Mang Theo Trung Tâm Thương Mại Xuyên Về Năm 60 - Chương 92
Cập nhật lúc: 16/01/2026 15:26
Hai người chị dâu có tấm lòng này đối với cô là đủ rồi, chứng tỏ họ thật sự coi cô là người nhà. Còn về chuyện con cái, cô thật sự đã nghĩ thoáng rồi, có được hay không thì tùy duyên, cho dù cả đời này không có thêm nữa, cô có Tiểu Vũ là đủ rồi.
Chuyện bác gái cả mang thai, cả nhà đều biết ngay trong ngày hôm đó.
Lúc cả nhà quây quần ăn cơm, bác gái cả lại một lần nữa khẳng định Thẩm Tiểu Vũ là "bé con phúc lộc". Bác khen đến mức da mặt Thẩm Tiểu Vũ cũng muốn đỏ lên. Cô không phải người da mặt mỏng, nếu những lời khen đó thật sự liên quan đến cô, cô chẳng những không thẹn mà còn có chút đắc ý cơ!
Nhưng chuyện bác gái cả nói lần này thật sự chẳng liên quan gì đến cô cả!
Lời khen này nhận vào có chút hổ thẹn.
Nhưng người nhà đối với chuyện này lại không phản bác gì, ngược lại còn cười hì hì phụ họa với bác gái cả vài câu. Nhân khẩu nhà họ ở trong làng đúng là mỏng thật, giờ trong nhà có hai nàng dâu liên tiếp mang thai, người nhà sao có thể không vui cho được?!
Thêm người thêm của, dù là nhà nào thì đây cũng là chuyện hỷ sự đáng mừng.
Sau chuyện này, trên người Thẩm Tiểu Vũ có thêm một vầng hào quang "bé con vượng gia".
Hào quang từ trên trời rơi xuống, Thẩm Tiểu Vũ ngượng ngùng một hồi rồi cũng chấp nhận. Dù sao chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, mọi người đã muốn nghĩ như vậy thì cứ để họ nghĩ đi.
Nào ngờ, cái vầng hào quang mà cô cứ ngỡ là vô dụng này lại dần dần tỏa sáng rực rỡ một cách không ngờ tới.
Bác gái cả không phải người biết giữ miệng. Khoảng thời gian này việc đồng áng ít đi, thời gian rảnh rỗi nhiều lên. Mà hễ rảnh là các bà các cô trong làng lại hoạt động năng nổ, chuyện nhà nọ chuyện nhà kia chưa bao giờ dứt.
Bác gái cả khó khăn lắm mới m.a.n.g t.h.a.i lại, thế nên không kìm được mà muốn khoe khoang một chút.
Bác cứ khoe mãi, số lần nhiều lên khiến "danh tiếng" của Thẩm Tiểu Vũ vang xa. Người ngoài nghe xong dù người tin thì ít nhưng vẫn có, ngay cả người không tin thì trong lòng cũng bán tín bán nghi. Lâu dần, thỉnh thoảng lại có người đến nhà họ Thẩm muốn xem xem đứa trẻ được bác gái cả khen lên tận trời xanh kia trông như thế nào.
Dù mọi người đều ở cùng một đại đội, nhưng một đại đội có đến gần trăm hộ gia đình. Sự hiện diện của Thẩm Tiểu Vũ đã lan truyền từ sau khi đầy tháng, nhưng thực tế phần lớn mọi người đều chưa từng thấy mặt cô.
Lần này qua sự tuyên truyền của bác gái cả, có không ít người chủ động đến nhà họ Thẩm chơi vào lúc rảnh rỗi, đa phần là đến xem náo nhiệt.
Còn một bộ phận nhỏ thì thật sự tin vào lời kể của bác gái cả.
Mục đích của họ trực tiếp hơn nhiều, họ cũng muốn gần gũi Thẩm Tiểu Vũ một chút để bản thân sớm mang thai. Một hai lần Thẩm Tiểu Vũ còn nhịn được, nhưng nhiều lần quá cô thật sự thấy phiền không chịu nổi.
Cô không thích việc mình bị luân chuyển giữa những người lạ mặt.
Đối với người nhà, cô bẩm sinh đã có sự bao dung, nhưng với người ngoài, cô không có nhiều kiên nhẫn đến thế.
