Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 118
Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:23
Sắp xếp xong cho mấy đứa em trai, Thẩm Tiểu Vũ cũng không ngó lơ cô em họ Từ Bội.
Các bé gái thường không mấy hứng thú với nhiều trò chơi mà con trai thích, thế nên con bé không để em họ chơi cùng các em trai, mà sau khi sắp xếp cho các em xong liền về phòng tìm một đoạn len ra, sau đó quay lại nhà chính ngồi đối diện với em họ.
"Bội Bội, chúng ta chơi đan dây đi?"
Con bé vừa nói, hai tay vừa linh hoạt đan ra một kiểu hoa văn, đưa kiểu đã đan xong tới trước mặt em họ, ra hiệu cho cô bé: "Đến lượt cháu rồi Bội Bội!"
Đây có thể nói là một trò chơi phổ biến nhất của các bé gái ở nông thôn.
Đơn giản, vui nhộn, lại không làm mình bị lấm bẩn, đặc biệt được ưa chuộng.
Từ Bội nhìn đôi bàn tay đưa tới trước mặt mình mà cảm thấy có chút cạn lời, nhưng trong lòng cô bé vừa hay đang nghĩ ngợi một chút chuyện, đan dây không cần vận động lại đơn giản, đối với cô bé mà nói đúng là một lựa chọn không tồi, thế nên cô bé cũng lặng lẽ chơi cùng.
Thế là, hai cô bé cùng lứa tuổi cứ thế đan dây một cách cực kỳ hài hòa.
Nhưng trong đầu họ thực ra đều đang nghĩ đến chuyện khác, chỉ là vì cả hai đều đang phân tâm, mà trò chơi trên tay lại không ngừng nên chẳng ai phát hiện ra sự bất thường của ai.
Trùng hợp thay, vấn đề mà cả hai đang nghĩ đều có một điểm chung, đó là về thanh niên tri thức.
Nói đến đây thì phải nói đến lý do Từ Bội đặc biệt đòi đến nhà bà ngoại chơi rồi. Kiếp trước cô bé cũng mãi sau này mới biết, người chồng của chị họ sau này có ông nội từng bị bức hại trong thời kỳ Đại Cách mạng, bị đưa xuống nông trường để cải tạo lao động, mà nông trường đó chính là ở thôn nhà họ Thẩm.
Thôn nhà họ Thẩm là một thôn lớn, ngoài năm đại đội ra thì còn có một nông trường.
Nông trường nằm khá gần đội năm.
Đội năm nuôi cừu cũng có một phần lý do là vì cái nông trường này.
Mà vị lão gia t.ử bị đưa xuống đó đối với cô bé mà nói là một nhân vật lớn tuyệt đối rồi. Chờ sau khi cách mạng kết thúc, người ta nhanh ch.óng được minh oan, quyền lực trong tay không những quay về hết mà thậm chí còn lớn hơn trước một chút.
Từ Bội kiếp trước vì không mấy thích nông thôn nên mỗi lần đến nhà bà ngoại đều không mấy để tâm, đến rồi cũng chỉ muốn đi thật sớm, thế nên hoàn toàn không biết vị nhân vật lớn đó hóa ra lại có quan hệ với nhà ông ngoại mình.
Phải nói là trong thời gian bị đưa xuống đó, ông ngoại cô bé đã âm thầm tiếp tế giúp đỡ vị nhân vật lớn đó suốt mấy năm trời.
Chị họ có thể quen biết chồng mình, và đi đến được với nhau, không thể thiếu việc vị nhân vật lớn đó chủ động đứng ra làm cầu nối, ngay cả sự nghiệp của chú ba ngày càng phát đạt cũng không thiếu sự giúp đỡ của đối phương.
Thế nên sau khi trùng sinh, Từ Bội liền muốn tranh thủ lấy lòng vị nhân vật lớn đó trước.
Đợi khi độ hảo cảm đủ rồi, sau khi đối phương được minh oan, cô bé chẳng phải sẽ lên như diều gặp gió sao?!
Còn việc sau khi cô bé lấy lòng người ta trước rồi, sau này người ta đối với chị họ liệu có còn thân thiết như kiếp trước hay không, liệu có còn giới thiệu người chồng kiếp trước của chị họ cho chị họ hay không, đó không phải là việc cô bé quan tâm.
Nếu không có, chỉ có thể nói là họ không có duyên phận.
Mà đối với người chồng kiếp trước của chị họ, Từ Bội phải thừa nhận rằng cô bé rất sợ đối phương. Rõ ràng gia thế đối phương rất tốt, vẻ ngoài cũng là bậc nhất, nhưng cô bé cứ sợ anh ta thôi.
