Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 379: Ly Gián Kế (phần 1)

Cập nhật lúc: 03/04/2026 18:46

Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng xác định hai kẻ đó đã c.h.ế.t hẳn, liền nhanh ch.óng chớp mắt trốn vào không gian.

Một nam nhân trung niên dáng vẻ tướng quân dẫn theo hai đội nhân mã chạy tới. Nhìn một nam một nữ trúng tên nằm trên mặt đất, gã cẩn thận đ.á.n.h giá y phục và dung mạo của hai người, lờ mờ cảm thấy có chút quen mắt. Hình như đã gặp ở đâu rồi, nhưng nhất thời lại không nhớ ra.

Đang lúc gã chìm trong trầm tư, một tiểu binh vội vã chạy tới: “Tướng quân, lương thảo của chúng ta bị thiêu rụi rồi, không còn một chút nào, toàn bộ đều cháy sạch rồi.”

“Ngươi nói cái gì?”

Giọng gã vô cùng lớn, dọa tên tiểu binh lùi lại hai bước, suýt nữa dẫm lên t.h.i t.h.ể của Lý Vân Duệ và Lý Bảo Châu.

Đợi nhìn rõ hai người nằm trên mặt đất, hắn phẫn nộ cáo trạng: “Tướng quân, lương thảo chính là do hai kẻ này đốt, vì thuộc hạ ở cách đó quá xa, lúc muốn ngăn cản đã không kịp nữa…”

Tên tướng quân chưa nghe hắn nói xong, người đã chạy về phía nơi bốc cháy. Nhìn lương thảo bị thiêu thành tro bụi, trên trán gã túa ra một tầng mồ hôi lạnh.

Mới vừa đến Vận Thành, còn chưa khai chiến, lương thảo đã bị người ta đốt sạch. Vậy trận chiến phía sau còn đ.á.n.h thế nào? Gã trở về biết ăn nói thế nào với Đại tướng quân?

Lần này vốn không định phái gã tới, là do gã muốn lập công, đặc biệt đi cầu xin Đại tướng quân. Lúc đi còn lập quân lệnh trạng, nhất định sẽ cầm cự đến khi quân đội của Bình Nam Vương chạy tới, nhưng còn chưa đến nơi đã xảy ra chuyện này. Bây giờ đừng nói là lập công, trở về chịu phạt là nhẹ, có khi cái đầu cũng không giữ nổi.

Trong lòng gã vừa lo lắng vừa phẫn nộ, nghĩ đến một nam một nữ vừa rồi, hận không thể đem bọn chúng ngũ mã phanh thây, nghiền xương thành tro.

Gã trầm mặt phân phó thủ hạ: “Đi điều tra thân phận của hai kẻ đó, xem trên người chúng có tín vật gì không? Lại đem t.h.i t.h.ể của chúng treo lên cây lớn, phái mấy người canh gác, xem có ai đến nhận xác không.”

“Rõ, tướng quân.”

Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng trong không gian thay một bộ dạ hành y. Đợi bọn chúng khiêng t.h.i t.h.ể Lý Vân Duệ và Lý Bảo Châu đi, hai người lập tức từ không gian bước ra.

Lý Vân Trạch tìm một nơi ẩn nấp quan sát một lát. Thấy bọn chúng không có dấu hiệu muốn lên đường, biết đêm nay hẳn là sẽ không công thành nữa. Chắc là muốn nghỉ ngơi một đêm, dưỡng đủ tinh thần ngày mai mới động thủ.

Hai người lặng lẽ rời khỏi doanh trại của Bình Nam Vương, cưỡi ngựa chạy về phía doanh trại của Lương Vương. Bọn họ muốn nhân đêm nay thu sạch lương thảo của Lương Vương.

Phi Ưng cầm một con thỏ nướng từ trên núi đi xuống, đây là phần cho Thế t.ử gia.

Trưa nay Nhị công t.ử và Tiểu thư mất tích, mọi người đều đang tìm kiếm. Thế t.ử gia không muốn xen vào chuyện này, liền cáo ốm nằm trong xe ngựa, buổi tối ngay cả cơm cũng không ra ăn. Vừa rồi nói với hắn, ăn điểm tâm cả ngày có chút ngán, bảo hắn đi tìm chút đồ ăn có vị.

