Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 47: Đại Nha Nhà Họ Lưu Bị Đánh
Cập nhật lúc: 21/03/2026 03:00
Tô Mộc Dao gật đầu, đương nhiên cô biết ông bà nội đang lo lắng cho mình. Bây giờ cô mới sực nhớ ra, ở thời cổ đại hình như không được phép tự ý mua bán muối. Nếu không đã chẳng gọi là "quan diêm" (muối của quan), lúc trước là do cô suy nghĩ hơi viển vông rồi.
Bà lão cảm thấy tuy cháu gái không thể mang kỹ thuật này ra dùng, nhưng cháu gái là người có bản lĩnh, sau này chắc chắn sẽ làm nên đại sự. Vì tâm trạng bà đang rất tốt nên bữa trưa bà đã trổ hết tài nghệ nấu nướng. Bà lấy thịt hun khói ra xào với đậu cô ve, lại thêm một nồi củ cải hầm thịt thỏ, còn xào thêm một đĩa rau xanh. Đến giờ ăn, cả nhà ai nấy đều hân hoan hớn hở.
"Mấy đứa nghe cho kỹ đây, người ta khắp nơi đang phải ăn rau cháo qua ngày, các con bây giờ được ăn ngon mặc đẹp đều là nhờ phúc của cháu gái cả đấy."
"Mẹ không cần biết mấy đứa nhỏ hay mấy đứa lớn các anh, sau này ai dám đối xử không tốt với Bảo Bảo ngoan nhà mẹ thì đừng trách mẹ không nhận người đó nữa."
Mấy người con trai con dâu bất ngờ bị điểm danh liền ngẩn ra một chút, sau đó đều liên tục gật đầu cam đoan.
"Mẹ nói gì vậy ạ, ngay cả khi Bảo Bảo ngoan không mang lại gì cho nhà mình thì con bé vẫn là khuê nữ bảo bối nhất của nhà mình mà. Có thể để mấy đứa cháu trai thiếu ăn thiếu mặc chứ chắc chắn không để bảo bối nhỏ chịu thiệt thòi đâu, mẹ cứ yên tâm đi ạ." Người lên tiếng là vợ lão nhị, chị thực lòng cảm thấy vậy vì trong nhà toàn là con trai, có thêm một "chiếc áo bông nhỏ" khiến không khí gia đình ấm áp hơn hẳn. Hơn nữa nếu không nhờ cháu gái nhỏ có bản lĩnh, nhà họ cũng chẳng có được ngày tháng tốt đẹp như bây giờ, lấy đâu ra nhà nào đủ sức nuôi tất cả lũ trẻ đi học chứ? Thế mà sau khi có tiền, mẹ chồng lại nghĩ ngay đến việc gửi tất cả bọn nhỏ đến tư thục.
Tần Mỹ Quyên, nàng dâu mới cưới của con cả, không hiểu lắm tại sao một gia đình nông dân lại quý báu bé gái đến vậy? Liệu sau này nếu mình sinh được một đứa con gái, chẳng phải địa vị trong nhà của mình cũng sẽ tăng cao sao? Nghĩ đến đây nàng đỏ mặt nhìn Tô đại lang. Tô lão đại đương nhiên thấy được ánh mắt của vợ, liền khẽ chạm chân dưới gầm bàn để nhắc nhở nàng giữ ý tứ một chút.
Tết qua đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến ngày gửi lũ trẻ đến tư thục. Trường học ở thôn bên cạnh, từ khi bọn nhỏ đi học, chúng thường rủ nhau đi chung về chung. Tô Mộc Dao cũng theo học ở tư thục, mọi chuyện khác hẳn với những gì cô hình dung. Trước đây cô cứ tưởng thời cổ đại chỉ có con trai mới được đi học, con gái thì không, không ngờ thế giới này con gái cũng có thể vào triều làm quan.
...
