Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 167
Cập nhật lúc: 16/01/2026 18:36
Nên cô bé thật sự trưởng thành hơn những bé gái cùng trang lứa rất nhiều, trong lòng sáng như gương, rất nhiều chuyện người lớn tưởng cô bé không biết hoặc không nhớ, thực ra cô bé đều nhớ rõ mồn một.
Ví dụ như chuyện năm đó em tư sinh ra không hề c.h.ế.t mà bị chính tay bà nội đem vứt bỏ, chuyện này đã để lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc trong lòng Thẩm Đại Nha.
Lúc đó cô bé sợ hãi cực độ, sợ bản thân và các em gái không cẩn thận cũng sẽ bị vứt đi. Kể từ đó, cô bé càng thêm dè dặt khi ở nhà, thỉnh thoảng cũng nghĩ đến đứa em gái chưa từng được gặp mặt đã bị đem vứt đi kia, nhưng bản thân cô bé còn lo chưa xong, thực sự khó có dư thừa tâm trí dành cho người khác.
Cho đến một ngày sau khi cháu gái nhà Đại đội trưởng Thẩm đầy tháng.
Cô bé vô tình nghe trộm được mẹ và bà nội nói chuyện, bảo rằng đứa trẻ được nhà kia nhặt về rất có thể là đứa em gái bị vứt bỏ của mình. Lúc đó cô bé vừa mừng thầm cho em, lại vừa sợ bị phát hiện nghe trộm, dù là vô tình nhưng nếu bị phát hiện chắc chắn sẽ không tránh khỏi một trận đòn.
Vì thế cô bé nhanh ch.óng rời đi.
Tin tức nghe trộm được này cô bé cũng chưa từng nhắc với bất kỳ ai.
Nhưng sau khi đã có nhận định này trong lòng, thỉnh thoảng cô bé cũng lén lút quan sát Thẩm Tiểu Vũ. Khi phát hiện em ấy ở nhà chú Gia Dương sống tốt hơn nhà mình không biết bao nhiêu lần, cô bé vừa mừng cho em, lại vừa không nhịn được mà thầm ngưỡng mộ.
Nếu bố mẹ mình cũng giống như chú Gia Dương và dì Uyển thì tốt biết mấy.
Cô bé đã từng kỳ vọng như vậy không biết bao nhiêu lần.
Dù nghĩ ngợi nhiều đến đâu, biểu hiện bên ngoài của Thẩm Đại Nha vẫn là trầm mặc ít nói, cũng chưa từng chủ động qua lại với Thẩm Tiểu Vũ.
Tuy cô bé có ngưỡng mộ đứa em gái này, nhưng cô bé cảm thấy như vậy là tốt rồi, không cần thiết phải quấy rầy cuộc sống của em. Nhìn thấy vẫn còn một đứa em gái có thể sống tốt như vậy, cô bé cảm thấy mình lại có thêm dũng khí để kiên trì tiếp.
Nhưng bây giờ nhìn thấy em ấy và mấy anh em trai đột nhiên xuất hiện trước mặt, Đại Nha bỗng nhiên muốn nói chuyện với em một chút. Chẳng có chuyện gì cụ thể để nói cả, chỉ là muốn nói chuyện thôi, chuyện gì cũng được.
Nhưng cô bé đã quen im lặng, đột nhiên muốn nói chuyện lại chẳng biết phải nói gì cho hay.
Trong lòng có chút sốt ruột, khi nhìn thấy những quả bồ kết đã hái được trong giỏ, mắt cô bé chợt sáng lên, chủ động đi tới trước mặt Thẩm Tiểu Vũ, hơi lắp bắp mở lời: "Em cũng tới hái bồ kết sao? Của chị có thể chia cho em một ít, chị đã hái được rất nhiều rồi!"
Thẩm Tiểu Vũ đột nhiên bị bắt chuyện rõ ràng là sững sờ một chút.
Tuy nhiên, cô nhìn ra được sự thấp thỏm và mong đợi trong mắt cô bé, hơn nữa, thiện ý mà cô bé dốc sức truyền đạt là không thể nhầm lẫn được. Trong lòng cô chợt thấy xót xa, dù là một người lạ không liên quan nhìn thấy một cô bé như thế này cũng sẽ không kìm được mà mềm lòng.
Huống chi cô bé trước mắt này còn là chị ruột của cô kiếp này.
Thẩm Tiểu Vũ kín đáo hít hít mũi, nở nụ cười xinh đẹp nhất với cô bé, một người hầu như chưa bao giờ nhận đồ của người khác như cô lại gật đầu, nhận lời: "Dạ được, cảm ơn chị, chị Đại Nha!"
Đã mười ba mười bốn tuổi rồi mà Đại Nha vẫn chưa có một cái tên thực sự.
Từ nhỏ đến lớn, Đại Nha chính là tên của cô bé.
