Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 58
Cập nhật lúc: 16/01/2026 15:14
Nhưng qua lời giải thích của mẹ chồng, cô ấy cũng đã biết bữa tiệc đầy tháng này còn mang theo chút ý tứ khác nữa.
Vì vậy cũng đành đè nén một chút không hài lòng đó xuống.
Hiện tại vì ngồi gần nên đã nhìn thấy hết những biểu cảm sinh động trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Tiểu Vũ, khóe miệng cô ấy không nhịn được mà hơi nhếch lên, lộ ra một chút ý cười không khống chế được, nhưng lại nhanh ch.óng thu lại, còn đặc biệt nhìn quanh quất, xác định không có ai chú ý tới phản ứng vừa rồi của mình mới thở phào nhẹ nhõm.
Khóe mắt lại không nhịn được mà cứ liếc nhìn về phía Thẩm Tiểu Vũ.
Trước đó cô ấy vẫn luôn nghe em dâu ba khen ngợi con mình hiểu chuyện ra sao, đáng yêu thế nào, cô ấy nghe thấy bao nhiêu lần đều cảm thấy rất khinh khỉnh không thèm để tâm.
Hiểu chuyện thì cô ấy còn có thể miễn cưỡng thừa nhận, dù sao mọi người cũng sống chung với nhau, từ lúc tiểu nha đầu này đến nhà này mà tính thì cô ấy cũng quả thực chưa từng nghe thấy tiếng khóc quấy của tiểu nha đầu này lần nào.
Nhưng đáng yêu?
Thế thì dẹp đi, mẹ hát con khen hay, ai mà chẳng biết nói chứ?!
Kết quả hiện tại tiểu nha đầu mà cô ấy chưa bao giờ thèm nhìn thẳng này lại đang ở ngay trước mặt cô ấy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo phúng phính lại làm ra nhiều biểu cảm nhỏ như vậy, nhìn khiến cô ấy có chút, khụ, ngứa ngáy trong lòng, muốn đưa tay chọc chọc một cái xem khuôn mặt nhỏ của con bé có mềm mại như vẻ bề ngoài không.
Tuy có chút không tình nguyện nhưng không thể không thừa nhận, tiểu nha đầu này thế mà lại thật sự đáng yêu lạ lùng.
Cô ấy cũng là người phụ nữ đã nuôi lớn ba đứa con, đối với những đứa trẻ nhỏ nhắn lại đáng yêu như thế này thật sự không có sức đề kháng lớn cho lắm, đặc biệt là khi đứa trẻ này lại cực kỳ làm người ta yêu thích, sức đề kháng sẽ lại một lần nữa giảm xuống rất nhiều.
Chẳng trách em dâu ba ngày nào cũng treo tiểu nha đầu này trên miệng, những lời khen tới khen lui đó thế mà cũng không hoàn toàn là nổ đâu, nếu cô ấy có một đứa con xinh xắn như vậy, có lẽ còn khoa trương hơn cả em dâu ba không chừng!
Ít nhất là ở làng Thẩm Gia này, cô ấy thật sự chưa thấy đứa trẻ nào đẹp hơn tiểu nha đầu này.
Trong lòng thật sự ngứa ngáy không chịu được, Thẩm đại tẩu không kìm lòng được, thấy em dâu ba đang nói chuyện với người khác, sự chú ý tạm thời cũng không đặt trên người đứa trẻ, cô liền lặng lẽ xích lại gần một chút, huých nhẹ vào đùi em dâu ba một cái, khi cô ấy nhìn sang thì đôi bàn tay đã đưa ra.
“Đưa đứa nhỏ chị bế một lúc!” Giọng điệu của cô ấy nghe ra có chút không tự nhiên lắm.
Thẩm Uyển khá là kinh ngạc, cô đương nhiên thấy được chị dâu cả có chút ý kiến với bé con nhà mình, suốt cả một tháng trời, ngoại trừ ngày chồng cô nhặt đứa trẻ về và hai ngày đầu cô bế đứa trẻ ra cho ăn cơm thì chị dâu cả còn liếc nhìn đứa trẻ mấy cái, sau đó thì cứ coi như đứa trẻ này không tồn tại vậy.
Giờ cô ấy lại chủ động muốn thân cận với đứa trẻ...
Thẩm Uyển mỉm cười, động tác cẩn thận đưa đứa trẻ qua.
Cô đã biết là chẳng ai cưỡng lại được sức hút của bé con nhà mình mà, xem đi, chị dâu cả của cô chẳng phải cũng dính chiêu rồi sao?!
Bởi vì chị dâu cả đã nuôi lớn ba đứa trẻ, kinh nghiệm phong phú hơn cô nhiều, cho nên sau khi đưa đứa trẻ qua cô cũng chẳng có gì phải lo lắng cả, cũng không đặc biệt nhắc nhở cô ấy phải bế đứa trẻ cẩn thận này nọ, nếu không chị dâu cả nghe xong chắc chắn sẽ không vui.
