Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 14: Kẻ Tiểu Nhân Âm Hiểm
Cập nhật lúc: 01/04/2026 10:09
Diệp Vũ Tình mới trọng sinh trở về vài ngày trước. Hiện tại đang là năm đầu tiên của nạn đói, nếu có thể trọng sinh sớm hơn vài tháng, ả đã có thể lên kế hoạch kỹ lưỡng, cũng có thể đưa người nhà đến Kinh Thành sớm hơn. Bây giờ trên đường đã xuất hiện từng đoàn lưu dân, nếu không đi cùng người trong thôn, gia đình ả tuyệt đối không thể sống sót đến Kinh Thành. Nhớ lại cảnh chạy nạn kiếp trước, ả vẫn không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Tốt nhất là về bàn bạc với nương, nhân lúc giá lương thực chưa đến mức quá đáng, mau ch.óng mua thêm một ít. Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, giá lương thực sẽ tăng vọt điên cuồng, đến lúc đó chút tiền trong tay ngay cả vài cân gạo lứt cũng chẳng mua nổi. Tuy mang theo nhiều lương thực trên đường rất nguy hiểm, nhưng thôn của ả đông người, lại có mấy thợ săn võ nghệ không tồi. Đến lúc đó bỏ ra chút lương thực, nhờ mấy người giỏi võ bảo vệ gia đình ả là được.
Lại nhớ đến những chuyện tam thúc và nhà đại cô đã làm kiếp trước, ả nghiến răng, quyết định về bàn bạc với cha nương, để gia đình ả phân gia ra ở riêng.
Vừa ra khỏi thôn, Diệp Vũ Đồng liền tụt xuống khỏi lưng nương.
Diệp Minh Hiên vội vàng đỡ lấy nàng, lo lắng hỏi: "Muội muội, đầu còn đau không?" Rồi hắn ngồi xổm xuống nói: "Để ta cõng muội."
Diệp Vũ Đồng cười híp mắt nói: "Nương, đại ca, con không sao, vừa nãy là giả vờ đấy, chúng ta đi mau thôi!"
Hai người thấy nàng không giống như đang nói dối, lúc này mới yên tâm. Ba người rảo bước hướng về phía trấn trên.
Nhưng mới đi được một lúc, Diệp Vũ Đồng đã cảm thấy thấm mệt. Cơ thể này từ nhỏ đã làm việc đồng áng, theo lý mà nói đi bộ chừng này đường chỉ là chuyện nhỏ. Có lẽ do lần này bị thương ở đầu, lại mất quá nhiều m.á.u, nên cơ thể vẫn chưa hồi phục hẳn.
"Muội muội, ta cõng muội đi một đoạn." Diệp Minh Hiên ngồi xổm trước mặt nàng, mỉm cười nói.
Diệp Vũ Đồng nhìn thân hình gầy gò của hắn, không nỡ để hắn cõng mình. Vị đại ca này cũng chỉ lớn hơn nàng ba tuổi, bình thường có đồ ăn gì cũng nhường cho nàng và nhị ca, nhưng làm việc thì lại như một người trưởng thành.
Lý Văn Tú vỗ vai nhi t.ử, nói: "Minh Hiên, con xách giỏ đi, để nương cõng muội muội con."
Nói rồi, bà cõng khuê nữ lên lưng, sải bước đi về phía trước.
Diệp Vũ Đồng quả thực đã hơi đuối sức, nên không từ chối, ngoan ngoãn nằm sấp trên lưng bà, định bụng một lát nữa sẽ xuống tự đi.
Diệp Minh Hiên xách giỏ đi bên cạnh. Hắn không tranh giành với nương, cứ để nương cõng một đoạn trước đã, đợi lúc về hắn sẽ cõng.
Bọn họ đến thư viện trên trấn, học sinh vừa lúc tan học, từng tốp dăm ba người nói cười đi ra. Những người có thể học ở đây, gia cảnh đều không tồi, ít nhất cũng không phải lo cái ăn cái mặc. Tuy hiện tại khắp nơi đều là thiên tai nhân họa, nhưng đối với bọn họ, dường như chẳng có chút ảnh hưởng nào, trên mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười.
Diệp Vũ Đồng nhìn đám học sinh bước ra từ thư viện, tam thúc Diệp Đại Khánh và đường ca Diệp Minh Tường của nàng cũng ở trong đó. Diệp Đại Khánh năm nay mười bảy tuổi, là tiểu nhi t.ử của lão vu bà kia. Diệp Minh Tường mười hai tuổi, là đại tôn t.ử của bà ta. Hai người đều mặc trường sam màu xanh, trông rất nho nhã, sắc mặt hồng hào, nhìn qua là biết sống rất sung túc.
Nàng hừ lạnh trong lòng. Hai tên súc sinh này có thể học ở đây, còn không phải nhờ mấy năm trước người trong thôn cùng nhau lên núi săn thú, phụ thân nàng - Diệp Đại Phong đã tìm thấy một cây nhân sâm sao. Lúc đó không có ai ở đấy, phụ thân nàng vốn định lấy cỏ che lại, định bụng quay lại đào trộm sau, ai ngờ lại bị nhị thúc Diệp Đại Tráng nhìn thấy. Hết cách, phụ thân đành phải đào cây nhân sâm đó mang về. Vừa mang về đến nhà, đã bị hai lão già bất t.ử kia cướp mất.
Nghĩ đến đây, nàng tức đến đau cả gan. Nhìn hai tên súc sinh đang nói cười vui vẻ với người khác, nàng nghiến răng, hung hăng véo mạnh vào đùi mình một cái. Đau đến mức nàng nhe răng trợn mắt, hốc mắt cũng lập tức đỏ hoe.
