Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 120
Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:24
Một thanh niên tri thức khác bên cạnh không cùng quê với họ, thế nên khi họ nói chuyện thì người đó vẫn luôn giữ im lặng. Ngoài đôi mắt thỉnh thoảng liếc qua liếc lại, cả người anh ta chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.
Phan Oánh bị Triệu Lượng kéo lại tuy vẫn còn chút không phục, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
Ông cụ cứ như không nhìn thấy sự đấu tranh bằng ánh mắt của họ vậy. Thấy không ai nói gì thêm, ông liền hài lòng gật đầu, đứng dậy, chắp tay sau lưng dẫn đường đi trước: "Đi theo tôi!"
Ba thanh niên tri thức thấy ông cụ chắp tay sau lưng đã sắp đi xa, vội vàng xách hành lý đi theo.
Thẩm Tiểu Vũ nhìn bóng lưng ba người đi xa mà lắc đầu. Hai người thanh niên tri thức nam thì chưa bàn đến, chứ nhìn biểu hiện của cô gái thanh niên tri thức này, thời gian sắp tới chắc chắn sẽ có trái đắng cho cô ta ăn thôi. Thực tế sẽ dạy cô ta cách làm người!
Cái dáng vẻ cụ non này của con bé lọt vào mắt Thẩm Gia Dương, rồi khuôn mặt nhỏ bị anh nhẹ nhàng bóp một cái. Con bé quay đầu lại liền thấy bố mình với vẻ mặt buồn cười hỏi con bé: "Con lắc đầu cái gì đấy?"
Thẩm Tiểu Vũ chớp chớp mắt, vẻ mặt nghiêm túc nói dối trắng trợn: "Cổ con hơi ngứa, cọ cọ một tí thôi ạ!"
Thẩm Gia Dương: "..."
Ba tin con mới lạ đấy!
Nhưng đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát, anh cũng không hỏi gặng thêm.
Bác gái cả thì đã bắt đầu lầm bầm với người nhà: "Cô gái đó thật là, đều đã xuống nông thôn rồi còn bày đặt cái thói người thành phố, nhìn mà phát ghét!"
Lần này ngay cả bác cả và bác hai cũng đều gật đầu tán thành một cách khá hiếm hoi.
May mà bố họ không đồng ý cho cô gái đó ở lại trong nhà, nếu không nghĩ sao cũng thấy kỳ kỳ. Người nhà ở với nhau thoải mái biết bao nhiêu, cũng đã quen rồi, tự dưng có người ngoài vào, lại còn là một cô gái trẻ tuổi, ây dà, thôi dẹp đi!
"Được rồi, dù sao cũng không để cô ta ở lại, tất cả đi làm việc đi, đợi bố các con về là khai cơm." Bà cụ thấy họ dường như còn định tán gẫu tiếp về chủ đề này, liền trực tiếp ngắt lời.
Lũ trẻ con không có nhiều suy nghĩ như người lớn. Sau khi bà cụ dứt lời, hạt đậu nhỏ Thẩm Tá lon ton chạy đến trước mặt Thẩm Tiểu Vũ, mỉm cười xòe bàn tay nhỏ ra: "Chị ơi, b.ắ.n đá là em thắng rồi, muốn bánh quy cơ!"
Thẩm Tiểu Vũ chớp chớp mắt, đúng rồi, con bé phải thưởng cho em trai mà!
Nhưng chưa kịp dẫn em trai về phòng lấy phần thưởng, mấy đứa nhỏ còn lại cũng bám dính lấy. Chúng chẳng nói gì, chỉ chớp chớp mắt nhìn Thẩm Tiểu Vũ, khiến Thẩm Tiểu Vũ sắp không chống đỡ nổi rồi.
Tuy nhiên...
"Tiểu Tá đi theo chị!" Con bé dắt tay hạt đậu nhỏ Thẩm Tá đi về phía phòng.
Không có quy tắc thì không thành khuôn phép. Cho dù con bé rất cưng chiều các em, cho dù các em tuổi đều còn nhỏ, con bé vẫn kiên trì nguyên tắc này. Đã nói là thưởng cho người thắng thì chính là thưởng cho người thắng.
Nếu con bé cứ nói mà không giữ lời, mủi lòng một cách vô nguyên tắc, vậy bao nhiêu quy tắc con bé đặt ra sẽ chẳng còn tác dụng gì nữa. Đừng thấy Thẩm Tiểu Vũ có vẻ rất dễ nói chuyện, trong những vấn đề như thế này con bé xưa nay đều cực kỳ kiên định.
Mấy hạt đậu nhỏ còn lại nhìn dáng vẻ này là hiểu ngay.
Bánh quy không có phần của chúng rồi!
