Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 444: Đánh Chó Phải Ngó Chủ Nhà

Cập nhật lúc: 03/04/2026 19:01

Hôm nay cửa hàng Diệp gia đặc biệt náo nhiệt. Đa phần đều là đến nghe ngóng chuyện ngày mai vào cung bái kiến Hoàng hậu nương nương. Nhưng so với khoảng thời gian trước, bây giờ người đến cửa hàng Diệp gia mua đồ đã ít đi rất nhiều. Có người được gia đình quen biết nhắc nhở, còn có những người thông minh nhìn ra được điều gì đó, cho nên đều không đến nữa.

Hôm nay Hoàng Vân Cầm và Diệp Trương thị đều ở cửa hàng. Hai người dạo này thường xuyên giao thiệp với những quan phu nhân này, cũng đã quen biết nhau rồi. Nhưng hôm nay thực sự không biết trả lời câu hỏi của bọn họ thế nào. Bọn họ căn bản không biết chuyện ngày mai vào cung triều bái. Những phu nhân này còn hỏi cả nhà bọn họ ngày mai có đi không? Bọn họ thì muốn đi lắm, nhưng con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó đâu có mời, Hoàng cung đó bọn họ cũng không vào được a.

Diệp Trương thị ậm ờ nói: “Bọn trẻ bảo chúng ta đi, nhưng lão đầu t.ử không đồng ý, nói chúng ta đều là từ nông thôn đến, lại không hiểu quy củ trong cung, sợ đi rồi làm mất mặt bọn trẻ.”

Một vị phu nhân chừng ba mươi tuổi nịnh nọt nói: “Ây dô, lão phu nhân, bà nói lời gì vậy? Nhìn cách ăn mặc này của bà, nhìn khí chất này của bà, chỗ nào giống từ nông thôn đến chứ? Hay là ngày mai đi cùng chúng ta đi? Chúng ta trên đường còn có thể nói chuyện với nhau.”

Diệp Trương thị cười lắc đầu: “Không đi nữa, ta nghe theo lão đầu t.ử trong nhà, không thể làm mất mặt bọn trẻ được.”

Phía sau lại có mấy vị phu nhân đến khuyên nhủ, nhưng Diệp Trương thị và Hoàng Vân Cầm chỉ cười lắc đầu, nói nghe theo nam nhân trong nhà. Bất cứ ai nhìn thấy dáng vẻ khiêm tốn của bọn họ, đều phải khen một câu thấu tình đạt lý. Phàm là phu nhân tiểu thư đến cửa hàng, đều mua không ít đồ về. Lúc đóng cửa, Diệp Trương thị và Hoàng Vân Cầm nhìn túi bạc lớn cùng ngân phiếu đó, cười đến mức không thấy tổ quốc đâu.

Nhưng Diệp Vũ Tình hôm nay lại không vui vẻ như vậy, đang lục thần vô chủ đi tới đi lui trong phòng. Mấy vị phu nhân của Bình Nguyên Hầu phủ ngày mai đều phải vào cung triều bái Hoàng hậu nương nương. Hầu phu nhân vừa nãy cũng sai nha hoàn đưa cho nàng ta một bộ y phục và đồ trang sức, bảo nàng ta ngày mai cùng đi. Nàng ta suy nghĩ một lúc, liền đứng dậy đi đến Diệp gia. Nàng ta phải đi tìm tổ phụ và tam thúc bàn bạc một chút, ngày mai có nên đi theo Hầu phu nhân vào cung không?

Diệp lão đầu đang ngồi trên ghế tựa hút tẩu t.h.u.ố.c lá sợi, thấy tôn nữ về, ông ta hiền từ nói: “Tình nha đầu hôm nay sao rảnh rỗi qua đây thế?”

Vì sự tình khẩn cấp, Diệp Vũ Tình cũng không nói nhảm, dăm ba câu nói rõ mục đích đến: “Tổ phụ, người có biết không, ngày mai là ngày mệnh phụ vào cung bái kiến Hoàng hậu nương nương?”

