Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 7

Cập nhật lúc: 16/01/2026 14:10

Thẩm Tiểu Vũ rất quen thuộc với giọng nói này.

Trước khi ngủ, cô đã nhận được sự chăm sóc của chủ nhân giọng nói đó. Mặc dù nghe qua giọng nói thì đối phương cũng còn rất trẻ, thậm chí còn chưa bằng tuổi cô trước khi trọng sinh, nhưng sự dịu dàng và bao dung mà đối phương mang lại đã khiến Thẩm Tiểu Vũ xúc động không nhỏ.

"Tiểu Uyển, em đừng vội, em xem em bé cũng không sao mà. Bây giờ cũng chưa nói rõ được là nguyên nhân gì, sau này chúng ta chăm sóc bé thì cố gắng cẩn thận một chút, quan sát thêm xem tình hình thế nào đã, chuyện này tạm thời đừng nói với người khác!"

Cái miệng nhỏ của Thẩm Tiểu Vũ mấp máy hai cái.

Giọng nói này cô cũng thấy quen thuộc.

Là người đã cứu cô.

Hai vợ chồng này có thể nói là sự tồn tại mang lại cho cô hơi ấm lớn nhất kể từ khi trọng sinh đến nay.

Rõ ràng lúc nãy vì sự bất cẩn của cô đã xảy ra một chút sai sót, nhưng nghe cuộc thảo luận của hai vợ chồng họ, trong lòng cô lại kỳ lạ thay không hề nảy sinh chút bất an hay cảnh giác nào, hơn nữa nghe cuộc đối thoại của họ là biết họ đã chọn bảo vệ đứa trẻ sơ sinh không hề có chút quan hệ gì với họ là cô!

Điều này khiến Thẩm Tiểu Vũ có chút cảm động.

Mặc dù người thân kiếp này vì cô là con gái mà vứt bỏ cô nhưng cô lại nhận được hơi ấm từ những người xa lạ, đối với một người không có nhiều người thân ở kiếp trước như cô thì đây đã là ơn huệ cực lớn rồi.

"Ơ? Bé con sao con tỉnh rồi?" Thẩm Uyển đang nói chuyện với chồng bỗng thấy Thẩm Tiểu Vũ mở to đôi mắt tròn xoe đảo quanh liên tục liền lập tức dừng cuộc trò chuyện, ngồi xếp bằng trên giường, đưa tay đặt bàn tay nhỏ bé như chiếc bánh bao của cô vào trong chăn, sau đó sờ sờ trán cô: "Ừm, vẫn còn hơi nóng..."

Lời còn chưa dứt, Thẩm Tiểu Vũ đã hắt hơi một cái nhỏ.

Hắt hơi xong cô nhìn Thẩm Uyển với vẻ mặt vô tội, cô thực sự không cố ý mà.

Tuy nhiên so với trạng thái lúc vừa bị dính mưa, lúc này cô cảm thấy khá hơn một chút. Có lẽ vì t.h.u.ố.c đã uống trước đó bắt đầu có tác dụng, dù cô vẫn còn hơi phát sốt nhưng đã nằm trong mức có thể chịu đựng được.

Thẩm Uyển - người mẹ mới toanh này bị cái hắt hơi của cô làm cho giật mình, sau đó mới sực nhớ ra mà dặn dò chồng: "Gia Dương, em bé chắc là chưa được ăn gì nhỉ? Anh đi tìm mẹ xem có gì cho bé ăn được không, em cho bé uống thêm chút nước ấm trước đã!"

Thẩm Gia Dương đương nhiên là không có ý kiến gì: "Được, anh đi ngay đây."

Chỉ là trước khi ra ngoài anh nhìn nhìn quả trứng gà vừa lấy từ tay vợ, quả trứng vừa to vừa sạch, trắng đến lóa mắt, nhìn thế nào cũng tốt hơn hẳn so với trứng gà nhặt từ chuồng gà nhà mình.

Vì vậy nghĩ ngợi một hồi, anh đặt quả trứng xuống, nói với vợ: "Quả trứng này đã là của em bé thì em tìm lúc nào đó khuấy trứng cho bé ăn đi. Con bé giờ còn nhỏ quá, nhiều thứ không ăn được, trứng gà có thể bổ sung thêm chút dinh dưỡng cho nó."

Thẩm Uyển nghe vậy mỉm cười: "Vâng, em biết rồi, anh đi đi!"

Nhìn chồng đáp lời xong quay người rời đi, cho đến khi anh ra khỏi cửa và đóng cửa lại cô mới thu hồi ánh mắt, gương mặt tràn đầy vẻ dịu dàng.

