Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 77
Cập nhật lúc: 16/01/2026 15:21
Cô dạo gần đây vất vả lắm mới có thể luyện tập lật người được.
Mỗi ngày không biết nỗ lực biết bao nhiêu đây, làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi mà đi nghĩ đến những chuyện không liên quan đến mình cơ chứ.
Đợt thu hoạch gấp rút đầu tiên tính đến hiện tại cũng coi như tạm thời khép lại một giai đoạn. Những loại lương thực gieo trồng trước đó phải đợi đến sau tháng mười mới lại bắt đầu đợt thu hoạch gấp rút thứ hai, cho nên khoảng thời gian một tháng ở giữa này, ngoài việc nhổ cỏ, bón phân cho ruộng đồng, rồi trồng thêm một ít những thứ có thể ăn hoặc dùng được theo mùa ra thì cũng chẳng có chuyện gì lớn nữa.
So với khoảng thời gian trước thì tương đối nhẹ nhàng hơn một chút.
Cho nên Thẩm Uyển người làm mẹ này lại có thêm nhiều thời gian hơn để ở bên con.
Cô cảm thấy thời gian trước quá bận rộn nên có chút bỏ bê con cái, hiện tại có thời gian đương nhiên phải bù đắp lại khoảng thời gian đã bỏ bê trước đó, lúc Thẩm Tiểu Vũ luyện tập lật người thì cô ở bên cạnh cùng làm.
Thẩm Tiểu Vũ luyện tập lật người thì cứ như một con rùa lật vỏ vậy, nếu không nhờ người giúp đỡ thì bản thân nỗ lực rất nhiều lần may ra mới có một lần thành công, nhưng tỷ lệ thành công thực sự rất thấp.
Cho nên mỗi khi cô vất vả lắm mới thành công được một lần, Thẩm Uyển ở bên cạnh vừa vỗ tay vừa ngạc nhiên nói: "Bé cưng giỏi quá, vậy mà đã biết lật người rồi, ha ha ha, thực sự là quá đáng yêu luôn!"
Thẩm Tiểu Vũ vì lật người mà mặt đỏ bừng lên: "..."
Mình đây là bị coi như khỉ mà bị vây xem rồi đây.
Không chỉ một mình mẹ cô xem, Nhị bác dâu mấy ngày nay sang bên này rất thường xuyên, cũng đi theo cùng xem, bắt được cơ hội là muốn xoa xoa bế bế cô, dẫn đến mấy đứa trẻ trong nhà thỉnh thoảng cũng sẽ cùng nhau đi sang đây.
Hiện tại cô đã được ba tháng tuổi rồi, không giống như lúc mới bắt đầu là nhất định phải cẩn thận từng li từng tí thì mới nuôi sống được, cho nên phạm vi sinh hoạt của cô đã từ trong phòng mở rộng ra đến mức thỉnh thoảng có thể được bế ra ngoài đi dạo một vòng rồi, điều này trong mắt Thẩm Tiểu Vũ chính là tiến bộ một bước lớn.
Có bước tiến bộ lớn như vậy khích lệ cô, bị vây xem thì cứ bị vây xem vậy.
Cứ coi như là múa vui cho người thân vậy đi.
Thẩm Tiểu Vũ đang tự an ủi mình thì lúc này hoàn toàn không ngờ tới rất nhanh cô lại một lần nữa có được cơ hội đi ra ngoài, mà lần đi ra ngoài này không đơn thuần chỉ là bế cô đi dạo vài vòng kiểu đó, mà là đi xa.
Ngày hôm nay cô vẫn đang kiên trì rèn luyện bản thân trên giường, vì rèn luyện sớm thì sau này có thể ngồi dậy sớm hơn, đi bộ sớm hơn, sớm nắm bắt được sự chủ động của cơ thể. Dù sao thì cô ngay từ đầu đã luôn biểu hiện đặc biệt ngoan ngoãn hiểu chuyện, hiện tại lại biểu hiện thông minh hơn những đứa trẻ khác một chút cũng không quá đáng.
Cho nên khi Thẩm Uyển đột nhiên bế cô lên, lại đem chiếc địu vừa mới làm xong vào mấy ngày sau khi nhặt cô về ra lần nữa rồi bắt đầu buộc cô lên người, cô còn vô cùng thắc mắc, đây là đang làm gì thế?
Chiếc địu này từ khi làm ra đến giờ có thể nói là hoàn toàn không có đất dụng võ.
Lúc bắt đầu định dùng thì bị bà cụ phản đối.
Đợi đến sau đầy tháng có thể ra khỏi cửa phòng hóng gió thì thường là mẹ cô bế cô, căn bản là không dùng đến địu. Sau hơn ba tháng, chiếc địu lại một lần nữa được thấy ánh mặt trời, Thẩm Tiểu Vũ đặc biệt tò mò đây là định làm gì, trong lòng tuy tò mò nhưng cơ thể lại rất phối hợp.
Ngoan ngoãn để mẹ cô địu mình thật tốt, cô lại bò lên trước n.g.ự.c mẹ cô.
Chuẩn bị xong xuôi, có thể xuất phát rồi!
