Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 85

Cập nhật lúc: 16/01/2026 15:24

Đưa chị em dâu nhà mình về tham gia tiệc cưới của em trai, kết quả lại khiến con nhà người ta bị mắng, tuy không liên quan đến cô nhưng cô lại cảm thấy mình cũng có chút trách nhiệm.

Cô đương nhiên nhận ra người phụ nữ đang nói chuyện là ai.

Người phụ nữ này tên là Hồ Linh, nhà chồng cũng mang họ Liễu giống nhà cô, tính ra còn có chút quan hệ lằng nhằng, bà ta và mẹ chồng bà ta mà để Thẩm nhị tẩu nhận xét thì cũng giống hệt như Hà lão thái và Chu Cầm ở thôn Thẩm gia vậy.

Chỉ là Hồ Linh may mắn hơn Chu Cầm một chút, bà ta sinh được một đứa con trai, chính là đứa đang ôm trong lòng đây, hơn nữa chỉ có duy nhất một mụn con trai này thôi, có thể tưởng tượng được đứa con trai này đối với bà ta quý báu đến nhường nào.

Nhờ có đứa con trai này, tính cách của Hồ Linh cũng không nhu nhược như Chu Cầm, ngược lại bà ta còn khá đanh đá, loại người này nếu xảy ra xung đột với bà ta thì chắc chắn bà ta sẽ không để yên.

Nói cả bàn bao nhiêu người này đều sợ bà ta thì thật sự không đến mức đó.

Chỉ là hôm nay là ngày vui Liễu Đông lấy vợ, vào ngày như thế này mà vì chút lời qua tiếng lại mà cãi nhau thì rốt cuộc cũng không cát lợi, nên khi nghe thấy Hồ Linh tự mình nhường một bước, mọi người đều không muốn tranh chấp thêm về chủ đề này mà dự định bỏ qua chuyện nhỏ này.

Bà dì họ của Thẩm nhị tẩu cũng định làm như vậy.

Kết quả là trước khi bà ấy định nói, Thẩm đại tẩu đã nhanh tay hơn, chị đón lấy Thẩm Tiểu Vũ từ trong lòng Thẩm Uyển, xốc nách để cô đứng trên đùi mình, rồi nhìn người phụ nữ vừa nãy khen cháu gái mình giống trẻ con thành phố bằng vẻ mặt hớn hở nói: "Chị đại, chị thật đúng là có mắt nhìn, đứa cháu gái này của em, chính em ngày nào cũng nhìn mà vẫn thấy nó đẹp, bảo nó giống trẻ con thành phố thì thật sự chẳng ngoa chút nào."

Tự khen xong lúc này mới nhìn sang Hồ Linh, khóe miệng trễ xuống nhưng vẫn cười tủm tỉm hỏi: "Chị thấy có đúng không?"

Rõ ràng là cố ý.

Đùa à, lúc con bé này mới về nhà đúng là chị cũng không thích nó lắm, nhưng dù có không thích thì đó cũng là con cháu nhà mình, chưa đến lượt người ngoài xỉa xói, chưa kể từ sau khi đầy tháng, chị càng nhìn con bé này càng thấy thích.

Chị sẽ không vì con trai Hồ Linh nhỏ tuổi mà cảm thấy lời nó nói ra là không cần phải chịu trách nhiệm, nếu con trai không gánh vác được thì mẹ nó phải gánh thay.

Hồ Linh bị người ta hỏi thẳng mặt như vậy, bao nhiêu con mắt cùng bàn đều đang nhìn bà ta, bà ta vẫn rất ngượng ngùng, nên dù trong lòng vô cùng không phục, ngoài miệng cũng không thể không đáp: "Chị nói đúng."

Trong lòng lại thầm mắng, thật sự coi một món đồ lỗ vốn như bảo bối, người ta khen là khách sáo, bản thân bà cũng tự khen lên được, da mặt dày cũng không phải dày kiểu này, thật là không biết xấu hổ!

Thẩm đại tẩu lúc này mới hài lòng thu hồi tầm mắt.

Tuy rằng việc so đo này làm chị trông có vẻ không được phóng khoáng, ngược lại còn hơi chi li, nhưng chị thà không phóng khoáng còn hơn để bản thân bực bội, dù là đấu khẩu cũng chẳng sao, mình phải cứng rắn thì người khác mới không dám trêu chọc, điểm này Thẩm đại tẩu thấu hiểu cực kỳ sâu sắc và luôn kiên trì thực hiện như vậy.

Bà cụ cũng không đưa ra ý kiến gì về biểu hiện của con dâu cả.

