Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 137

Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:28

Chồng của Ngô Mẫn đứng bên cạnh không để lộ dấu vết mà thở phào nhẹ nhõm.

Mắt thấy thời gian kiểm tra ở chỗ Ngô Mẫn đã rõ ràng dài hơn so với những người được kiểm tra trước đó.

Tên đeo băng đỏ này dù trong lòng không cam tâm, cũng không tiện tiếp tục cố ý làm khó người ta ở đây, cho nên chỉ có thể đè nén sự không cam lòng, miễn cưỡng khen một câu: "Học khá đấy."

Sau đó nhìn về phía những người khác xung quanh, giọng điệu hơi lạnh lùng nói: "Thấy chưa, có thể làm được như cô ta thì mới qua cửa, nếu không làm được, thì cứ đi theo chúng tôi một chuyến đi!"

Bầu không khí vốn dĩ đã dịu đi đôi chút nhờ Ngô Mẫn thuận lợi qua cửa đột nhiên lại trở nên căng thẳng.

Việc kiểm tra vẫn tiếp tục.

Sau khi đợt kiểm tra ở khu vực này kết thúc, hai người đeo băng đỏ tổng cộng dẫn đi ba người không đạt.

Kết quả này khiến người trong làng có chút hoảng loạn. Cảm xúc vừa mới thả lỏng vài ngày nay lại một lần nữa thắt c.h.ặ.t lại. Để tránh lần tới người bị dẫn đi là chính mình, bất kể là ai cũng đều hạ quyết tâm nhất định phải thuộc làu làu nội dung trong cuốn sổ đỏ.

Ngô Mẫn trong lúc mọi người đã hoàn hồn và đang thấp giọng trò chuyện, liền bế Thẩm Tiểu Vũ lên, cảm thấy lưng đều là mồ hôi lạnh. Cô ghé sát vào tai Thẩm Tiểu Vũ nhỏ giọng nói lời cảm ơn, giọng điệu mang theo sự mừng rỡ tràn đầy.

Cô không dám nói quá to, sợ bị người khác nghe thấy.

Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

Lỡ như có ai đó trong lòng không thoải mái, hoặc cảm thấy không công bằng mà chạy đi tố cáo hai người bọn họ, cô bị dẫn đi là một chuyện, liên lụy đến con bé tốt bụng tới giúp đỡ mình mới thực sự khiến cô phải áy náy!

Thẩm Tiểu Vũ cũng nhỏ giọng đáp lại: "Là do chính dì Mẫn nhớ kỹ mà."

Câu nói này hoàn toàn là thật lòng, Ngô Mẫn vốn dĩ đã nhớ rất kỹ, nếu không căng thẳng, dù không có cô nhắc nhở thì dì ấy cũng có thể đọc thuộc được.

Tác dụng lớn nhất của cô chỉ là làm cho Ngô Mẫn thấy an tâm hơn thôi.

Khi người ta căng thẳng mà biết sẽ có người nhắc mình, có được sự an tâm này thì cảm giác căng thẳng sẽ tiêu tan đi rất nhiều.

Ngô Mẫn lắc đầu, nhưng không nói gì thêm nữa.

Nhưng cô đã ghi nhớ ân tình này trong lòng.

Thẩm Uyển vốn đứng ở vòng ngoài lúc này cũng chen được vào, sau đó đón lấy con gái mình từ trong vòng tay Ngô Mẫn. Hai người đứng nói chuyện vài câu rồi tách ra, Thẩm Uyển cũng không đặt con gái xuống mà trực tiếp bế cô về luôn.

Về đến nhà cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.

Trời mới biết lúc nãy cô thấy con gái đột nhiên chạy tới đó lòng cô đã sợ hãi đến mức nào. May mà có kinh vô hiểm, đợi sau khi bình phục tâm trạng, cô mới nhớ ra để "tính sổ" với con gái.

"Đứa nhỏ hư hỏng này, gan con cũng lớn quá rồi đấy." Thẩm Uyển b.úng vào trán Thẩm Tiểu Vũ một cái, thần sắc nghiêm túc nói: "Sau này có gặp lại những người đeo băng đỏ đó, nhất định phải tránh thật xa, có nghe thấy không?"

Thẩm Tiểu Vũ cũng biết mẹ là đang lo lắng cho cô, những người đeo băng đỏ đó khi thực sự tàn nhẫn thì không phải là một đứa trẻ như cô có thể ứng phó được. Cho nên cô ngoan ngoãn gật đầu: "Con biết rồi ạ."

