Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 26: Mua Vải

Cập nhật lúc: 18/03/2026 15:05

"Lão ca à, lão ca không biết đấy thôi, cái giống Diêm chi này chủ yếu mọc ở trong mỏ muối. Mà mỏ muối thì lại do quan phủ độc quyền nắm giữ. Một khi phát hiện ra là phải lập tức dâng lên trong cung cho mấy vị nương nương dùng trước đã. Cho nên thứ này ở kinh thành được coi là bảo vật hiếm có khó tìm."

"Thế nhưng đứng trên phương diện của những đại phu chúng tôi mà nói, giá trị thực sự của thứ này cũng không cao đến mức đó. Chỉ có những kẻ khát khao sinh quý t.ử mới chịu bỏ ra cái giá trên trời để mua thôi."

Lão chưởng quỹ thao thao bất tuyệt: "Trong hậu cung, có vị nương nương nào lại không mong mỏi sinh được hoàng t.ử, ông nói xem có phải không? Thứ này đem lên kinh thành chắc chắn sẽ bị đẩy giá lên tận chín tầng mây. Còn ở vùng khỉ ho cò gáy này, cái giá tôi đưa ra cho ông đã là chạm trần rồi đấy."

Tô Mộc Dao đương nhiên hiểu ý của lão chưởng quỹ. Cô bé kéo kéo tay áo ông nội, ngụ ý vô cùng rõ ràng: Bán cho ông ấy đi ạ.

Cuối cùng, hai cây Diêm chi nặng mười hai cân được bán với giá một trăm linh tám lượng vàng. Bao gồm tám lượng vàng vụn và mười thỏi vàng ròng, mỗi thỏi nặng tròn chục lượng.

Tô lão đầu và Tô tam lang mỗi người giắt trong người năm thỏi vàng ròng. Lúc này hai cha con chẳng còn tâm trí nào mà dạo phố nữa, chỉ hận không thể mọc cánh bay thẳng về nhà. Thật sự là lần đầu tiên trong đời họ được tận mắt nhìn thấy thỏi vàng ròng to cỡ này.

Thật không may, vừa bước chân ra khỏi y quán, họ đã đụng ngay phải gã chủ tiệm t.h.u.ố.c hắc tâm lúc nãy.

Gã chủ tiệm vừa thấy mấy người họ liền vội vã sấn tới hỏi han: "Tiểu ca ơi, Diêm chi của cậu còn không? Giá cả chúng ta thương lượng lại, tôi trả thêm cho cậu chút đỉnh."

Tô tam lang nhìn thấy bộ mặt gian thương của gã là m.á.u nóng đã bốc lên ngùn ngụt, giờ gã lại còn dám vác mặt theo đến tận đây.

"Ông bớt mộng tưởng đi, bán xong rồi."

Gã chủ tiệm nghe vậy thì cuống cuồng cả lên: "Bán rồi á? Cậu bán cho ai? Không lẽ là bán cho cái tiệm phía sau lưng cậu đấy chứ?"

"Chứ còn sao nữa, người ta làm ăn sòng phẳng hơn ông nhiều. Vào tiệm ông thì ông trả hai mươi văn, làm cái thái độ mua thì mua không mua thì cút. Sang bên này người ta trả hẳn năm mươi văn, chẳng thèm mặc cả lấy một đồng."

Nói xong, Tô tam lang xốc lại cục bột nhỏ trên tay, hớn hở bước đi, miệng còn lẩm bẩm: "Có tiền rồi, có tiền rồi, mua bánh bao thịt cho Bảo Bảo ngoan nhà ta ăn thôi."

Bỏ lại gã chủ tiệm đứng ngây như phỗng, hận không thể tự vả cho mình hai cái. Tên tiểu nhị đi cùng cũng chẳng biết điều mà an ủi: "Ông chủ à, cái thứ đó vốn dĩ đã hiếm có khó tìm, bỏ lỡ thì thôi vậy."

Lần này thì hay rồi, tên tiểu nhị đ.â.m trúng phóc tim đen của lão chủ.

"Nói thì dễ nghe lắm, cậu có biết thứ đó mang lên kinh thành dâng cho chủ t.ử thì sẽ thế nào không? Tôi không phải chôn vùi thanh xuân ở cái xó xỉnh rách nát này nữa, tôi có thể thẳng tiến lên kinh thành làm đại chưởng quỹ luôn rồi."

"Đừng lấy cái sự ngu dốt của cậu ra để ngụy biện nữa, ôi trời đất ơi bảo bối của tôi."

Tên tiểu nhị thấy chủ tức giận bèn cuống quýt vuốt ve: "Ông chủ bớt giận, kẻ hèn này làm sao có được cặp mắt tinh đời như ngài. Thứ đó rốt cuộc có công dụng gì thần kỳ vậy? Ngài kể cho kẻ hèn này mở rộng tầm mắt với ạ."

"Chỉ tính riêng cái huyện thành nhỏ bé của chúng ta thôi, trong mắt đám nhà giàu lắm tiền nhiều của thì vàng bạc cũng chỉ là vật ngoài thân, làm sao sánh bằng việc nối dõi tông đường?"

"Trước kia có người đến chỗ tôi dò la, bảo là có phu nhân nhà nọ sẵn sàng trả giá cao để mua Diêm chi. Nhưng cái thứ này đám dân đen chúng ta làm sao mà với tới được."

"Trừ phi là gặp may mắn tình cờ vớ được ở xó xỉnh nào sâu trong núi lớn. Không thì cũng phải là mỏ muối của quan phủ, mà có phát hiện ra thì cũng hiếm hoi như lá mùa thu."