Cô bé luôn cảm thấy khi đối phương nhìn những người khác trừ chị họ ra, ánh mắt đó đều toát ra một vẻ điên rồ khiến người ta sợ hãi. Thế nên dù biết rõ sau này đối phương thành tựu phi thường, Từ Bội trùng sinh xong cũng không dám tơ tưởng đến anh ta, cùng lắm cũng chỉ nghĩ đến việc lấy lòng ông nội đối phương một chút thôi.
Chỉ là cô bé không rõ lắm đối phương đến thôn nhà họ Thẩm vào năm nào.
Đại Cách mạng mãi đến tháng Năm sang năm mới chính thức bắt đầu, đây cũng coi như là ưu thế cô bé chiếm được về mặt thông tin sau khi trùng sinh rồi. Để tránh bỏ lỡ thời gian, cô bé mới phải tìm cách đến nhà bà ngoại chơi trước một năm.
Nói trắng ra là đến để "thăm dò địa bàn" thôi.
Cho dù cô bé không rõ thời gian cụ thể, nhưng chỉ cần mỗi năm vào thời điểm này cô bé đều đến nhà bà ngoại ở một thời gian, sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi.
Và với việc đã có tiền lệ đến đây năm nay, sau này mỗi năm cô bé lại đến, bất kể là bố mẹ hay nhà bà ngoại chắc cũng sẽ không có ý kiến gì về việc cô bé chơi ở nhà bà ngoại nữa.
Lúc nãy nghe ông ngoại nói có thanh niên tri thức đến, trong lòng Từ Bội còn có chút phấn khích.
Quả nhiên không sai, sắp bắt đầu rồi. Bây giờ số thanh niên tri thức xuống nông thôn còn ít, chờ thêm khoảng hai năm nữa chắc chắn sẽ có một lượng lớn thanh niên tri thức bị ép buộc xuống nông thôn, đến lúc đó vị nhân vật lớn bị đưa xuống đó chắc chắn cũng sẽ đến thôi, không sai được đâu.
Trong lúc Từ Bội đang thầm kích động mong đợi, Thẩm Tiểu Vũ nghĩ đơn giản hơn nhiều.
Trong thôn thực ra trước đây cũng đã có thanh niên tri thức đến, bây giờ vẫn còn đang ở trong thôn. Những thanh niên tri thức này ban đầu là chủ động xuống nông thôn để xây dựng, cảm thấy mình có thể làm nên nghiệp lớn, chỉ là sau khi ở nông thôn một thời gian, những chí khí hào hùng đó nhanh ch.óng bị mài mòn sạch bách.
Mỗi ngày ngoài làm việc đồng áng thì vẫn là làm việc đồng áng.
Không làm việc đồng áng thì thậm chí ngay cả bụng cũng không được no.
Lý tưởng và thực tế có thể nói là cách xa nhau vạn dặm.
Đối với Thẩm Tiểu Vũ, thanh niên tri thức là một đặc trưng thời đại cực kỳ rõ nét, sẽ khiến con bé có cảm giác mình đang chứng kiến lịch sử, tâm trạng luôn có một sự phức tạp tinh tế.
Bởi vì thanh niên tri thức thực sự là một nhóm người vừa đáng thương vừa đáng buồn.
Dù không muốn nói họ như vậy, nhưng trong thời kỳ Đại Cách mạng, những việc mà thanh niên tri thức gây ra cũng không hề ít. Thẩm Tiểu Vũ cảm thấy môi trường và bầu không khí tổng thể của thôn nhà họ Thẩm đều được ông nội quản lý rất tốt, thế nên điều con bé đang nghĩ là mong thôn nhà họ Thẩm đừng đến quá nhiều những thanh niên tri thức thích gây chuyện.
Tất nhiên bây giờ nghĩ những điều này cũng hơi xa vời, một đứa trẻ năm tuổi như con bé cũng chẳng quản được nhiều như thế.
Trong lúc một nhóm hạt đậu nhỏ đang b.ắ.n đá, hai chị em họ đang đan dây với tâm trí bay bổng, Thẩm Gia Dương đã lấy tốc độ nhanh nhất đón thanh niên tri thức về rồi. Đội hai của họ được chia ba người, hai nam một nữ. Vì Thẩm Gia Dương tạm thời chưa biết sắp xếp người ở đâu nên đã dẫn họ về nhà trước.
Thế là Thẩm Tiểu Vũ cũng được gặp ba thanh niên tri thức này.
Cũng không khác gì so với tưởng tượng, những người thành phố mới xuống nông thôn đều mang theo thái độ bề trên, sự chê bai đối với nông thôn thậm chí còn không giấu giếm nổi, khiến độ hảo cảm của Thẩm Tiểu Vũ dành cho họ lập tức giảm đi mấy phần.