Diệp lão đầu nghe nàng ta nhắc đến chuyện trong cung, lập tức hỏi: “Nghe nói rồi, hai ngày nay đều có phu nhân tiểu thư đến cửa hàng nghe ngóng, còn nói muốn đưa tổ mẫu cháu và nương cháu cùng vào cung, ta đều bảo bọn họ từ chối rồi.”

Diệp Vũ Tình bất đắc dĩ nói: “Tổ phụ, ngày mai cháu có thể phải đi theo rồi, Hầu phu nhân đã giúp cháu chuẩn bị xong y phục và trang sức rồi.”

Diệp lão đầu híp mắt hút vài ngụm t.h.u.ố.c lá sợi, nhớ lại những lời Diệp Vũ Đồng nói lần trước, trong lòng ông ta có dự cảm không lành. Sợ con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó đến lúc đó thực sự một chút tình diện cũng không nể.

“Tình nha đầu, cháu vẫn là đừng đi nữa, ngày mai tìm cái cớ thoái thác đi, thực sự không được thì giả bệnh.”

Diệp Vũ Tình nhíu mày: “Tổ phụ, cháu đã thoái thác rất nhiều lần rồi, nếu lần này lại từ chối, Hầu phu nhân chắc chắn sẽ sinh nghi, ngay cả chỗ Ngọc Lang e rằng cũng khó ăn nói.”

Đoạn thời gian này Hàn Thành Ngọc mỗi ngày đều nghỉ ở phòng nàng ta, ngay cả tiểu thiếp vừa nạp vào phủ cũng lạnh nhạt. Buổi tối sau khi ôn tồn với nàng ta, liền cố ý vô tình nhắc tới Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương, còn có Diệp Minh Hiên và Diệp Minh Triết. Khen hai người bọn họ anh tuấn tiêu sái có tài học, dựa vào quan hệ của Hoàng hậu nương nương, trong triều đã chiếm được một vị trí rồi. Lời nói đều là sự ngưỡng mộ. Diệp Vũ Tình hiểu hắn có ý gì, nhưng biết thì có thể làm sao? Nàng ta cũng lực bất tòng tâm a. Con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó làm Hoàng hậu, căn bản không thèm để ý đến cả nhà bọn họ. Nhưng những chuyện này lại không thể để Hàn Thành Ngọc biết, nàng ta chỉ đành hết lần này đến lần khác kéo dài thời gian.

Diệp lão đầu cũng biết Bình Nguyên Hầu phủ không thể tìm cớ qua loa được nữa. Nếu để người của Hầu phủ biết nhà bọn họ và Diệp Vũ Đồng quan hệ không tốt, thì Tình nha đầu chắc chắn sẽ thất sủng.

Ông ta trầm mặc một lúc, nói: “Tình nha đầu, ngày mai cháu cứ to gan đi theo, nhưng đừng sấn đến trước mặt con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó. Người triều bái nhiều như vậy, Bình Nguyên Hầu phủ các cháu e rằng phải xếp ở phía sau, chắc không ai chú ý đến cháu đâu.”

“Tổ phụ, lỡ như Hầu phu nhân và lão phu nhân muốn kéo cháu đi bái kiến Hoàng hậu nương nương thì sao? Vậy cháu phải làm thế nào?” Diệp Vũ Tình bây giờ thực sự sợ hãi rồi, bây giờ nàng ta mới nhìn rõ, khoảng cách giữa nhà bọn họ và Diệp Vũ Đồng rốt cuộc lớn đến mức nào.

Diệp lão đầu nói: “Đến lúc đó cháu tìm cớ trốn ra ngoài, nếu thực sự không trốn được, lúc đáng quỳ thì quỳ, lúc đáng dập đầu thì dập đầu, những thứ khác cái gì cũng đừng nói. Nhiều người nhìn như vậy, nha đầu đó chắc không dám ở trước mặt bao người nói chuyện đoạn thân với chúng ta đâu. Nó mới vừa thành thân ba ngày, đây cũng không phải chuyện vẻ vang gì, lẽ nào nó không sợ mất mặt sao?”