Gia đình họ Lưu gần đây vì chuyện của Tô Mộc Dao mà gần như ngày nào cũng cãi vã nhỏ, ba ngày một trận cãi lớn, ngay cả Tết cũng chẳng được yên ổn. Con dâu thứ ba nhà họ Lưu khúm núm gánh nước đổ vào hũ, Lưu lão bà t.ử thì mắng c.h.ử.i xối xả vào mặt con dâu.
"Cái đồ tiện nhân nhà chị, nếu không tại chị thì vinh hoa phú quý ngút trời kia đã là của nhà tôi rồi, của nhà tôi chị có biết không!"
Trong sân, Đại Nha đang dẫn Nhị Nha đi giặt quần áo, mụ già nhìn thấy hai đứa bé này thì lửa giận trong lòng bốc lên hừng hực. Cùng là "đồ bỏ đi", cùng từ một bụng mẹ chui ra, sao hai đứa này lại chẳng có chút phúc khí nào thế không biết. Mụ cầm cây gậy trúc, đ.á.n.h tới tấp vào người hai đứa trẻ mà chẳng thèm nhìn mặt mũi. Đại Nha thấy bà nội cầm gậy quất vào em gái liền vội vàng che chở cho em ở dưới thân mình, chỉ cảm thấy sau lưng truyền đến cơn đau thấu xương. Chẳng mấy chốc, cả tấm lưng Đại Nha đã m.á.u thịt lẫn lộn.
Đúng lúc này Lưu Văn Đào vừa từ ngoài về, thấy cảnh đó vội vàng ngăn bà mẹ già lại.
"Mẹ ơi mẹ định làm loạn đến mức nào nữa đây, hàng xóm láng giềng ai mà chẳng đang chỉ trỏ sau lưng nhà mình? Mẹ có thể thôi đi được không?"
"Cái thứ vô dụng nhà anh, giờ lại còn dám dạy bảo tôi à? Có mỗi đứa con gái của mình mà cũng không có bản lĩnh bế về, nuôi anh có tác dụng gì?" Bà lão mắng xối xả vào mặt đứa con trai út.
Mã Xuân Hoa, vợ cả nhà họ Lưu, lúc này cũng vội vã từ ngoài về, nhìn thấy cảnh tượng trong sân không khỏi cau mày. Tuy chị cũng chẳng ưa gì nhà chú ba nhưng suy cho cùng lũ trẻ thật đáng thương, nhìn tấm lưng Đại Nha kìa, thật không nỡ nhìn. Mã Xuân Hoa tiến lên đỡ lấy cánh tay bà lão: "Mẹ ơi, Đại Nha làm sai chuyện gì mà bị đ.á.n.h đến mức này ạ?"
Lời còn chưa dứt đã bị Lưu lão thái hất văng tay ra.
"Cái đồ tiện tỳ nhà chị cũng dám đến dạy bảo tôi sao."
Mã Xuân Hoa vội vàng lắc đầu: "Mẹ nói gì vậy ạ, con đâu có dám. Con chỉ muốn nói là đứa trẻ này đừng có đ.á.n.h hỏng nó. Nhìn Đại Nha tuổi tác cũng sắp đến rồi, con bé lại có nhan sắc, sau này gả đi rồi mẹ chẳng phải cũng có thể lấy thêm chút tiền sính lễ sao."
Lưu lão thái nghe vậy, nhìn lại gương mặt Đại Nha quả thực cũng có vài phần sắc sảo. Nghĩ đến việc gả đi ít ra cũng đổi được vài lượng bạc, may mà chưa đ.á.n.h vào mặt. Mụ nói với Đại Nha: "Chị về phòng dưỡng thương đi, mấy ngày tới không cần làm việc nhà nữa."
Đại Nha vội vàng dắt Nhị Nha quay về phòng. Nhắc đến Đại Nha đúng là đáng thương, cha không quản mẹ không yêu. Người mẹ đẻ thấy bà nội đ.á.n.h con mình thì chỉ hận không thể trốn cho xa, nào có ý nghĩ tiến lên can ngăn. Thậm chí đôi khi bà ta còn nghĩ nếu bà nội đ.á.n.h con thì bà ta sẽ bớt bị hành hạ đi một chút. Bà ta chưa bao giờ nghĩ rằng đây cũng là con gái mình, là khúc ruột mình sinh ra.
