Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 107
Cập nhật lúc: 16/01/2026 16:15
Cô nói vậy là vì nghĩ con gái nhỏ thì thích chơi với con gái nhỏ hơn.
Từ Bội nghe vậy liền liếc nhìn Thẩm Tiểu Vũ một cái, chưa đợi Thẩm Tiểu Vũ nhìn qua đã hơi rủ mắt xuống, ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ!"
Đây cũng là mục đích chính của cô ta khi chủ động theo cậu Ba về đây lần này.
Đó chính là xây dựng quan hệ tốt với người chị họ này.
Trước đây vì tuổi còn quá nhỏ nên mẹ cô ta sẽ không yên tâm để cô ta ở một mình nhà bà ngoại, cộng thêm bản thân cô ta thực chất cũng không thích nông thôn cho lắm. Dù đã trọng sinh một lần nhưng cô ta vẫn không thích.
Bởi vì kiếp trước đã từng sống cuộc sống tốt hơn nên sự chấp nhận của cô ta đối với nông thôn trái lại càng thấp hơn.
Tuy nhiên, vì mục đích của mình, cô ta vẫn có thể làm được sự thỏa hiệp tạm thời.
Nghĩ đến đây, cô ta chủ động bước đến trước mặt Thẩm Tiểu Vũ, gọi một tiếng ngọt ngào: "Chị ạ."
Dựa theo hiểu biết của cô ta về người chị họ này, chị ta rất thích những đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời. Mấy đứa em trai trong nhà này đều được chị ta che chở dưới cánh buồm của mình. Tạm thời không nói đến chút tâm tư nhỏ mọn của bản thân, chỉ dựa vào tính cách của chị họ, cô ta cũng nên xây dựng quan hệ tốt với chị ta.
Thẩm Tiểu Vũ đương nhiên không biết cô em họ trước mặt có nhiều tâm tư phức tạp như vậy.
Trong mắt cô bé, chỉ cần là người nhà mình, tận xương tủy cô bé đã có một sự che chở tự nhiên dành cho họ.
Vì hai cô đã lấy chồng nên thời gian cô bé tiếp xúc với các anh chị em họ con cô thực sự rất hạn chế, tình cảm dành cho họ đương nhiên không bằng những đứa em lớn lên cùng mình.
Nhưng dù vậy thì họ cũng là một phần của gia đình.
Em họ hiếm khi đến nhà chơi, đó chính là khách nhỏ, Thẩm Tiểu Vũ chắc chắn sẽ không để cô bé thấy không tự nhiên, ngược lại còn muốn dẫn cô bé nhanh ch.óng hòa nhập vào nhóm nhỏ trong nhà.
Sau khi em họ gọi mình, cô bé liền nắm lấy tay em họ, cười híp mắt đáp lời: "Ngoan, đã đến rồi thì cứ ở nhà chơi cho vui, có chuyện gì cứ tìm chị."
Từ Bội hơi ngẩn ra một lúc rồi nghe lời gật đầu.
Dáng vẻ nhỏ nhắn này lọt vào mắt Thẩm Tiểu Vũ thấy cũng khá ổn.
Ít nhất từ những lần tiếp xúc ngắn ngủi này mà nói, cô em họ này khá nghe lời.
Trong lúc hai cô bé nói chuyện với nhau, Thẩm Gia Dương đã dắt mấy cục bột nhỏ đi tới, mắt mấy đứa nhỏ đã dán c.h.ặ.t vào những túi lớn túi nhỏ trên người anh.
Trẻ con sở dĩ nhiệt tình với Thẩm Gia Dương như vậy chính là giống như anh nghĩ, liên quan đến việc mỗi lần anh về đều mang theo đồ ăn ngon. Trẻ con thực sự rất dễ dỗ, chỉ cần cho chúng đồ ngon là nói gì cũng nghe.
Thẩm Gia Dương cố tình phớt lờ những ánh mắt rực lửa của chúng, đi đến trước mặt Thẩm Tiểu Vũ, hai tay vươn ra trực tiếp bế cô bé lên, đầu tiên là nhấc bổng lên cao rồi mới bế vững trong lòng.