Nhưng nơi hoang sơn dã lĩnh này, có cầm bạc cũng không đổi được đồ ăn. Hắn đành phải lên núi một chuyến, bắt một con thỏ nướng lên. Sợ người khác ngửi thấy mùi, hắn dùng mấy lớp lá cây bọc lại nhét vào trong n.g.ự.c.

Lúc sắp đi đến chân núi, liền chạm mặt Diệp Vũ Đồng và Lý Vân Trạch.

Phi Ưng chưa từng gặp Lý Vân Trạch, nhưng hắn nhận ra Diệp Vũ Đồng. Nhìn thấy hai người đi cùng nhau, hắn lập tức đoán ra Lý Vân Trạch là ai.

Hắn quan sát xung quanh, thấy không có ai, liền cung kính hành đại lễ với hai người: “Tham kiến Thái t.ử điện hạ, tham kiến Thái t.ử phi.”

Lý Vân Trạch vốn đã chuẩn bị động thủ, thấy hắn đột nhiên quỳ xuống hành lễ với mình, có chút kinh ngạc.

Diệp Vũ Đồng nhìn thấy Phi Ưng thì không ngạc nhiên. Sáng nay bọn họ đã nhìn thấy Lý Vân Hàng, Phi Ưng là cánh tay đắc lực của hắn, chắc chắn sẽ đi theo bảo vệ.

Nàng cười giới thiệu với Lý Vân Trạch: “Bình An, đây là Phi Ưng, thủ hạ của Lương Vương thế t.ử.”

Lý Vân Trạch bừng tỉnh đại ngộ, cười đỡ hắn dậy: “Thì ra là đắc lực can tướng của Đại đường ca, mau mau đứng lên.”

Phi Ưng thấy hắn hòa nhã như vậy, còn đích thân đỡ mình dậy, có chút thụ sủng nhược kinh, chắp tay nói: “Đa tạ Điện hạ.”

“Phi Ưng, sao ngươi lại ở đây?” Diệp Vũ Đồng cố ý nghi hoặc hỏi.

Thấy nàng biết rõ còn cố hỏi, Phi Ưng trầm mặc một chớp mắt. Liền đem kế hoạch Lương Vương chuẩn bị đ.á.n.h Vận Thành nói cho hai người biết. Cũng không quên gạt Thế t.ử gia nhà mình ra ngoài.

“Thế t.ử chúng ta khuyên không được Vương gia xuất binh, nhưng lại sợ Điện hạ không đối phó nổi, cho nên mới tìm cớ đi theo. Lúc ăn tối ta đã hạ t.h.u.ố.c xổ vào cơm của Vương gia và mấy vị tướng quân, chắc là có thể kéo dài được hai ngày. Vừa khéo hôm nay Nhị công t.ử và Bảo Châu tiểu thư của chúng ta lại mất tích. Vương gia mải lo tìm kiếm hai người bọn họ, nói đêm nay tạm thời nghỉ ngơi ở đây một đêm.”

Phi Ưng không hề giấu giếm, đem toàn bộ chuyện trong quân doanh nói cho hai người biết. Hắn tuy là người của Lương Vương phủ, nhưng hắn chỉ trung thành với Thế t.ử gia, những người khác không liên quan đến hắn.

Lý Vân Trạch cười chắp tay: “Phiền ngươi chuyển lời tới Đại đường ca, đa tạ ý tốt của huynh ấy, ân tình này Lý Vân Trạch ta xin ghi nhớ, sau này nhất định sẽ hậu tạ.”

Phi Ưng ôm quyền với hai người, sau đó liền cáo từ rời đi.

Hắn không hỏi vì sao hai người lại xuất hiện ở đây, càng không dò hỏi bọn họ về Lý Vân Duệ và Lý Bảo Châu. Thực ra lúc nhìn thấy Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng ở đây, trong lòng hắn đã hiểu rõ. Hai huynh muội kia hơn phân nửa là bị Thái t.ử điện hạ và Thái t.ử phi bắt đi rồi. Còn về việc có thả về hay không, đó không phải là chuyện hắn nên quan tâm, Thế t.ử gia hẳn là cũng không muốn biết.