Diệp Vũ Tình thở dài: “Cũng chỉ đành như vậy thôi.”

Nàng ta bây giờ có chút hối hận, sớm biết Diệp Vũ Đồng không nhận bọn họ, ban đầu đã không tuyên truyền chuyện này ra ngoài rồi. Đoạn thời gian này nàng ta tuy được chút lợi ích, nhưng sau này e rằng khó mà viên hoang được.

Chính phòng Bình Nguyên Hầu phủ.

Hầu phu nhân và Thế t.ử phu nhân Tần Tú Lan đang xem đồ trang sức trong phòng. Lão phu nhân và Hầu phu nhân đều có phẩm cấp, cho nên y phục không thể mặc bừa, nhưng đồ trang sức có thể phối thêm nhiều kiểu dáng.

Tần Tú Lan do dự một lúc, hỏi: “Mẫu thân, chỗ nhị đệ muội có cần nói một tiếng không?”

Theo lý mà nói ngày lớn như ngày mai, con dâu của Bình Nguyên Hầu chắc chắn đều phải đi. Nhưng xem ý của Hầu phu nhân, là chuẩn bị dẫn Diệp di nương vào cung, căn bản không định để nhị đệ muội đi. Diệp di nương là đường tỷ của Hoàng hậu nương nương, dẫn nàng ta đi không có gì đáng trách. Nhưng Lâm Mỹ Vân là chính thê của Hàn Thành Ngọc, lại là đại cô nương đích xuất của Vĩnh Bình Hầu phủ. Tuy Lâm Hầu gia không còn nữa, nhưng người ta vẫn còn mấy đứa con trai, hạ mặt mũi của Vĩnh Bình Hầu phủ như vậy, Tần Tú Lan cảm thấy không ổn. Nhưng Bình Nguyên Hầu phủ không phải do nàng ta làm chủ, nàng ta cũng chỉ có thể uyển chuyển nhắc nhở một câu.

Hầu phu nhân nhạt giọng nói: “Ta cũng muốn để nàng ta đi cùng, nhưng nàng ta không phải thân thể không tốt sao? Lỡ như truyền bệnh khí cho Hoàng hậu nương nương, thì Bình Nguyên Hầu phủ chúng ta không gánh vác nổi. Vẫn là để nàng ta ở nhà dưỡng bệnh đi, lúc nào khỏi bệnh rồi lại dẫn nàng ta ra ngoài.”

Tần Tú Lan khựng lại một chút, lập tức cười hùa theo: “Mẫu thân nói đúng, con lại quên mất chuyện này.”

Hầu phu nhân lấy ra một đôi ngọc trạc thành sắc cực tốt: “Đôi vòng này là lúc ta xuất giá cô mẫu cho, bây giờ ta đeo có chút chật rồi, con và Diệp di nương mỗi người một chiếc, ngày mai đeo đi bái kiến Hoàng hậu nương nương.”

Tần Tú Lan suýt chút nữa tức cười, nếu người này không phải là bà mẫu, nàng ta đã sớm trở mặt rồi. Lại bảo nàng ta và một tên thiếp đeo trang sức giống nhau, nếu để người ta nhìn thấy, mặt mũi của nàng ta sau này để ở đâu?

Nàng ta đẩy chiếc vòng đó qua, nụ cười nhạt nhẽo nói: “Mẫu thân, con không thiếu những thứ này, con thấy đồ trang sức của Diệp di nương không nhiều, hay là đôi này đều đưa cho nàng ta đi, cũng có thể cho thấy sự coi trọng của mẫu thân đối với nàng ta.”

Hầu phu nhân là người tinh minh như vậy, sao có thể không nghe ra sự bất mãn của con dâu? Bà ta nắm lấy tay Tần Tú Lan, thấp giọng nói: “Tú Lan, ta biết con chướng mắt Diệp di nương đó, thực ra ta cũng không thích nàng ta, nhưng ai bảo nàng ta có một đường muội tốt chứ? Ngày mai phải vào cung triều bái rồi, người ta nói đ.á.n.h ch.ó còn phải ngó chủ nhà. Nếu Hoàng hậu nương nương biết đường tỷ của nàng ấy ở phủ chúng ta làm thiếp, hơn nữa còn không được coi trọng, con nói xem Bình Nguyên Hầu phủ chúng ta sau này còn ngày ngóc đầu lên được không?”