Mặc dù vì vấn đề con cái mà cô đã phải nghe không ít lời ra tiếng vào, cũng phải chịu đựng áp lực nhất định, nhưng cô chưa bao giờ hối hận vì đã lấy Thẩm Gia Dương. Không, phải nói là cô cảm thấy việc làm đúng đắn nhất của mình chính là lấy Thẩm Gia Dương.

Người đàn ông này đã trao cho cô toàn bộ tình cảm mà anh có thể trao, đáp ứng mọi tưởng tượng của cô về hôn nhân.

Có thể nói cô chính là được gả cho tình yêu.

Trong thời đại mà việc ăn no bụng còn khó khăn như hiện nay, mọi người quan tâm nhất là làm sao để lấp đầy dạ dày, chuyện tình cảm thực sự sẽ không ai cố ý cân nhắc đến, cho nên người may mắn như cô thực sự rất hiếm hoi.

Người may mắn như cô đặc biệt trân trọng đoạn tình cảm này, cũng trân trọng cuộc sống hiện tại.

Nghĩ đến đây, Thẩm Uyển đưa tay vào trong chăn, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Thẩm Tiểu Vũ, giọng nói mang theo tiếng cười trêu chọc cô: "Ba đi tìm đồ ăn cho con rồi đấy, cái bụng nhỏ của bé con chắc là đói lâu rồi nhỉ? Đều tại mẹ, cứ mãi không chú ý đến vấn đề này, nhưng mẹ cũng là lần đầu làm mẹ nên còn nhiều chỗ thiếu sót, sau này mẹ sẽ cố gắng sửa đổi, cho nên lần này bé con tha lỗi cho mẹ nhé?"

Dù biết em bé căn bản không thể hiểu được những lời cô nói nhưng cô thật sự rất vui. Những lời này nói ra cứ như thể cô đã thật sự nghĩ đến lúc bé con gọi cô và Gia Dương là ba mẹ vậy, càng nghĩ càng mong chờ.

Bản thân cô vốn đã thích trẻ con nhưng trước đây chỉ có thể nhìn con cái nhà người khác mà thỉnh thoảng chạnh lòng, nghe các cháu trong nhà gọi chị dâu cả chị dâu hai là mẹ cô cũng sẽ có chút ngưỡng mộ.

Bây giờ thì tốt rồi, cô cũng có em bé của riêng mình rồi.

Hơn nữa em bé của cô lại đáng yêu như thế này, Thẩm Uyển càng nghĩ càng thấy mình nhặt được báu vật rồi.

Nào ngờ Thẩm Tiểu Vũ lại một lần nữa ngơ ngác.

Từ khi trọng sinh đến nay mới chỉ có vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi mà cô đã hết lần này đến lần khác rơi vào trạng thái ngơ ngác, nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác, ai bảo các loại thực tế luôn khiến cô bị động mà rơi vào ngơ ngác chứ.

Ví dụ như hiện tại.

Nghe xem người phụ nữ mang lại hơi ấm cho cô đã nói gì?

Ba mẹ?

Có phải là ý đó không?

Cô vẫn có nhận thức rõ ràng về sự tồn tại của chính mình. Một đứa trẻ sơ sinh bị ghét bỏ rồi vứt đi chỉ vì giới tính, qua điểm này có thể phán đoán ra gia đình gốc của cô tuyệt đối có tư tưởng trọng nam khinh nữ cực kỳ nặng nề. Việc bị vứt bỏ rồi còn có thể được người khác nhặt về đã là rất may mắn rồi.

Kết quả bây giờ nói cho cô biết cô còn có thể may mắn hơn thế nữa?!

Thẩm Tiểu Vũ đã sắp không kìm nén được tuyến lệ của mình rồi. Bàn tay nhỏ bé bị Thẩm Uyển nắm lấy dưới lớp chăn cố gắng cử động, dù không thể nắm ngược lại được nhưng trong nỗ lực đó cô đã cào nhẹ vào lòng bàn tay Thẩm Uyển vài cái, coi như là đưa ra phản ứng.

Phản ứng nhỏ xíu này khiến Thẩm Uyển vui mừng khôn xiết. Cô cúi người dùng môi chạm vào trán Thẩm Tiểu Vũ, dịu dàng thầm thì: "Bé con có phải là tha lỗi cho mẹ rồi không? Sao con có thể ngoan như vậy chứ? Tuyệt quá đi mất!"

Thẩm Tiểu Vũ: "..."

Đúng rồi, người mẹ mới này tuyệt đối là chân thành yêu thích mình không chút nghi ngờ, lớp kính lọc đã dày đến tận hai mét rồi!

Khi Thẩm Gia Dương quay lại gian nhà chính một lần nữa thì bà cụ đã dạy bảo chị dâu cả đâu vào đấy rồi. Thời gian trôi qua cũng không tính là dài nhưng chị dâu cả vừa nãy còn vênh váo giờ đã trở nên khép nép như chim cút rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.