Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 5

Cập nhật lúc: 16/01/2026 14:09

Chị ta chỉ có một cô con gái thôi mà đã có áp lực nhất định rồi, huống chi là em dâu ba không con không cái.

Cho nên nếu em dâu nhận nuôi một đứa trẻ mà cảm thấy thoải mái hơn thì trong lòng chị ta vẫn ủng hộ. Dù sao cũng là vợ chồng chú Ba nhận nuôi, lương thực hay việc dạy dỗ đều là chuyện của vợ chồng họ, chị ta không dại gì mà nhảy ra làm cho họ không thoải mái.

Thực tế chứng minh chị ta là người thông minh.

Bà cụ liếc mắt một cái đã thu hết thần sắc của mấy đứa con trai và con dâu vào tầm mắt.

Trong lòng họ nghĩ gì bà cũng có thể đoán được phần nào.

Con trai cả và con trai hai không có tâm tư tỉ mỉ như vậy, bà nói sao thì họ nghe vậy.

Con dâu hai nhìn chung vẫn coi là thông minh, bất kể trong lòng nghĩ gì, thái độ ngoài mặt vẫn khiến người ta dễ chịu. Duy chỉ có con dâu cả, vì nhiều nguyên nhân khác nhau, là người có tâm tư lớn nhất, cũng là người thiếu tự trọng nhất trong ba cô con dâu.

Nhân cơ hội này, vừa hay gõ đầu chị ta một chút.

Đôi mắt bà cụ nheo lại, lập tức mang theo vài phần uy h.i.ế.p, bà nhìn chằm chằm vào vợ của con trai cả, giọng nói không nặng không nhẹ hỏi: "Lúc nãy tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao?"

Chị dâu cả bị bà cụ nhìn như vậy lòng hơi có chút bồn chồn, nhưng nghĩ đến chút toan tính riêng của mình, chị ta vẫn không nhịn được nói: "Mẹ, con không có ý gì khác, chỉ là hiện giờ tình hình trong nhà mẹ cũng biết đấy, chúng ta mỗi ngày làm việc đến kiệt sức cũng khó mà ăn no cái bụng, lương thực căng thẳng biết bao nhiêu! Nếu là con cái nhà mình thì thôi đi, nhưng tùy tiện nhặt một đứa trẻ như vậy về thì không cần thiết lắm đâu ạ. Chú Ba và em dâu ba nếu thích trẻ con thì sau này có thể tự sinh một đứa mà!"

"Câm miệng!" Một tiếng quát lạnh của bà cụ làm chị dâu cả giật nảy mình.

Không chỉ chị dâu cả mà ngay cả những người đàn ông và trẻ con trong nhà cũng bị dọa cho sợ.

Từng người một im như phích nhìn qua.

Chị dâu cả bị nhìn đến rợn cả tóc gáy, vốn dĩ chị ta càng nói càng thấy mình có lý, muốn nói gì thì nói, trong lòng còn thấy mình biết ăn nói, nghe xem chị ta nói có lý có lẽ biết bao nhiêu. Kết quả bà cụ lại quát lạnh một tiếng không báo trước như vậy, tim chị ta suýt nữa thì nhảy ra ngoài.

Sự chú ý đều tập trung vào bà cụ, vì thế chị ta cũng không chú ý tới Thẩm Gia Dương vốn đang vui vẻ nãy giờ giờ mặt cũng đã hơi lạnh xuống.

Bà cụ đã không chút lưu tình mà giáo huấn con dâu cả: "Chỉ có chị là giỏi thôi phải không? Lương thực trong nhà là cả một gia đình cùng nhau làm ra, ai cũng có phần, thằng Ba tụi nó mỗi ngày không đi làm tính công hay là lười biếng không làm việc rồi? Nhận nuôi đứa trẻ cũng là chuyện của vợ chồng thằng Ba, có nói là bắt chị phải nuôi đâu?"

Không để chị dâu cả có cơ hội cãi lại, bà cụ càng nói càng giận: "Chị là chị dâu cả mà chuyện trời chuyện đất gì cũng muốn quản, còn quản cả việc thằng Ba tụi nó có sinh con hay không nữa à? Tôi làm mẹ đây còn chưa nói gì, chỉ có cái miệng chị là dài thôi đúng không?"

Đã lâu lắm rồi bà cụ mới nổi trận lôi đình như vậy.

Tính tình bà không phải đặc biệt tốt, nhưng cũng không phải kiểu người tùy tiện nổi nóng. Ở trong làng, bà được coi là một người mẹ chồng rất tốt, không cố ý đặt ra quy củ cho con dâu, chỉ cần làm tốt những việc cần làm, những chuyện khác bà đều có thể mắt nhắm mắt mở cho qua.