Hạt đậu nhỏ Thẩm Tá đã được chị dắt đi một đoạn bỗng nhiên quay đầu lại, đắc ý cười toe toét lộ ra mấy chiếc răng nhỏ với mấy anh em, còn dùng bàn tay rảnh rỗi ra hiệu chiến thắng.
Chắc chắn là khiến mấy anh em thua cuộc tức nổ đom đóm mắt rồi.
Đến khi hai chị em đi lấy bánh quy quay lại, Thẩm Đại Hoa và những người khác cũng đi học về.
Hạt đậu nhỏ Thẩm Tá chạy đến trước mặt mấy anh em, khoe khoang cầm miếng bánh quy lắc qua lắc lại trước mặt chúng. Lắc đến cuối cùng, ngay cả đứa em sinh đôi của mình cũng không nhịn nổi nó nữa. Khi miếng bánh quy một lần nữa lắc qua trước mặt mình, nó liền nhanh như chớp đưa tay ra giật lấy miếng bánh quy.
Thẩm Tá bị giật mất bánh quy hiếm khi lộ ra vẻ mặt ngẩn ngơ.
Bàn tay lúc nãy còn cầm bánh quy giờ đã trống không. Chờ đến khi nó hoàn hồn lại, Tiểu Hữu đã cầm bánh quy chạy xa rồi, vừa chạy vừa nhét miếng bánh quy cướp được vào miệng. Sau khi ăn bánh quy vào miệng xong, nó mới quay đầu lại làm mặt quỷ với anh trai.
—— Cho anh khoe khoang này, tức c.h.ế.t anh luôn!
Hạt đậu nhỏ Thẩm Tá đang ngây người cuối cùng cũng hoàn hồn, kêu la oai oái đuổi theo. Khuôn mặt nhỏ bị em trai chọc tức đến đỏ bừng, cho dù đuổi kịp không cướp lại được bánh quy thì cũng phải cho thằng em đáng ghét này một trận mới được!
Mấy hạt đậu nhỏ còn lại nhìn nhau, rồi tất cả cũng đều đuổi theo.
Góp vui chính là sở trường của chúng mà!
Thẩm Tiểu Vũ chứng kiến toàn bộ cảnh này không khỏi có chút cạn lời.
Ai nói cho con bé biết rốt cuộc là chuyện gì không?!
Con bé mới dẫn Tiểu Tá ra ngoài chưa đầy vài phút phải không, chúng đã náo loạn thành một đoàn nhanh như chớp rồi?
Ngoài con bé ra, còn có mấy người nữa cũng chứng kiến cảnh này, khiến họ không nhịn được mà cười rộ lên. Trong đó Thẩm Đại Hoa còn trực tiếp giơ nắm đ.ấ.m lên cổ vũ cho mấy đứa em trai nữa chứ.
"Tiểu Tá, xông lên!"
Khi Tiểu Tá túm được Tiểu Hữu định cho một trận, con bé lại cổ vũ cho Tiểu Hữu: "Tiểu Hữu, ôm chân Tiểu Tá ấy, không được thì ôm eo nó đi!"
Hoàn toàn là cái kiểu xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, lại còn là một kẻ gió chiều nào che chiều nấy nữa.
Ai yếu thế thì cổ vũ cho người đó.
Vì mấy đứa trẻ nô đùa cũng có chừng mực, nên chẳng ai đặc biệt đứng ra ngăn cản chúng.
Mãi đến sau khi ông cụ sắp xếp xong cho ba thanh niên tri thức quay về, mấy con khỉ con đang náo loạn mới được người lớn gọi một tiếng, bảo chúng qua cùng ăn cơm tối!
Trên bàn ăn, Thẩm Gia Dương vẫn hỏi một câu về sự sắp xếp của ông cụ đối với ba thanh niên tri thức đó.
Ông cụ mỉm cười báo tên ba nhà, ba thanh niên tri thức lần lượt được sắp xếp vào ba nhà đó.
Là những người sinh ra và lớn lên ở thôn nhà họ Thẩm, người nhà đều nắm rõ mồn một ba gia đình mà ông cụ vừa báo tên. Hơn nữa ba gia đình này đều có một đặc điểm chung, đó là họ đều là những hộ nghèo có tiếng ở thôn nhà họ Thẩm.
Bác gái cả nghe xong thấy khá là hả dạ.
Nhưng người hiểu rõ lão cha nhà mình nhất là Thẩm Gia Dương, cùng với Thẩm Tiểu Vũ – người cảm thấy ông nội làm gì cũng có lý do của mình, hai cha con đều lộ vẻ suy nghĩ nhìn ông cụ một cái, nghĩ hơi nhiều một chút.
