Mang Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Tiểu Phúc Bảo Nông Gia - Chương 101: Sát Ý
Cập nhật lúc: 10/04/2026 08:22
Thật trùng hợp làm sao? Đang nói chuyện thì thấy một con gà rừng lớn từ trước mặt mọi người vỗ cánh phành phạch bay qua.
Tô Mộc Dao vỗ vỗ cái bụng sói mà mình có thể với tới nói: “Đại Bạch, lên.”
Chỉ thấy con sói trắng trước mặt "vút" một cái, lao về phía con gà rừng vừa bay qua đậu trên bụi cỏ.
Trong mắt Long Uyên lóe lên một tia sát ý, khiến con sói trắng vẫn ở nguyên tại chỗ gầm gừ với Long Uyên.
Long Uyên lập tức thu lại sát ý trong mắt, mình nhớ không lầm đây chắc hẳn chính là Tuần thú thuật.
Còn nhớ kiếp trước lúc phụ hoàng mừng thọ 60 tuổi, sứ giả Tây Vực đến yết kiến liền tặng một con hổ trắng.
Còn nhớ lời lẽ lúc đó là hổ trắng là thần thú thượng cổ, người có được thần thú sẽ có được thiên hạ, ngụ ý vương triều đời đời không suy.
Còn ở bãi săn biểu diễn tại chỗ làm thế nào để thuần phục hổ trắng?
Lúc đó Tiêu Dao Vương xúi giục mọi người làm khó phụ hoàng, bảo lão già đó cũng thử xem.
Kết quả hổ trắng phát điên đột nhiên muốn vồ lấy phụ hoàng, bị mẫu hậu của mình đỡ một nhát.
Cũng chính là nhát này, mẫu hậu yêu thương mình cứ thế hương tiêu ngọc vẫn, đợi đến khi mình chạy đến thì cả người mẫu hậu đã ngã trong vũng m.á.u.
Hắn đến nay vẫn không quên được cảnh tượng lúc đó, mãi đến sau này tìm hiểu mới biết đây chính là Tuần thú thuật mà người Tây Vực nói.
Thuần phục tốt, mãnh thú cũng sẽ biến thành gia súc ngoan ngoãn mặc người sai bảo.
Con sói trắng cái này "gâu gâu" kêu, người khác không hiểu nhưng Tô Mộc Dao nghe hiểu a.
Không ngờ tiểu chính thái (cậu bé đáng yêu) vô hại này, lại trong nháy mắt vừa rồi muốn g.i.ế.c mình.
Mình bất kể là kiếp trước hay kiếp này vẫn luôn không học qua võ thuật, cho nên đối với sát ý căn bản là không nhận ra được.
Nhưng sói trắng đã nói như vậy, thì nhất định sẽ không sai.
Mặc dù không hiểu tại sao, nhưng sau này vẫn phải ít tiếp xúc với người này thôi.
Đợi Tô Mộc Dao nhìn về phía Long Uyên, Long Uyên đã cúi đầu xuống không biết đang nghĩ gì.
Rất nhanh con sói trắng đi đuổi theo gà rừng đã ngậm con gà rừng đó trở về.
Tô Mộc Dao nhận lấy gà rừng từ miệng sói, liền muốn xuống núi.
Dân làng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, đã quen thuộc rồi.
Bọn họ đều biết sói trên núi chơi thân với Tiểu Phúc Tinh trong thôn mình.
Đặc biệt là cặp vợ chồng sói này, còn đem cả con ruột của mình tặng cho Tiểu Phúc Tinh.
Trước đây sói cũng sẽ không đến vùng ngoại vi này, từ khi Tiểu Phúc Tinh và Lang vương trở thành bạn tốt, bọn họ nhìn nhiều rồi cũng không sợ những con sói này nữa.
Hơn nữa những con sói này không những không làm hại người, thậm chí còn giúp đỡ bọn họ.
Nhớ khoảng thời gian trước Ngưu đại nương lên núi đào rau dại không cẩn thận bị trẹo chân, chính là được một con sói xám cõng về.
Con sói trắng vừa ngậm gà rừng trở về đang làm nũng, dùng cái đầu to cọ cọ vào cục bột nhỏ.
Tô Mộc Dao đương nhiên biết sói trắng là muốn Linh tuyền thủy, nhưng vì sát ý của tiểu chính thái vừa rồi đối với mình, mình không thể để lộ Không Gian trước mặt hắn được.
Sau này dùng Không Gian phải cẩn thận hơn, có một thân phận như vậy của tiểu chính thái, không chừng bên cạnh còn có ám vệ gì đó.
Tô Mộc Dao vuốt ve bụng Đại Bạch nhẹ giọng an ủi:
“Đại Bạch ngoan, lần sau nha.”
Long Uyên nhìn cảnh này, rất là khó hiểu, trước đây hắn cũng từng tìm hiểu qua Tuần thú thuật.
Những mãnh thú bị thuần phục đó, đối với chủ nhân của mình đều có sự sợ hãi bản năng.
Nói trắng ra là bị đ.á.n.h cho sợ rồi, nhưng con sói trắng này không những không sợ hãi mà còn đang làm nũng.
Bây giờ trước khi chưa làm rõ mọi tình huống, tự nhiên sẽ không ra tay với một tiểu nãi oa, suy cho cùng còn là ân nhân cứu mạng từng cứu mình.
Long Uyên quay đầu liền trở về, Vương Nhị và Vương Tam bị đám dân làng này nhiệt tình vây ở giữa giới thiệu rau dại, nhất thời cũng không tiện trực tiếp đi theo về.
Vương Đại tự nhiên cũng nhận ra một tia sát khí vừa rồi của Long Uyên, chỉ là không biết là nhắm vào sói hay là nhắm vào cục bột nhỏ kia.
Thấy tiểu chủ t.ử nhà mình tâm trạng không tốt, cũng không dám lắm miệng đi hỏi.
Long Uyên càng nghĩ càng thấy không đúng, trước đây bảo Ảnh Nhất đi vào thôn nghe ngóng liền biết tiểu khuê nữ của lão Tô gia này có một sư phụ bí ẩn.
Hơn nữa nghe nói những hạt giống sản lượng cao này đều là mua từ tay thương nhân Hồ.
Tây Vực ở tận cùng phía Tây, người Hồ lại ở tận cùng phía Bắc, theo lý mà nói nếu những hạt giống kỳ diệu này là sư phụ nàng cho thì không nên là người của Tây Vực.
Nhưng ngược lại, nếu là người của Tây Vực thì không thể để những hạt giống này chảy vào Đại Vương Triều, càng không thể giao cho dân làng.
Tô Mộc Dao trở về liền thấy trong sân, