĩ lại thì cũng chưa chắc đã là do loại đan d.ư.ợ.c đó.
Trong lòng hoàng hậu thì đã khẳng định chắc chắn là do loại đan d.ư.ợ.c kia rồi.
Cũng đúng lúc này hoàng đế lờ mờ tỉnh lại, ông yếu ớt quay đầu nhìn thấy bóng lưng hoàng hậu và đám thái y đang quỳ đầy dưới đất.
"Trẫm...
trẫm bị làm sao thế này?"
Hoàng hậu nghe tiếng vội quay lại, thấy hoàng đế đã tỉnh liền tiến tới đỡ ông.
"Hoàng thượng, người sau buổi triều đã thổ huyết rồi ngất xỉu, đến tận bây giờ mới tỉnh."
Hoàng đế lúc này mới nhớ ra sau buổi triều ông đột nhiên thấy n.g.ự.c nghẹn ứ, vừa định ho thì đã phun ra m.á.u, rồi mắt tối sầm lại chẳng biết gì nữa.
Hoàng hậu giọng run run trách móc: "Nghe thái y nói hoàng thượng đã uống bừa bãi loại Diên Niên Ích Thọ Đan gì đó sao? Toàn là l.ừ.a đ.ả.o cả thôi, làm gì có loại đan d.ư.ợ.c đó, người xem uống vào rồi xảy ra chuyện rồi kìa."
Hoàng đế lắc đầu: "Cũng không thể nói là do đan d.ư.ợ.c đó, trẫm uống vào thực sự thấy cơ thể sảng khoái hơn nhiều."
Hoàng hậu lườm ông một cái: "Nếu thực sự là đồ tốt, thì sao người đang khỏe mạnh thế này lại đột nhiên thổ huyết ngất xỉu?"
Hoàng đế lúc này cũng đang phân vân, ông nhớ lúc uống đan d.ư.ợ.c đó quả thực có cảm giác cả người bồng bềnh nhẹ nhõm.
Vì thường xuyên thức khuya phê tấu chương nên cơ thể cảm thấy ngày một nặng nề mệt mỏi, nhưng uống t.h.u.ố.c xong lại thấy nhẹ như chim yến, dường như tìm lại được cảm giác thời trai trẻ.
"Tiểu Đức t.ử, đi tìm gã đạo sĩ kia về đây cho trẫm... khụ khụ..."
Tiểu Đức t.ử nghe lệnh liền vội vàng đi tìm gã đạo sĩ vẫn đang tận hưởng vinh hoa trong cung tới.
Gã đạo sĩ này đến từ đạo quán Tiên Phúc cách kinh thành hơn sáu trăm dặm, nhiều người đồn rằng dùng nước bùa của đạo quán đó là bách bệnh tiêu tan.
Lại còn nghe nói có loại đan d.ư.ợ.c kéo dài tuổi thọ, hoàng đế đã có tuổi, nghĩ đến thái t.ử còn nhỏ nên dĩ nhiên muốn sống thêm vài năm để nhìn thái t.ử thành gia lập thất, tốt nhất là được bế cháu nội.
Chưa đầy nửa nén nhang sau, Tiểu Đức t.ử đã dẫn gã đạo sĩ hớt hải chạy tới.
Gã đạo sĩ bước chân vội vã nhưng gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.
Gã bán thứ gì trong lòng gã tự biết rõ.
Lừa lọc đám bách tính hay quan lại giàu có thì còn được, chứ gã cũng chẳng ngờ thứ này lại lọt vào mắt xanh của hoàng đế.
Lúc bị người ta tìm tới, gã chỉ tưởng là một lão gia nhà giàu nào đó muốn tìm t.h.u.ố.c này thôi.
Loại đan d.ư.ợ.c này uống một hai viên thì không sao, chứ uống nhiều thì hậu quả không thể lường trước được.
Hoàng hậu cũng sai người đi mời Tô Mộc Dao tới, dù sao sư phụ của con bé cũng là thần tiên, tin rằng đối với tình trạng này con bé cũng có thể hiểu biết đôi chút.
Tô Mộc Dao đang ở viện của cha mẹ, đưa cho mỗi người một viên Diên Niên Ích Thọ Đan uống xong, vừa định về phòng thì có vị tiểu công công trong cung tới báo hoàng hậu mời vào cung có việc.
Nãi bao nhỏ gật đầu, dọc đường đi cô hỏi thăm xem có chuyện gì.
Công công kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra với hoàng đế cho Tô Mộc Dao nghe, cô vừa nghe vừa thấy bực mình.
rong lòng cô thầm nghĩ cái lão già c.h.ế.t tiệt này quả nhiên cũng chẳng khác gì những vị hoàng đế khác, đều mơ tưởng trường sinh bất t.ử.
Chậc chậc chậc, đúng là ngồi ở vị trí cao lâu quá đ.â.m ra hưởng thụ, không muốn c.h.ế.t nữa rồi.