Lúc nhỏ thường xuyên được bế như vậy nên cô bé đã quen rồi.
Nhưng khi tuổi tác lớn dần, cô bé bắt đầu thấy hơi ngại khi để bố bế mình như thế này.
Mặc dù vậy, thói quen cơ thể hình thành vẫn khiến cô bé theo tự nhiên đặt tay lên vai bố sau khi được bế lên, tay phải còn không tự chủ được mà vươn ra véo véo tai bố.
Nhận ra mình vừa làm gì, khuôn mặt nhỏ của Thẩm Tiểu Vũ hơi ửng đỏ.
Cô bé thật sự không cố ý, chỉ là thói quen mà thôi!
Khoảnh khắc thu tay lại, tiếng cười quen thuộc vang lên bên tai. Thẩm Gia Dương nhìn khuôn mặt đỏ hồng của con gái trêu chọc: "Sao thế, Tiểu Vũ của chúng ta thành thiếu nữ rồi cơ à, đã biết xấu hổ rồi sao?"
Chữ "thiếu nữ" còn được anh cố ý nhấn mạnh âm lượng.
Một bé gái năm tuổi được gọi là thiếu nữ thực sự nghe thế nào cũng thấy thú vị.
Chỉ là đương sự bị trêu chọc thì có chút thẹn thùng.
Vốn đang thực sự có chút ngại ngùng, Thẩm Tiểu Vũ bị nói như vậy trái lại khơi dậy tâm lý phản nghịch, cô bé cố ý vò vò tai bố, hứ một tiếng: "Con không có!"
Thẩm Gia Dương trực tiếp bế cô bé đi vào nhà chính, vừa đi miệng vừa không ngừng trêu chọc. Nhìn những biểu cảm sống động của con gái theo lời trêu chọc của mình, anh hài lòng gật đầu trong lòng.
Như vậy mới đúng chứ, con bé bản thân vẫn là một cô bé con mà, vậy mà lại trưởng thành đến mức ôm hết trách nhiệm chăm sóc các em vào mình. Hiểu chuyện thì hiểu chuyện thật nhưng nhìn vào lại khiến người ta không khỏi đau lòng.
Con gái của Thẩm Gia Dương anh phải được sống vui vẻ, không có bất kỳ phiền muộn hay gánh nặng nào mới đúng.
Còn về trách nhiệm này nọ, đó là thứ mà những người làm cha làm mẹ như họ phải cân nhắc.
Giống như vừa nãy, mấy đứa nhỏ trong nhà khi thấy anh đều ùa lên, nhưng con gái lại một mình đứng ở một bên, chỉ yên lặng nhìn, giống như sự náo nhiệt bên này chẳng liên quan gì đến mình vậy.
Nếu là con gái không thích người bố như anh thì cũng thôi, nhưng thực tế lại không phải vậy.
Sự yêu thích của con gái dành cho anh và vợ anh hiểu rõ hơn ai hết.
Chính vì vậy anh mới càng thương con gái hơn.
Thế nên mỗi lần về nhà anh chắc chắn sẽ đặc biệt dành ra một khoảng thời gian nhất định để giao lưu tình cảm cha con với con gái.
Nhiều khi bản thân anh cũng thấy thắc mắc, rõ ràng con gái từ khi sinh ra đến giờ vẫn luôn được anh và vợ cưng chiều mà lớn, sao lại chẳng nuôi ra được chút tính tình kiêu kỳ nào của con gái nhà người ta vậy nhỉ?!
Chẳng hạn như Từ Bội nhà cô em gái vậy.
Dù cháu gái nhìn cũng ngoan ngoãn nhưng Thẩm Gia Dương làm việc bên ngoài mấy năm nay, nhãn lực đã tôi luyện được không như xưa, tính kiêu kỳ ẩn giấu dưới lớp vỏ ngoan ngoãn của cháu gái anh rất dễ dàng nhận ra.
Tuy nhiên anh cũng không thấy đó là chuyện gì to tát.