Bình Nguyên Hầu phu nhân thấy sắc mặt nàng ta tốt hơn chút, lại tiếp tục nói: “Con đừng quên, Đại lang vẫn đang làm việc trong cung đấy.”

Tần Tú Lan cũng là tiểu thư nhà đại hộ, đâu có không hiểu những điều này? Nàng ta chỉ cảm thấy tướng ăn của Hầu phu nhân và Hàn Thành Ngọc quá khó coi. Trước kia lúc phụ thân của nhị đệ muội là Lâm Hầu gia còn sống, bọn họ đối với nhị đệ muội cũng tốt như vậy. Nhưng mới qua bao lâu, lại chuẩn bị ôm đùi to hơn rồi. Bộ mặt gió chiều nào che chiều ấy này, nàng ta nhìn một cái đã thấy buồn nôn. Nhưng Tần Tú Lan chỉ là một người con dâu, không can thiệp được quyết định của trưởng bối, chỉ đành cười gật đầu hùa theo: “Mẫu thân nói đúng, là con nghĩ sai rồi.” Trong lòng lại thầm may mắn, may mà nam nhân của nàng ta không thế lợi như vậy, nếu không nàng ta thực sự không nhịn nổi.

Hầu phu nhân đích thân đeo chiếc vòng tay đó cho nàng ta, lại nói với đại nha hoàn: “Lấy chiếc còn lại đưa cho Diệp di nương, bảo nàng ta ngày mai lúc vào cung thì đeo.”

“Vâng, phu nhân.”

Diệp Vũ Tình vừa mới về, đại nha hoàn bên cạnh Hầu phu nhân lại đưa vòng tay đến cho nàng ta. Nàng ta thụ sủng nhược kinh nói: “Hồng Diệp tỷ tỷ, buổi trưa không phải đã đưa y phục trang sức qua rồi sao? Sao lại đưa nữa? Thế này khiến phu nhân tốn kém, ta thực sự rất ngại.”

Hồng Diệp cười tươi tắn nói: “Diệp di nương, chiếc vòng này không phải ngọc trạc bình thường đâu, là năm đó lúc phu nhân xuất giá, cô mẫu của phu nhân tặng cho bà làm của hồi môn. Những năm nay phu nhân vẫn luôn không nỡ đeo, hôm nay đặc biệt lấy ra, cho người và Thế t.ử phi mỗi người một chiếc, để hai người ngày mai đeo lên, trang điểm thật xinh đẹp cùng bà vào cung.”

“Vậy thì đa tạ phu nhân rồi, ngày mai ta nhất định sẽ đeo, bảo đảm không làm bà mất mặt.”

Diệp Vũ Tình tiễn Hồng Diệp ra đến cửa, mới quay người vào trong nhà. Nhìn chiếc ngọc trạc xanh biếc trong suốt trong hộp gấm, cảm thấy Hầu phu nhân hôm nay khá hào phóng, đồ tốt như vậy cũng nỡ đem tặng. Nàng ta đeo lên tay thử, hài lòng mỉm cười. Đúng là đồ tốt, còn quý giá hơn cả bộ trang sức đưa tới buổi sáng. Vốn dĩ nàng ta còn có chút thấp thỏm, nhưng nhìn thấy những đồ tốt này, tâm trạng lập tức tốt lên không ít. Nàng ta thầm nghĩ, cùng lắm thì ngày mai khiêm tốn một chút, nhiều mệnh phụ như vậy, Diệp Vũ Đồng chắc sẽ không chú ý đến nàng ta đâu nhỉ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mang Theo Vài Mẫu Đất, Xuyên Qua Nạn Đói Chiến Loạn - Chương 444: Chương 444: Đánh Chó Phải Ngó Chủ Nhà | MonkeyD