"Cậu thử nghĩ mà xem, đám dân đen còn mong mỏi sinh được mụn con trai, huống hồ là đám nhà giàu kia? Bây giờ cậu đã biết chúng ta vừa để vuột mất bảo bối quý giá cỡ nào chưa? Đúng là hời cho cái y quán kia rồi."

Chỉ là chẳng ai mảy may để ý, ngay phía sau chỗ họ đang đứng nói chuyện, có một người đàn ông lặng lẽ bước ra từ sau gốc cây lớn.

"Xem ra đứa thứ tư quả thực là một Tiểu Phúc tinh. Đều tại con đàn bà đê tiện kia, nếu sớm biết con tư sinh ra có vết bớt hoa sen vàng, thì đ.á.n.h c.h.ế.t ta cũng không nỡ vứt nó đi."

Hoa sen ở quốc gia này chính là Phật hoa của Phật giáo, không chỉ vậy nó còn là biểu tượng của sự cát tường như ý.

"Đúng là để tiện nghi cho cái nhà kia hưởng trọn bấy nhiêu lợi lộc mà."

Gã đàn ông tức tối bỏ về nhà, trong đầu vẫn còn luẩn quẩn cuộc đối thoại lúc nãy: "Năm mươi văn một cân, nếu mười cân là năm trăm văn rồi. Trời ơi, nhiều tiền thế."

Ngày hôm qua gã có nghe loáng thoáng chuyện Tiểu Phúc Bảo thôn Đào Liễu đào được nhân sâm, nghe đâu nhà họ Tô sắp sửa xây nhà lớn. Rõ ràng những thứ này lẽ ra phải thuộc về gã, cớ sao lại để người khác nẫng tay trên mất?

Nghĩ đến đây, gã vội vã rảo bước về nhà, định bụng bàn tính với mẹ già xem nên giải quyết chuyện này ra sao.

Tô Mộc Dao thấy ông nội và cha định về thẳng nhà, chẳng thèm đoái hoài gì đến việc mua sắm ở chợ, bèn vội vàng gọi giật lại: "Cha ơi, mình mua chút đồ được không ạ?"

Tô tam lang nghĩ con gái thèm ăn vặt nên đồng ý ngay tắp lự.

"Bảo Bảo ngoan muốn mua gì, cha đưa đi." Anh quay sang Tô lão đầu nói: "Cha, con đưa Bảo Bảo ngoan đi mua chút đồ, hay là cha ra quán trà phía trước ngồi đợi bọn con một lát nhé?"

"Được rồi, hai cha con cứ đi đi, đừng có tiếc tiền, Bảo Bảo ngoan muốn mua gì thì cứ chiều theo ý con bé. Anh chỉ việc đi theo sau trả tiền thôi. À mà cha cũng không vội, cứ ở đây túc tắc đợi hai người."

Tô lão đầu hoàn toàn không thể ngờ được, chính câu nói này của ông đã tạo cơ hội cho cô cháu gái nhỏ ngoan ngoãn hiểu chuyện kia tiêu đứt một thỏi vàng ròng.

"Bảo Bảo ngoan, con muốn mua gì nào?"

"Đương nhiên là mua quà cho cha yêu trước rồi."

Tô tam lang nghe vậy liền cười lớn ha hả, thơm "chụt" một cái lên má cô con gái cưng.

"Cha không uổng công thương con mà, có tiền cái là nghĩ ngay đến cha đầu tiên."

Tô Mộc Dao lấy tay lau vệt nước bọt cha vừa in trên má, ra vẻ chê bai giục: "Nhanh lên đi cha, lề mề quá, lát nữa ông nội đợi sốt ruột bây giờ."

"Được được được."

"Cha ơi, lối này."

Hai người dừng chân trước cửa một tiệm vải, Tô tam lang lập tức chấm ngay súc vải màu đỏ cam.

"Mẹ con mặc màu này chắc chắn sẽ rất đẹp."

"Vậy thì mua đi." Khúc vải này là loại vải bông mịn, sờ vào mềm mại vô cùng, may áo mặc lên người chắc chắn sẽ rất thoải mái, mua về tặng mẹ chắc mẹ sẽ thích lắm đây.

Nhưng rồi cô lại chợt nhớ ra bác dâu cả và bác dâu hai đối xử với mình cũng rất tốt. Mình không thể chỉ mua cho mẹ mà quên mất hai bác được, thế là cô chọn thêm vài súc vải màu sắc sặc sỡ để may áo cho cả mẹ và hai bác dâu.

Vốn dĩ cậu tiểu nhị trong tiệm nhìn thấy người đàn ông bế theo đứa trẻ, bộ dạng ăn mặc lại tầm thường, định mặc kệ họ tự xem. Nhưng lúc này, một tiểu nhị khác vừa đi giao hàng về, thấy có khách mà không ai tiếp đón, nghĩ bụng bọn họ đều kiếm sống dựa vào tiền hoa hồng. Lương cứng hàng tháng chẳng được bao nhiêu, thu nhập chủ yếu là từ khách hàng, khách mua vải hay mua quần áo may sẵn thì họ mới được trích phần trăm.

Thế là cậu tiểu nhị lẽo đẽo theo sau, thấy hai cha con nhà này hết sờ súc vải này đến ngắm súc vải nọ, sờ mó ngắm nghía cả nửa ngày trời mà chẳng có vẻ gì là muốn mua, cậu ta vẫn không hề tỏ thái độ khó chịu, kiên nhẫn giới thiệu từng loại vải.

Lúc này, chưởng quỹ từ phía trong bước ra, nhìn tiệm vải ế ẩm vắng tanh cũng đang rầu rĩ.

"Tôi lấy súc này, súc này nữa, và cả năm súc vừa xem lúc nãy, lấy hết cho tôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 34: Chương 26: Mua Vải | MonkeyD