Sau này đứa trẻ sẽ sống ở nhà này rất lâu rất lâu.
Có thể giữ mối quan hệ tốt với mỗi người trong nhà tất nhiên là tốt nhất, cho nên Thẩm Uyển cũng vui vẻ thấy con mình thân thiết với bác gái cả hơn một chút.
Mà Thẩm Tiểu Vũ đang nghe ngóng bát quái và xem náo nhiệt đầy hứng thú thì đột nhiên bị chuyển đổi trận địa, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vẻ ngây ngô, cái chớp mắt này đã chớp thẳng vào tim Thẩm đại tẩu rồi.
Trong lòng cô ấy ôm đứa trẻ thơm mềm, cảm giác trái tim cũng trở nên mềm mại theo, đối diện với đôi mắt to tròn chớp chớp của đứa trẻ, cô ấy không kìm được ghé sát lại một chút, vô thức hạ thấp giọng: “Có biết bác là ai không nào, a~”
Thẩm Tiểu Vũ: “A a——”
Tất nhiên là biết rồi, là bác gái cả mà!
Bởi vì Thẩm Uyển rất ít khi nói xấu người trong nhà trong phòng mình, cho nên Thẩm Tiểu Vũ luôn bị nhốt ở một nơi nhỏ hẹp (trên giường) thực tế cũng không hiểu rõ lắm về mọi người trong nhà, ngoài bố mẹ ra, cô bé cũng chỉ hiểu rõ hơn một chút về mấy đứa trẻ trong nhà.
Dù sao hai tiểu nha đầu trong tháng này thường xuyên đảm nhận trọng trách trông coi cô bé, hai cậu con trai khi chơi đùa trong nhà thỉnh thoảng cũng sẽ ghé qua, số lần nhiều lên cô bé cũng có chút hiểu biết về họ.
Vì vậy cô bé cũng không biết bác gái cả đang bế mình thực tế trước đó vốn chẳng thích mình chút nào, thậm chí còn có chút ghét bỏ mình.
Mà kiếp này cô bé thực sự rất may mắn, cũng chỉ có lúc mới sinh ra bị sự ác ý của bố mẹ ruột và bà nội ruột vây lấy, sau đó sau khi được bố nhặt về thì đón nhận hầu hết đều là sự thiện ý, dẫn đến việc khi đối diện với những người hoặc trêu chọc mình hoặc bế mình cô bé cũng không hề keo kiệt mà tỏa ra thiện ý của bản thân.
Hiện tại Thẩm đại tẩu chính là đang trực tiếp đón nhận phần thiện ý đó mà chính bản thân cũng không hề hay biết.
Bản thân Thẩm đại tẩu cũng không cảm nhận được nhiều như vậy, nhưng nụ cười ngây thơ của đứa trẻ khiến khóe mắt chân mày cô ấy vô thức mang theo ý cười, ngay cả giọng điệu cũng càng thêm dịu dàng: “Con cười cái gì thế? Bác là bác gái cả của con, nhớ kỹ chưa nào?”
Nụ cười ngây thơ của trẻ con là thứ dễ dàng chữa lành lòng người nhất.
Ít nhất là vào lúc này, Thẩm đại tẩu đã được chữa lành.
Nhìn thấy cảnh tượng Thẩm đại tẩu trêu đùa đứa trẻ, chị dâu hai Thẩm không khỏi nhếch môi, để xem sau hôm nay chị dâu cả còn thấy đứa trẻ này thừa thãi nữa không, đứa trẻ đáng yêu thế này có ai mà thật lòng ghét bỏ cho nổi chứ?
Tất nhiên, trừ những kẻ mất hết lương tâm ra.
Nghĩ đến việc đứa trẻ này bị người thân vứt bỏ, nụ cười trên mặt chị dâu hai Thẩm hơi thu lại một chút, nhưng đứa trẻ này đã được vào sổ hộ khẩu của vợ chồng chú ba, sau này chẳng còn quan hệ gì với gia đình Chu Cầm kia nữa rồi, nghĩ đến đây cô cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn hẳn.
Thẩm Uyển ngồi bên cạnh Thẩm đại tẩu cũng mang theo nụ cười trên mặt.
Cô nghĩ ngợi rồi ghé lại thỉnh thoảng nói vài câu với chị dâu cả, nói không ít chuyện thú vị trong lúc nuôi con, Thẩm đại tẩu sau khi đã thay đổi tâm thái thì nghe những chuyện này không những không thấy phiền mà còn thấy đặc biệt thú vị.
Họ vừa nói chuyện đầy tiếng cười như vậy, lọt vào mắt mấy người phụ nữ khác cùng bàn liền thấy tình cảm chị em dâu này thật tốt quá đi, rồi lại nghĩ đến tình cảnh nhà mình, trong lòng nghẹn lại, không khỏi càng thêm ngưỡng mộ gia đình này.
Trong làng thực sự chẳng có mấy nhà hòa thuận hơn nhà đại đội trưởng.