Chưa bao giờ cô bé cảm thấy cái tên Đại Nha lại êm tai như lúc này. Cô bé gần như thấy thụ sủng nhược kinh, vì cô bé cứ ngỡ Thẩm Tiểu Vũ sẽ không thèm đếm xỉa đến mình, cô bé cảm thấy hai người là người của hai thế giới khác nhau, nhưng dù vậy, cô bé vẫn đứng ra.
Kết quả hiện tại đã là kết quả tốt nhất mà cô bé có thể tưởng tượng được rồi.
Nói là có thể cho Thẩm Tiểu Vũ một ít bồ kết, nhưng sau khi Thẩm Tiểu Vũ đồng ý, cô bé liền đưa tay bốc mấy nắm lớn bồ kết trong giỏ của mình đưa cho cô, lấp đầy cả đáy túi vải mà Thẩm Tiểu Vũ mang theo.
"Đủ rồi, đủ rồi ạ!" Nhìn bồ kết trong giỏ của Thẩm Đại Nha vơi đi nhanh ch.óng, Thẩm Tiểu Vũ vội vàng lên tiếng ngăn cản. Khóe mắt liếc thấy Thẩm Tam Nha đang đứng cách đó không xa dè dặt nhìn về phía này, lòng cô khẽ động.
Khi ngăn tay Thẩm Đại Nha định tiếp tục bốc bồ kết cho mình, cô bỗng nhiên nảy ra một ý định bộc phát.
Lấy ra một nắm kẹo sữa Đại Bạch Thỏ từ trong không gian thương mại, giả vờ làm động tác móc túi, nhân lúc che khuất tầm mắt của những người khác, cô lén đưa kẹo sữa cho Thẩm Đại Nha. Khi thấy cô bé còn đang ngẩn ngơ, Thẩm Tiểu Vũ nháy mắt với chị mình, nói nhanh và khẽ: "Mời chị ăn kẹo nè, mau cất đi ạ!"
Thẩm Đại Nha nghe vậy, gần như theo bản năng nhét kẹo xuống dưới đáy giỏ, dùng bồ kết phủ lên trên.
Lập tức không còn dấu vết gì nữa.
Làm xong động tác này, cô bé lại cảm thấy có chút thẹn thùng.
Cô bé không hề có ý định lấy kẹo của em gái, đi tới bắt chuyện cũng chỉ muốn nói vài câu với em mà thôi.
Nhận ra thần thái của chị mình, Thẩm Tiểu Vũ nắm lấy bàn tay không xách giỏ của cô bé, cố ý dùng giọng điệu vui vẻ nói: "Chị Đại Nha, chúng ta cùng đi hái thêm một ít bồ kết nữa đi!"
Thẩm Đại Nha cứ thế bị kéo đi.
Chuyện kẹo sữa cũng coi như được bỏ qua như vậy.
Mặc dù đối với Thẩm Đại Nha và các em gái của cô bé, từ nhỏ đến lớn có lẽ họ chưa bao giờ được ăn thứ đồ tốt như thế này, mấy viên kẹo cũng là thứ cực kỳ đáng giá và hiếm lạ, nhưng khi kẹo đã cầm trong tay, cô bé không những không hưng phấn như những đứa trẻ bình thường, mà ngược lại còn nảy sinh cảm giác bất an.
Đứa trẻ càng hiểu chuyện thì càng khó có được niềm vui đơn thuần, bởi vì luôn vô thức cân nhắc cái này cái nọ, suy nghĩ quá nhiều, luôn xếp bản thân mình ra sau cùng. Hiểu chuyện thì đúng là hiểu chuyện thật, nhưng lại quá mệt mỏi.
Những điều này Thẩm Tiểu Vũ đều hiểu.
Bản thân cô ở kiếp trước cũng từng có một thời gian dài như vậy, nên cô càng có thể đồng cảm với suy nghĩ của Thẩm Đại Nha, tự nhiên sẽ không tự cho mình là thượng đẳng mà đi phê phán tính cách hay cách làm việc của người khác.
Ngược lại, cô cảm thấy bản thân chỉ có thể đáp lại bằng mấy viên kẹo là điều khá đáng hổ thẹn.
Nhưng không còn cách nào khác, sức lực cá nhân là có hạn, dù cô thật sự cảm thấy ba chị em này rất đáng thương, nhưng bản thân cô cũng không thể giúp đỡ được gì lớn lao, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình. Kết luận này cũng là do chính cô đã từng trải qua một lần mới rút ra được.
Thẩm Đại Nha cứ thế được Thẩm Tiểu Vũ kéo đến dưới cây bồ kết, hai bên hợp lực, chẳng mấy chốc đã hái được thêm không ít bồ kết.
Cuối cùng giỏ và túi vải của hai người đều đầy ắp mới dừng lại.