Cho đến lúc ra khỏi cửa, nghe cuộc trò chuyện giữa mẹ và bà nội bên tai, Thẩm Tiểu Vũ mới cuối cùng biết được là định đi đâu rồi, cô vậy mà lại sắp được lên trấn rồi. Nghe nói là cô út của cô đã sinh từ lâu rồi, từ lúc sinh con đến giờ vẫn luôn bận rộn nên chưa từng đi thăm cô ấy, hiện tại có chút thời gian nên chuẩn bị đi thăm cô ấy.
Đồng thời cũng đem số lương thực được chia gửi một ít cho cô ấy.
Người trên trấn mua lương thực không chỉ cần phiếu lương thực mà còn bị giới hạn số lượng mua. Từ phương diện này mà nói, người trên trấn về mặt lương thực còn không được tự do bằng nông dân. Bà cụ hàng năm đều sẽ gửi một ít lương thực cho con gái út lấy chồng lên trấn.
Vì chuyện gửi lương thực nên người đồng hành đương nhiên phải có một người đàn ông.
Thế là chuyến đi lần này chính là gia đình ba người Thẩm Tiểu Vũ cộng thêm bà cụ, tổng cộng là bốn người.
Trên đường đi ba người lớn thỉnh thoảng nói chuyện, tai Thẩm Tiểu Vũ vừa nghe, mắt lại không kìm được mà hết nhìn đông lại ngó tây, đáng tiếc là suốt dọc đường trống không, cũng chẳng có quá nhiều thứ để nhìn.
Thỉnh thoảng đi ngang qua bên đường sẽ có những mảnh đất lớn nối liền nhau, trong ruộng có người đang làm việc, hoặc trên đường cũng sẽ gặp những người cũng đang định lên trấn giống vậy. Ngoài những thứ này ra, con đường có thể nói là tẻ nhạt vô vị.
Thẩm Gia Dương một người đàn ông lực lưỡng cõng lương thực thì còn dễ nói, không nói là nhẹ nhàng thoải mái nhưng cũng chẳng có gánh nặng gì quá lớn. Bà cụ trong tay không cầm mấy đồ đạc cũng coi như nhẹ nhàng, duy chỉ có Thẩm Uyển vừa bế vừa địu đứa trẻ là không được tốt lắm.
Lúc bắt đầu thì còn được, nhưng thời gian dài ra thì đứa trẻ lớn nhường này bế trong lòng sẽ ngày càng nặng hơn.
Đặc biệt là đứa trẻ này được nuôi dưỡng tốt, là một đứa trẻ trắng trẻo mập mạp hiếm thấy, so với rất nhiều em bé cùng kích cỡ khác thì bản thân đã nặng hơn không ít. Cộng thêm con đường lên trấn lại rất xa...
Cho nên thời gian càng dài, hai cánh tay Thẩm Uyển đang bế đứa trẻ trong lòng càng ngày càng trĩu nặng. Nếu không phải còn có chiếc địu có thể san sẻ một phần trọng lượng, cô cũng không biết mình có thể kiên trì nổi không.
Thẩm Tiểu Vũ lúc bắt đầu còn đang nhìn trái nhìn phải, cảm thấy mắt nhìn không xuể, dù rằng căn bản chẳng có gì hay để nhìn, nhưng đối với một em bé cực kỳ khao khát ra ngoài như cô mà nói thì chỉ đơn giản là mắt tùy tiện nhìn nhìn thôi cũng đã có thể khiến tâm trạng cô vui vẻ rồi.
Cho đến khi cảm nhận được tiếng thở của người đang bế mình dần trở nên nặng nề.
Hai tay đang bế cô còn phải thỉnh thoảng nâng lên một cái, nếu không cơ thể cô sẽ bị trượt xuống một chút.
Lúc này Thẩm Tiểu Vũ mới hậu tri hậu giác nhận ra: Hình như mình làm mẹ mình mệt rồi hả!
Khoảnh khắc ý thức này nảy sinh, cô không kìm được nhớ tới câu nói mà mẹ của Nhị bác dâu đã nói khi bế cô vào ngày hôm sau sau khi cô đầy tháng——
Đứa nhỏ này trông kháu khỉnh lại chắc chắn nữa.
Chắc chắn chắc chắn chắc chắn...
Hai chữ này đột nhiên vang vọng vô tận trong tâm trí cô.
Một khuôn mặt nhỏ của Thẩm Tiểu Vũ không biết từ lúc nào đã biến thành khuôn mặt đầy vẻ dở khóc dở cười, hóa ra người ta không hề nói quá nha, hình như cô thực sự rất chắc chắn thật đấy ha, đây đúng là một nhận thức khiến người ta dở khóc dở cười mà.
Vừa hay giọng nói của bố cô lại vang lên vào lúc này, giáng cho cô một đòn cuối cùng.
"Tiểu Uyển, con bé có phải nặng quá không?" Thẩm Gia Dương thấy mồ hôi trên mặt vợ chảy ra hơi nhiều, không khỏi đưa tay ra, "Lại đây đưa anh bế cho!"