Nàng bước nhanh lên phía trước, gào khóc t.h.ả.m thiết: "Tam thúc, đại đường ca, cầu xin hai người đừng bán muội, sau này muội không dám ăn cơm nữa đâu, ngày nào cũng làm việc cung phụng hai người đọc sách. Cầu xin hai người, đừng để tổ mẫu và nhị thúc bán muội đi."
Giọng nói oang oang của nàng khiến đám học sinh vừa bước ra đều giật nảy mình, ngay cả phu t.ử trong thư viện cũng tưởng có chuyện gì xảy ra, vội vàng bước ra ngoài.
Diệp Vũ Đồng thấy người trong thư viện tụ tập ngày càng đông, chưa đợi Diệp Đại Khánh và Diệp Minh Tường kịp phản ứng, nàng lại véo thêm một cái vào đùi.
Nàng lớn tiếng khóc lóc kể lể: "Tam thúc, đại đường ca, muội biết hai người học ở đây phải tốn rất nhiều tiền bạc. Nhưng cha muội đi tòng quân rồi, không thể kiếm tiền cung phụng hai người đi học như trước nữa. Tổ mẫu cũng chê nhà muội không có sức lao động chính, không thể làm việc nhà, nên đã đuổi bọn muội ra khỏi cửa. Bà bắt nhà muội ra đi tay trắng, những chuyện này bọn muội đều không oán hận nửa lời, vì bà là trưởng bối. Tuy bà không phải tổ mẫu ruột của bọn muội, nhưng cha nương muội từ nhỏ đã dạy dỗ bọn muội, nhất định phải hiếu thuận với tổ phụ tổ mẫu, muội và các ca ca cũng luôn ghi tạc trong lòng. Nhưng tam thúc, đại đường ca, hai người có thể khoan bán muội được không? Muội còn nhỏ thế này cũng chẳng bán được bao nhiêu tiền, đợi muội và hai ca ca lớn thêm chút nữa sẽ đi làm thuê, cung phụng hai người đọc sách."
Nói xong, người nàng mềm nhũn, ôm lấy trán rồi yếu ớt ngã gục xuống đất.
Lý Văn Tú và Diệp Minh Hiên vội vàng hét lớn: "Đồng Đồng."
Diệp Vũ Đồng nháy mắt với hai người, ra hiệu không cần lo lắng, rồi ngoẹo đầu giả vờ ngất xỉu.
Lý Văn Tú ôm khuê nữ vào lòng, nhìn Diệp Đại Khánh và Diệp Minh Tường, đỏ hoe hốc mắt nói:
"Đại Khánh, nể tình đại ca đệ từ nhỏ đã thương yêu đệ, lần này huynh ấy lại đi tòng quân thay cho đệ và lão nhị, tẩu t.ử hôm nay mặt dày đến đây cầu xin đệ, có thể buông tha cho nhà chúng ta, đừng bán chất nữ của đệ đi được không."
Chưa đợi Diệp Đại Khánh lên tiếng, bà lại nhìn sang Diệp Minh Tường:
"Minh Tường, cháu từ nhỏ đã đọc sách, chắc hẳn cũng là đứa trẻ hiểu chuyện. Đại bá mẫu cầu xin cháu, cháu có thể về khuyên nhủ cha nương cháu được không. Bọn họ cũng là người làm cha làm mẹ, trong nhà cũng có nhi nữ, chỉ vì chất nữ không đồng ý để hắn lôi đi bán, mà hắn đ.á.n.h chất nữ thừa sống thiếu c.h.ế.t. Đó chính là m.á.u mủ ruột thịt của đại ca hắn đấy! Sao hắn có thể nhân lúc đại ca không có nhà mà làm ra chuyện như vậy."
Nói xong, bà ôm khuê nữ đang ngất xỉu, òa khóc nức nở. Diệp Minh Hiên sa sầm mặt, im lặng đỡ nương và muội muội.
Phu t.ử và học sinh trong thư viện đều nghe đến ngây người, khó tin nhìn Diệp Đại Khánh và Diệp Minh Tường. Thấy bộ dạng lúng túng không biết làm sao của hai người, bọn họ cảm thấy chuyện này tám chín phần mười là sự thật.
Đầu óc Diệp Đại Khánh đang xoay chuyển với tốc độ ch.óng mặt, suy nghĩ xem phải xử lý chuyện này thế nào mới vớt vát lại được danh tiếng của hắn và Diệp Minh Tường. Lý Văn Tú rõ ràng là có chuẩn bị mà đến, những lời vừa rồi đã biến hắn thành một kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, biến nương hắn thành một người mẹ kế độc ác bất từ. Lại còn nói cái gì mà đại ca từ nhỏ đã thương yêu hắn, phi, người đại ca tốt đó trong mắt chỉ có tức phụ và ba đứa con của huynh ấy, có bao giờ để mắt đến những huynh đệ bọn họ đâu?
Diệp Minh Tường thấy ánh mắt của phu t.ử phóng tới, liền kéo áo tam thúc bên cạnh. Diệp Đại Khánh phản ứng lại, bước nhanh về phía ba nương con Lý Văn Tú.
"Đại tẩu, trong nhà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao lại muốn bán chất nữ? Những lời này đệ nghe sao không hiểu gì cả?"
Lý Văn Tú thấy hắn ở đây giả ngây giả dại, lảng tránh vấn đề chính, trong lòng hừ lạnh một tiếng. Tên Diệp Đại Khánh này đúng là một kẻ tiểu nhân âm hiểm tâm cơ thâm trầm, cùng một giuộc với người nương kia của hắn.
