Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 56

Cập nhật lúc: 16/01/2026 15:14

Bà vừa nói vậy, Thẩm Uyển không tài nào kìm chế được niềm tự hào trong lòng, gần như là hớn hở nói: “Vậy thì mẹ phải chuẩn bị tâm lý cho tốt, dáng vẻ hiện tại của Tiểu Vũ tuyệt đối sẽ không làm mẹ thất vọng đâu.”

Thẩm mẹ nghe xong quả thật có chút mong đợi.

Dù sao việc bà thông gia bảo con rể mỗi ngày đều đặc biệt chạy đến đội năm đổi sữa bò cho đứa trẻ bà cũng có nghe nói qua, bà còn nghe nói trẻ con uống sữa dê (thời này hay gọi chung là sữa bò/sữa dê đều được) sẽ trở nên trắng trẻo, cũng không biết đứa cháu ngoại này của bà có thật sự trắng ra không.

Mà bà thông gia có thể đối xử như vậy với một đứa trẻ không có quan hệ huyết thống với nhà mình, đúng là không còn gì để nói, hào phóng!

Từ sân đi đến phòng của vợ chồng Thẩm Uyển phải đi ngang qua cửa phòng chính.

Thẩm mẹ khi đi cùng con gái ngang qua thấy trong phòng chính đã có mấy người ngồi rồi, đều là mấy người cùng lứa có quan hệ khá tốt với đại đội trưởng, hiện tại đã ngồi lại nói chuyện với nhau, mà lão già nhà mình cũng ở trong số đó.

Sau khi bận rộn đợt trước xong, cách đợt chính thức thu hoạch vụ thu vẫn còn có thể có vài ngày nghỉ ngơi, lão già rảnh rỗi không có việc gì liền đi trước bà một bước, chính là để nói chuyện với mấy ông bạn già của mình.

Lúc bà sang đây đám trẻ trong nhà vốn dĩ cũng muốn đi theo, nhưng đều bị bà từ chối hết.

Dù sao thêm một người là thêm một cái miệng, đầy tháng là tổ chức cho cháu ngoại bà, có thể giúp bà thông gia tiết kiệm được chút nào hay chút nấy, không thể mang trẻ con đến nhà bà thông gia lãng phí lương thực vào lúc này được.

Đi qua cửa phòng chính đi thêm một đoạn rồi rẽ một cái là đến phòng của vợ chồng Thẩm Uyển.

Lúc hai mẹ con họ vào trong, trong phòng ngoài Thẩm Yến đang trông con trai mình ra, bà nội và chị dâu hai Thẩm cũng ở đó, nhìn thấy Thẩm mẹ bà nội liền cười đón lên: “Em gái, em đến rồi, mau tới xem tiểu nha đầu này đi, Tiểu Uyển nuôi đứa nhỏ này tốt thật đấy, chị nhìn thấy cũng kinh ngạc không thôi.”

Lời này bà nội thật sự không phải là đang khiêm tốn.

Đứa trẻ luôn được Thẩm Uyển nuôi ở trong phòng, bà nội nhiều nhất cũng chỉ cách mấy ngày mới lại liếc nhìn một cái, mà từ lần trước bà sang đến giờ đã được khá nhiều ngày rồi, hôm nay nhìn lại, đứa trẻ lại cứ như thay đổi hẳn một dáng vẻ khác, với tư cách là bà nội của đứa trẻ, trong lòng bà thế mà lại có một loại cảm giác thành tựu kỳ quái.

Đứa trẻ xinh đẹp này là do nhà họ nuôi ra đấy, lợi hại chưa!

Thẩm mẹ nghe vậy liền bước tới ba bước như hai.

Đứa trẻ đang ở trong vòng tay chị dâu hai, không còn cách nào khác, chị dâu hai Thẩm nhìn thấy đứa trẻ đáng yêu như vậy thì không tài nào kìm chế được sự yêu thích trong lòng mình.

Bản thân cô vốn dĩ chỉ có một đứa con gái, đương nhiên là vẫn muốn sinh tiếp, nhưng khổ nỗi là cứ sốt ruột mãi mà chẳng m.a.n.g t.h.a.i được.

Trước đây thỉnh thoảng có nghe người ta nói, phụ nữ nếu muốn sinh con thì hãy tiếp xúc nhiều với những đứa trẻ có phúc khí, như vậy có khả năng nhất định sẽ tăng tỷ lệ mang thai.

Tuy biết lời này cũng chẳng chắc đã có đạo lý gì, nhưng trong mắt chị dâu hai Thẩm, nếu nói đến đứa trẻ có phúc khí thì đứa nhỏ nhà chú ba này tuyệt đối là đứa có phúc khí nhất mà cô từng thấy.

Có thể bị cha mẹ ruột vứt bỏ mà vẫn được nhặt về là phúc khí.

Được vợ chồng chú ba coi như bảo bối mà cưng chiều cũng là phúc khí.

Bản thân con bé lớn lên xinh đẹp đáng yêu như b.úp bê trong tranh Tết lại càng là phúc khí.