Đợi chút khúc nhạc dạo này qua đi, họ tự nhiên chuyển chủ đề, bầu không khí gượng gạo một lát cuối cùng cũng khôi phục lại bình thường, chỉ có mẹ con Hồ Linh là bị mọi người vô ý hoặc hữu ý phớt lờ, loại người này ai cũng không thích nổi.

Và họ nói chuyện không được bao lâu thì Liễu Đông đã đón được vợ về.

Vợ vừa về, đại đa số khách khứa đều đứng dậy đi xem náo nhiệt, Hồ Linh nhân cơ hội này cũng ôm con trai đi chỗ khác, dự định lát nữa sẽ đổi sang bàn khác ngồi, bị mọi người phớt lờ bài xích một cách vô hình cũng không thoải mái gì, bà ta không muốn chịu cái cục tức này.

Lúc bà ta ôm đứa trẻ rời đi, vẫn có người nghe thấy đứa trẻ đó đang phẫn uất mắng người.

Thậm chí ngay cả mẹ ruột đang ôm nó cũng mắng luôn.

Vừa nãy bị mẹ ruột bịt miệng ấn vào lòng rõ ràng đã làm nó tức điên lên.

Những người nhìn thấy cảnh này thật sự vô cùng cạn lời, nhưng lại thấy hả dạ, cứ đà này thì biết ngay đứa trẻ đó lớn lên chẳng phải loại tốt lành gì, Hồ Linh bây giờ coi nó như bảo bối, sau này có quả đắng gì thì cũng tự mình gánh lấy.

Nghĩ như vậy, thậm chí còn thấy Hồ Linh có chút đáng thương nữa đấy!

Nhưng đáng thương tất có chỗ đáng trách, đứa trẻ thành ra như vậy, người làm mẹ như bà ta phải chịu phần lớn trách nhiệm.

Họ đi rồi mọi người trái lại thấy thoải mái hơn không ít, không cần lo lắng đứa trẻ hư đốn đột nhiên nói ra lời gì khiến người ta ngượng ngùng.

Và Thẩm Uyển nhân lúc mọi người đi xem náo nhiệt cuối cùng cũng tìm được cơ hội nói lời cảm ơn với chị dâu cả.

Trong lòng cô có chút ảo não, con của mình mà mình không đứng ra bênh vực con, lại để chị dâu giúp đỡ, cái tính cách này của cô thật sự là, rõ ràng biết tính cách này rất không tốt, dễ chịu thiệt thòi nhưng cô cứ không sửa được.

Lúc này cô lại cực kỳ ngưỡng mộ tính cách có gì nói nấy này của chị dâu cả.

Nhìn mà thấy hả lòng hả dạ.

Thẩm đại tẩu lườm Thẩm Uyển một cái: "Cảm ơn cái gì mà cảm ơn? Đây cũng là cháu gái của chị, người làm bác cả như chị thay nó nói vài câu thì có gì mà phải cảm ơn?"

Thẩm Uyển nghe vậy mỉm cười, không để ý đến cái lườm của chị dâu, đáp lại một tiếng: "Vâng, chị nói đúng ạ."

Nghe cuộc đối thoại của hai người, Thẩm Tiểu Vũ đang được Thẩm đại tẩu ôm trong lòng cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Thực ra bản thân cô không quá để ý đến những lời công kích ngôn từ đó, chưa nói đến thời đại này tư tưởng trọng nam khinh nữ rất nặng nề, mà ngay cả kiếp trước của cô khi đã là thế kỷ hai mươi mốt rồi, tình trạng này cũng không thiếu, đối với một đứa trẻ lớn lên trong cô nhi viện như cô mà nói, những lời khó nghe cô đã nghe không biết bao nhiêu thúng rồi.

Nếu câu nào cô cũng để ý thì cô thật sự đã trở thành tâm hồn thủy tinh rồi.

Nhưng sự không để ý này cũng là do trải qua hết lần này đến lần khác tổn thương mà luyện thành, nếu có người để ý cô, sẵn sàng đứng ra bảo vệ khi cô bị bắt nạt, vậy thì cô cũng có thể lớn lên một cách vô ưu vô lự.

Hiện giờ cô đang có cảm giác được người ta cưng chiều che chở như vậy.

Điều này khiến cô cảm thấy việc mình có thể sống lại một lần nữa thật sự là quá tốt rồi!

Đỗ Tiểu Quyên là một cô gái tháo vát nhưng lại có chút thẹn thùng.

Chưa kể hôm nay là ngày cô đi lấy chồng, sau khi được đón về Liễu gia, rất nhiều người chạy tới xem cô, cô vẫn thấy hơi ngại ngùng, may mà phía nhà ngoại có người nhà và bạn bè đi cùng sang đây, nếu không cô thấy tay chân mình chẳng biết để đâu cho phải nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.