Lý Vân Hàng đang nằm trên xe ngựa c.ắ.n hạt dưa, liếc nhìn Phi Ưng bước vào: “Bảo ngươi đi tìm chút đồ ăn, sao đi lâu vậy? Gia ta sắp ngủ thiếp đi rồi đây này.”

Phi Ưng đặt con thỏ nướng lên chiếc bàn nhỏ, thấp giọng nói: “Thế t.ử gia, trên đường trở về ta gặp Thái t.ử điện hạ và Thái t.ử phi, nói với bọn họ vài câu, cho nên mới chậm trễ một lát.”

Hắn đem toàn bộ cuộc nói chuyện với hai người kể lại cho Lý Vân Hàng, còn đặc biệt nhắc đến sự cảm kích của Lý Vân Trạch đối với hắn.

Lý Vân Hàng nghe xong không hề bất ngờ: “Bọn họ hành động nhanh thật, xem ra Lý Vân Duệ và Lý Bảo Châu chắc chắn là bị bọn họ bắt đi rồi. Chỉ là không biết tiểu đường đệ của ta sẽ đối phó với hai huynh muội kia thế nào?”

Phi Ưng không trả lời câu hỏi của hắn, xé một cái đùi thỏ, dùng khăn tay bọc lại đưa cho hắn.

“Thế t.ử gia, ta cảm thấy Thái t.ử điện hạ đêm nay chắc chắn còn có hành động lớn, ngài nói xem tối nay chúng ta có nên đi giúp ngài ấy một tay không?”

Lý Vân Hàng lắc đầu: “Không cần, ngươi cứ coi như không biết gì hết, tối nay nghỉ ngơi cho tốt. Nếu ta đoán không lầm, sáng mai sẽ có tin tức của Lý Vân Duệ và Lý Bảo Châu thôi.”

Điều hắn không nói là, tin tức này hẳn là sẽ không tốt đẹp gì, hơn phân nửa đều là tin c.h.ế.t của hai người. Cơ hội tốt như vậy, Lý Vân Trạch tuyệt đối sẽ không bỏ qua, chắc chắn sẽ lợi dụng triệt để.

Hắn say sưa gặm thỏ nướng, gặm xong hai cái đùi thỏ, dùng khăn tay lau miệng, ghét bỏ nhìn Phi Ưng.

“Bao nhiêu năm rồi, tay nghề nướng thịt của ngươi chẳng tiến bộ chút nào. Thịt nướng vừa già vừa dai, muối rắc cũng không đều, hèn chi lớn thế này rồi vẫn không lấy được nương t.ử.”

Phi Ưng nhìn con thỏ nướng bị ăn mất hơn phân nửa, tức giận nghẹn một cục trong lòng. Ngài ăn no uống say rồi, lại chê tay nghề ta kém, còn công kích ta không tìm được nương t.ử. Ta vì sao không tìm được nương t.ử, còn không phải do ngài suốt ngày giao cho ta bao nhiêu là việc, ta lấy đâu ra thời gian đi tìm nương t.ử? Cô nương thích ta không biết có bao nhiêu người, nếu ngài mỗi tháng cho ta nghỉ vài ngày, con ta đã có một xâu rồi, còn để ngài mỉa mai ta như vậy sao. Lại nói, ngài cũng chẳng nhỏ hơn ta mấy tuổi, còn không phải cũng mới vừa đính thân sao, có gì mà khoe khoang chứ, hứ.

Nhưng những lời này Phi Ưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, chứ không dám nói ra. Hắn sợ Thế t.ử gia thù dai, đến lúc đó đày hắn đến nơi chim không thèm ỉa, vậy thì hắn càng không lấy được nương t.ử.

Hắn gói nửa con thỏ nướng trên bàn lại, lẳng lặng xuống xe ngựa.

Lý Vân Hàng thấy hắn giống như tiểu tức phụ chịu ủy khuất, cười đạp một cước vào m.ô.n.g hắn. Phi Ưng lảo đảo một cái, lườm hắn một cái, hậm hực bỏ đi.

Lý Vân Trạch và Diệp Vũ Đồng đợi trên sườn núi một lát. Thấy quân đội của Lương Vương gần như đã ngủ say, chỉ còn một hai doanh trướng vẫn sáng đèn, hai người lặng lẽ lẻn vào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.