Mang theo chút tâm tư nhỏ thầm kín như vậy, chị dâu hai Thẩm đã bế đứa trẻ rất lâu rồi, vạn nhất thật sự có ích thì sao, cho dù không có ích thì bế một đứa trẻ đáng yêu như vậy cũng chẳng có tổn thất gì, dù sao cô cũng rất thích đứa nhỏ này.

Hiện tại Thẩm mẹ đi tới, chị dâu hai Thẩm liền đưa đứa trẻ qua.

Thẩm mẹ đón lấy đứa trẻ nhấc một cái, hầy, cánh tay rõ ràng hơi chìm xuống một chút, với cân nặng của một bé con vừa mới đầy tháng mà nói thì đúng là nặng thật, bà bế chắc đứa trẻ xong thì ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt bé con.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vừa trắng vừa non, nhờ được nuôi tốt nên khuôn mặt trông phúng phính thịt, đôi mắt to như hai quả nho đen, lúc nhìn người ta cứ như biết nói vậy, cái miệng nhỏ cũng hơi chúm chím, nhìn lướt qua một cái như vậy đúng là có chút không nỡ rời mắt đi chỗ khác.

Thẩm mẹ nhìn mà kinh ngạc không thôi, nhìn sang bà thông gia và con gái mình: “Đứa nhỏ này lớn lên tốt quá đi mất, mọi người nuôi kiểu gì vậy?”

Bà hoàn toàn không có ý khoa trương chút nào.

Đứa nhỏ này thật sự chỉ nhìn một cái là khiến lòng người ta mềm nhũn đi không chịu được, hơn nữa có thể trong năm tháng như thế này mà nuôi ra một đứa trẻ phúng phính như vậy, chỉ riêng điểm này thôi bà đã khâm phục vô cùng rồi.

Thẩm Tiểu Vũ: “... A phù!”

Bà ngoại chào bà ạ, lại gặp mặt rồi!

Thẩm mẹ nói xong những lời này, người đầu tiên lên tiếng không phải bà nội, cũng không phải Thẩm Uyển người làm mẹ, mà là Thẩm Yến người đứng xem bên cạnh.

Cô ấy đầy vẻ hâm mộ ghen tị: “Xem đi, con biết ngay là sẽ như vậy mà, cảm giác sau này không thể để Ngưu Đản nhà con và tiểu nha đầu này ở cùng một chỗ được nữa, nếu không Ngưu Đản nhà con trông cũng t.h.ả.m hại quá, rõ ràng con tự mình ở nhà nhìn thì vẫn thấy ổn, mà lần nào bế Ngưu Đản đến so với tiểu nha đầu này là lại thấy t.h.ả.m hại vô cùng!”

Lời tự dìm hàng này của cô ấy khiến mấy người có mặt đều bật cười.

Bởi vì ai cũng thấy được cô ấy đang nói đùa.

Bà nội cười xong lúc này mới nói: “Chẳng liên quan gì đến chị đâu, đây đều là công lao của Tiểu Uyển hết, đứa nhỏ đều là một tay Tiểu Uyển nuôi đấy, chị căn bản chẳng giúp sức được gì.”

Lời này Thẩm mẹ nghe xong liền phản bác: “Chị không thể nói như vậy được, nếu không có chị thì Tiểu Uyển cũng chẳng cách nào nuôi đứa nhỏ này tốt đến thế, chị đừng có khiêm tốn nữa.”

Thẩm Uyển ở bên cạnh nghe mà gật đầu lia lịa.

Sự ủng hộ của mẹ chồng cô luôn ghi nhớ trong lòng, sao có thể nói mẹ chồng chẳng giúp sức gì được cơ chứ?!

Nhưng đồng thời trong lòng cô cũng có chút chột dạ, cái đó, bé con nhà mình lớn lên tốt như vậy thật sự chẳng liên quan gì nhiều đến cô cả, tất cả đều là công lao của chính bé con, cô cùng lắm chỉ là đem thức ăn và các loại đồ dùng mà bé con tự mang theo dùng cho con bé thôi, cho nên nói công lao ít nhất hơn phân nửa là của chính bé con!

Mà Thẩm Tiểu Vũ được khen đến mức cảm thấy mình sắp bay lên trời luôn rồi.

Một hai người khen cô bé, cô bé còn có thể coi như là người nhà nhìn mình qua lớp kính lọc, nhưng ba bốn người đều khen hết lời thì cô bé bắt đầu tin rồi, chỉ có thể là do mình thật sự xinh đẹp đáng yêu mới như vậy, vậy cô bé sẽ hào phóng nhận lấy lời khen của họ vậy!

Thực ra đây cũng là chuyện đương nhiên.

Mức độ vật chất và mức độ ăn uống của cô bé đều tốt hơn trẻ sơ sinh thời đại này gấp nhiều lần, Thẩm Uyển chăm sóc cô bé lại vô cùng tỉ mỉ, như vậy mà còn không lớn lên tốt thì đó mới là thất bại chứ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.