Mãi đến khi bà lão đi ra ngoài ngồi buôn chuyện với mấy bà bạn già, câu chuyện lại xoay quanh Tiểu Phúc Bảo ở thôn Đào Liễu. Một bà bạn khá thân hỏi mụ Lưu:
"Bà bạn này, bà nói xem Tiểu Phúc Bảo ở thôn Đào Liễu rốt cuộc có phải là con của tam lang nhà bà không?"
Mụ Lưu mân mê sợi chỉ trong tay, đầu cũng không ngẩng lên: "Sao bà cũng tọc mạch chuyện này thế?"
"Ối dào, tôi chẳng phải là đang lo cho bà sao! Tiểu Phúc Bảo đó đúng là tiểu tiên đồng hạ phàm đấy. Cô bạn nhỏ của cháu gái tôi gả về thôn đó, nghe nói Tiểu Phúc Bảo dẫn dân làng đi tìm d.ư.ợ.c liệu, nhà nào cũng được chia hơn mười lượng bạc."
Một phụ nhân khác đứng cạnh cũng xen vào: "Tôi cũng biết, còn nhiều hơn thế nữa kia! Nghe nói giờ thôn Đào Liễu nhà nào cũng có thịt mà ăn, tiểu phúc tinh dẫn dân làng đi bắt cá rồi bán t.h.u.ố.c, người trong thôn đúng là tiền đầy túi."
Mụ Lưu ngồi nghe mà mặt xanh mét vì tức. Một ông cụ đi ngang qua cũng ngồi xuống góp chuyện, không khỏi cảm thán: "Đó đã là gì, tôi nghe nói tiểu tiên đồng còn tìm được nhân sâm cho gia đình đó, còn nhiều thứ quý giá lắm, ngay cả sói vương trên núi cũng phải nghe lệnh của con bé."
"Tôi cũng nghe nói vua sói còn cõng tiểu tiên đồng đi chơi nữa, rồi thịt rừng, gà rừng thỏ rừng, ngay cả lợn rừng cũng được vua sói tha về tận nhà cho con bé."
"Tôi nghe nói gia đình nhận nuôi tiểu tiên đồng sống rất khấm khá, con cái trong nhà đều được đi học cả rồi."
"Mấy người cập nhật tin tức chậm quá rồi! Nhà đó không chỉ cho tất cả bọn trẻ đi học mà nghe đâu còn đang tìm người chuẩn bị xây nhà lớn nữa kìa."
"Thật sao? Tiểu tiên đồng mới đến nhà họ có một năm thôi mà, vừa kiếm được tiền vừa cho con cái đi học, giờ còn xây được cả nhà nữa."
Bà lão nhà họ Lưu cứ thế nghe mọi người bàn tán xôn xao về Tiểu Phúc Bảo, tức đến mức nghiến răng kèn kẹt, không thể nghe thêm được nữa, mụ cầm đồ đạc đứng dậy quay đầu về nhà. Vừa đi được một đoạn vẫn còn nghe thấy tiếng mọi người bàn luận phía sau: "Bà nói xem Tiểu Phúc Bảo rốt cuộc có phải đứa bé mà tam lang nhà họ Lưu vứt đi không?"
"Ai mà biết được? Chẳng phải tam lang nhà họ Lưu bảo đứa bé c.h.ế.t yểu rồi sao?"
"C.h.ế.t yểu thế nào được? Chắc chắn là chê con gái nên mới đem vứt đi thôi, nếu Tiểu Phúc Bảo ở thôn Đào Liễu mà đúng là đứa bé nhà họ Lưu vứt đi thì chắc mụ Lưu tiếc đứt ruột mất."
"Bà nói đúng đấy, chuyện này không tức đến hộc m.á.u mới lạ, ha ha."