Vừa hay lúc này những người khác trong nhà họ Thẩm cũng đã về rồi.

Nghe những lời họ trò chuyện thì biết được, những người đeo băng đỏ vừa rồi đã hoàn thành nhiệm vụ kiểm tra, đã dẫn những người không đạt yêu cầu đi rồi. Những người còn lại cũng không còn tâm trí đứng ngoài nói chuyện nữa, đều ai về nhà nấy, trong đó không ít người muốn về nhà lấy ngay cuốn sổ đỏ ra để ôn tập lại thật tốt.

Vừa về đến nhà đã thấy Thẩm Tiểu Vũ đang bị Thẩm Uyển dạy bảo.

Mọi người trong lòng đều khá ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên thấy con bé Thẩm Tiểu Vũ này bị huấn thị, hơn nữa còn là bị Thẩm Uyển, người làm mẹ này mắng, không khỏi bước tới hỏi han vài câu.

Thẩm Uyển đem tình hình xảy ra trước đó nói đơn giản qua một lượt, giọng nói vẫn cố ý hạ thật thấp.

Bởi vì trước đó có tổng cộng sáu người đeo băng đỏ kiểm tra, phân tán ra khá rộng, nên họ thực sự không nhìn thấy cảnh Thẩm Tiểu Vũ chủ động xông lên đó. Bây giờ nghe Thẩm Uyển nói vậy, đúng là có chút tặc lưỡi.

Cô bé này bình thường trông ngoan ngoãn dịu dàng, không ngờ gan dạ lại lớn đến nhường này!

Thế là Thẩm Tiểu Vũ lại bị người nhà lần lượt nói thêm vài câu, cô đều ngoan ngoãn nghe theo chứ không cãi lại.

Chỉ có ông cụ là vào lúc cô được tha cho mới gọi cô tới. Lúc Thẩm Tiểu Vũ cứ tưởng mình còn bị mắng tiếp thì lại bất ngờ nhận được lời khen ngợi của ông nội.

Ông cụ khen xong còn cố ý làm một động tác giữ bí mật với Thẩm Tiểu Vũ.

Thẩm Tiểu Vũ ngẩn ra một lát liền hiểu được, ông nội nhà mình chắc là đã đoán ra mục đích cô cố tình chạy tới đó là để làm gì rồi. Có lẽ vì đã được chứng kiến quá nhiều sự lợi hại của ông nội nên đối với việc ông có thể đoán ra được điểm này cô lại chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.

Cô lập tức mỉm cười đáp lại bằng một động tác giữ bí mật.

Hai ông cháu nhìn nhau cười, mọi sự đều nằm trong sự hiểu biết không cần lời nói.

...

Cùng với việc đợt kiểm tra của những người đeo băng đỏ qua đi, dân làng cuối cùng cũng đã thấu hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, đến mức hiện tại dân làng về cơ bản đều có thể làm được việc mỗi khi nói một câu đều kèm theo một câu trích dẫn của Chủ tịch.

Tuy nhiên phần lớn mọi người đều rất không quen với việc này.

Nhưng thời thế thế thời, ít nhất là lúc tình hình căng thẳng nhất, để tránh việc bị hụt hơi vào thời điểm mấu chốt, mọi người dù có không quen đến mấy cũng đang kiên trì. Làm như vậy tương đương với việc thỉnh thoảng lại ôn tập lại những nội dung đã nhớ kỹ, cũng sẽ không còn sợ cảnh bị người ta kiểm tra đột xuất mà lại không trả lời được nữa.

Từ miệng những người bị dẫn đi đó biết được họ đã phải trải qua những gì sau khi bị mang đi, thực sự là không một ai muốn bị dẫn đi để "bị hành quyết công khai" thêm lần nào nữa.

Và vào ngày thứ hai sau khi cuộc kiểm tra qua đi, Ngô Mẫn và chồng cô ấy đã mang theo mấy quả trứng gà và ít rau đến tận nhà. Chính là để cảm ơn sự giúp đỡ của Thẩm Tiểu Vũ lúc đó. Người ta đã giúp đỡ lớn như vậy mà không thể hiện chút gì thì Ngô Mẫn luôn cảm thấy không thoải mái trong lòng, vì thế mới có chuyến viếng thăm lần này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.