Khi Tô Mộc Dao tới cung thì thấy một kẻ ăn mặc kiểu đạo sĩ đang bị đ.á.n.h đến thoi thóp, chắc hẳn đây chính là kẻ l.ừ.a đ.ả.o đã dỗ dành hoàng đế uống đan d.ư.ợ.c rồi.
Hoàng đế uể oải tựa trên giường, thấy nãi bao nhỏ tới liền vẫy tay: "Dao Dao tới rồi à, mau lại đây với hoàng bá bá."
Tô Mộc Dao nhìn vị hoàng đế đang dở sống dở c.h.ế.t kia mà mắng thẳng mặt: "Người đúng là ngốc hết chỗ nói, muốn Diên Niên Ích Thọ Đan sao không hỏi con xem có không? Cứ phải ra ngoài tìm mấy thứ t.h.u.ố.c độc đó về uống, đúng là đáng đời."
Mắt hoàng đế sáng rực lên: "Dao Dao, chẳng lẽ cháu có Diên Niên Ích Thọ Đan sao? À đúng rồi, cháu có sư phụ là thần tiên mà, sao có thể không có loại đan d.ư.ợ.c đó được chứ, hi hi!" Nói đoạn ông còn cười hì hì.
"Uống với chả uống, không sợ c.h.ế.t à, giờ một chân đã bước vào cửa Diêm Vương rồi mà còn mơ tưởng Diên Niên Ích Thọ Đan nữa." Tô Mộc Dao vừa dứt lời, hoàng hậu bên cạnh đã cuống quýt cả lên.
"Dao Dao à, cháu xem có cách nào cứu hoàng thượng không, cháu nhìn bộ dạng ông ấy bây giờ xem, haiz."
Tô Mộc Dao gật đầu, từ trong ống tay áo lấy ra một bình nước đưa qua.
Hoàng đế vừa nhìn thấy là hiểu ngay, chính là nước thần đó, ông chẳng nói chẳng rằng ngửa cổ uống cạn sạch.
Uống xong có cảm giác mát lạnh sảng khoái, cả người lập tức tỉnh táo hẳn lên.
Hoàng hậu thấy sắc môi hoàng đế hồng hào trở lại mới thở phào nhẹ nhõm.
Đức công công đứng bên nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Quận chúa bảo đan d.ư.ợ.c đó là độc đan, ý là sao ạ?" Hoàng đế cũng nhìn nãi bao nhỏ chằm chằm, trong lòng cũng tò mò cô còn chưa thèm nhìn đan d.ư.ợ.c mà sao đã biết là t.h.u.ố.c độc rồi? Cũng may ông không mở miệng hỏi, nếu không chắc chắn lại bị cô mắng cho vuốt mặt không kịp.
Tô Mộc Dao hồi tưởng lại những gì nghe được về đan d.ư.ợ.c cổ đại, bên trong đều chứa chì, ô đầu...
Đan chì là một loại chất mờ đục màu đỏ cam, bản thân nó độc tính không quá lớn, nhưng nếu dùng lượng lớn trong thời gian dài sẽ dẫn đến ngộ độc chì, gây hại nghiêm trọng cho sức khỏe.
Còn ô đầu là một loại d.ư.ợ.c liệu trung y, nếu dùng không đúng cách sẽ gây ngộ độc hệ thần kinh, dẫn đến hôn mê.
Lại còn có đoạn trường thảo (cỏ đứt ruột), nếu lỡ ăn nhầm lá của nó sẽ gây đau bụng dữ dội như đứt từng khúc ruột.
Sở dĩ sau khi uống đan d.ư.ợ.c thấy tinh thần sảng khoái là vì bên trong có chứa chu sa (thủy ngân lưu huỳnh).
Chu sa là tên gọi khác của thủy ngân lưu huỳnh, thủy ngân chính là một chất cực độc.
Chu sa thời cổ đại được dùng làm nguyên liệu chính để luyện đan, nếu dùng đúng liều lượng có thể nhuận phổi trừ ho, thanh gan sáng mắt, thậm chí điều trị các bệnh tâm thần mãn tính.
Nhưng nếu dùng quá liều sẽ dẫn đến ngộ độc chì không thể cứu chữa.
Mà người xưa hễ nếm được chút hiệu quả của đan d.ư.ợ.c là sẽ tưởng đó là đan d.ư.ợ.c thần tiên, sau đó vung tiền mua dùng lâu dài, mà đã dùng lâu dài thì cái c.h.ế.t cũng chẳng còn xa nữa.
Khi Tô Mộc Dao nói ra những thành phần bên trong, gã đạo sĩ đang nằm phục dưới đất với thân hình đầy m.á.u me bỗng ngẩng phắt đầu nhìn cô.
Những thứ này vốn chẳng ai biết, sao cái nãi bao nhỏ này lại biết nhiều đến thế.
Gã dựa vào ngón nghề này mà dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, đây là thứ gã tự chế ra, hầu như ai uống vào cũng khen tốt.
Nhưng vì giá cả đắt đỏ nên không phải ai cũng dùng nổi, có người uống một hai lần thấy đắt quá nên cũng không dùng tiếp nữa.