Đã không kiên nhẫn, cô đương nhiên sẽ thể hiện ra ngoài.
Cách thể hiện của cô cũng rất đơn giản: Khi những người có ý định rõ ràng muốn thông qua việc gần gũi cô để tăng khả năng m.a.n.g t.h.a.i định bế cô, cô liền "khóc lớn".
Dù chỉ là gào khan không có nước mắt, nhưng như vậy là đủ rồi.
Điều này làm Thẩm Uyển xót con vô cùng. Con gái cô từ lúc sinh ra đến giờ là lần đầu tiên quấy khóc như thế. Làm mẹ thì sẽ không nghĩ là do con mình không ngoan, mà chỉ tìm nguyên nhân từ bên ngoài.
Sau khi phát hiện đứa trẻ chỉ khóc khi người ngoài muốn bế, cô liền giống như gà mẹ bảo vệ con, không cho phép ai ngoài người nhà được bế con gái mình nữa.
Nếu không cứ như vậy mãi, con bé khóc hỏng họng thì sao?!
Bác gái cả trước đó thật sự không ngờ chuyện lại phát triển thành thế này.
Bác cũng chẳng có ý gì khác, chỉ là không kìm lòng được muốn khoe khoang, đắc ý một chút thôi mà!
Lúc có người ôm tâm lý tò mò đến nhà xem đứa nhỏ, bác gái cả thực ra vẫn mang tâm trạng hơi đắc ý: Xem kìa, đứa bé có phúc như vậy là của nhà tôi đấy, hãnh diện biết bao nhiêu!
Chỉ là bác thật sự không ngờ, con bé từ nhỏ đến giờ chưa từng quấy khóc lại vì người khác định bế mà khóc nháo lên. Đứa trẻ nhà khác tầm tuổi này khóc thì khóc thôi, vì trẻ con nhà ai mà chẳng khóc?!
Nhưng một đứa trẻ từ lúc sinh ra đến giờ chưa từng khóc nháo mà đột nhiên làm vậy, ảnh hưởng mang lại lớn hơn nhiều. Bác gái cả dù vô tâm, nhưng nguồn cơn sự việc đúng là xuất phát từ bác, bác tự biết rõ nên không khỏi có chút ngượng ngùng.
Phát hiện vấn đề thì phải giải quyết vấn đề, nhất là ai gây ra lỗi thì người đó phải bù đắp.
Thế là, khi có người đến nhà, thấy Thẩm Tiểu Vũ mà muốn bế cô, không đợi Thẩm Uyển lên tiếng từ chối, bác gái cả đã tự mình tranh trước mà từ chối người ta.
Bác giao thiệp với phụ nữ trong làng nhiều rồi, tùy tiện tìm một cái cớ là có thể từ chối khéo léo mà không làm mất lòng ai. Như vậy cũng coi như là lấy công chuộc tội cho "sai lầm" trước đó của mình.
Khi những người đến xem náo nhiệt và tò mò thưa dần, bác gái cả cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Suýt chút nữa thì mệt c.h.ế.t bác rồi, đúng là nói năng nhiều cũng mệt lắm, mệt cả miệng lẫn mệt cả lòng.
Nhưng chuyện lần này đã cho bác một bài học không nhỏ. Bác quyết định từ nay về sau không luyên thuyên, không nói bừa nữa!
Nói cho sướng miệng một lúc, giải quyết hậu quả thì mệt rã rời, bác đã tự ngộ ra chân lý này rồi.
Cũng thở phào nhẹ nhõm như bác là chính chủ Thẩm Tiểu Vũ.
Mỗi lần có người định bế cô, cô lại phải giả vờ khóc nháo, mệt người lắm chứ bộ?!
Cũng may hiệu quả rất tốt, nếu không cô cũng chẳng biết mình còn phải diễn đến bao giờ nữa!
Chuyện này đến đây coi như tạm khép lại.
Thẩm Tiểu Vũ không cần phải bận tâm đến chuyện này nữa, cô bắt đầu để ý đến một việc khác. Là một em bé chẳng làm được gì, mỗi ngày ngoài ăn uống ra cô thực sự chẳng có việc gì cần làm.