Chính vì cách xử lý như vậy của bà mà gia đình họ luôn là một gia đình hòa thuận có tiếng trong làng.

Nhưng ông cụ trong nhà là đại đội trưởng, bà với tư cách là vợ đại đội trưởng nên có địa vị nhất định trong đám đàn bà, ở trong nhà bà cũng luôn là người nắm quyền. Chỉ cần không phải là chuyện lớn liên quan đến sự phát triển của làng thì người quyết định trong nhà luôn là bà cụ.

Chẳng phải từ đầu đến cuối ông cụ chẳng hề đưa ra ý kiến gì, chỉ ngồi bên cạnh lắng nghe thôi sao.

Cho nên một khi bà thực sự nổi giận thì vô cùng đáng sợ.

Những lời chị dâu cả nói lần này coi như đã đụng chạm đến vảy ngược của bà cụ.

Bà chú ý thấy sắc mặt lạnh đi của con trai út, còn có ánh mắt hơi ảm đạm của con dâu út, ngọn lửa trong lòng bà càng bùng cháy dữ dội hơn.

Nhưng bà đã hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế biểu cảm của mình, quay sang vợ chồng con trai út, giọng điệu ôn hòa nói: "Đứa trẻ đó hai đứa cứ việc nuôi. Lúc nãy chẳng phải nói con bé đang phát sốt sao, hai đứa về phòng chăm sóc cho kỹ vào. Trẻ con nhỏ như vậy nếu không chăm sóc cẩn thận là dễ xảy ra chuyện lắm đấy, đi đi!"

Thẩm Uyển nhìn bầu không khí trong gian nhà chính, đôi môi mấp máy, vốn định nói gì đó nhưng đã bị Thẩm Gia Dương đưa tay kéo lại. Anh nhìn bà cụ gật đầu: "Vậy con và Tiểu Uyển xin phép về xem đứa bé trước ạ!"

Nói xong liền đưa Thẩm Uyển quay về phòng.

Sau khi cửa phòng đóng lại, hai người có thể nghe thấy trong gian nhà chính tiếng quở trách của bà cụ lại vang lên dồn dập, chỉ là cách một cánh cửa và một đoạn khoảng cách nên nghe không còn rõ ràng nữa.

Thẩm Gia Dương đưa tay ôm Thẩm Uyển vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô, giọng nói mang theo vài phần áy náy và trầm mặc lên tiếng: "Tiểu Uyển, xin lỗi em, đều tại anh nên mới khiến em bị người ta điều ra tiếng vào. Anh đã nói từ lâu rồi là không cần cố ý che giấu tình trạng sức khỏe của anh, anh không để tâm những chuyện đó..."

Miệng anh bị Thẩm Uyển bịt lại, những lời còn lại không thể tiếp tục được nữa.

Thẩm Uyển giữ nguyên tư thế bịt miệng anh, ngước mắt nhìn anh, lườm anh một cái nói: "Chẳng phải đã nói xong là không nhắc lại chuyện này nữa sao, con cái chúng ta cứ để thuận theo tự nhiên là được. Anh nhìn xem, giờ chúng ta chẳng phải đã có con rồi sao, có phải con ruột hay không thì có quan hệ gì chứ, chúng ta nuôi dạy con thật tốt thì có khác gì con ruột đâu?"

Vừa nói, ánh mắt Thẩm Uyển vừa thuận thế dời sang đứa trẻ đang nằm trên giường.

Ánh mắt cô nhìn đứa trẻ dịu dàng lại mang theo tình yêu thương, nghĩ đến việc từ nay đây sẽ là con của mình, tình yêu thương đó không cách nào che giấu được.

Kết quả nhìn chưa được bao lâu, biểu cảm của cô đột ngột thay đổi, đôi mắt trợn to hết cỡ, cô kéo cánh tay chồng, lắp bắp nói: "Gia... Gia Dương... Có phải em bị hoa mắt rồi không?"

Hỏi xong cô còn không tự chủ được mà dụi dụi mắt.

Phản ứng của Thẩm Gia Dương cũng không kém gì vợ mình, bởi vì khi vợ nói chuyện, ánh mắt anh cũng tự nhiên quay sang, vì vậy cũng đã nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ trước mắt.

Hai vợ chồng cùng lúc rảo bước đi tới bên giường. Đứa trẻ sơ sinh nằm trên giường được bọc kỹ càng, nhưng một bàn tay nhỏ nhắn như chiếc bánh bao không biết từ lúc nào đã thò ra ngoài chăn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.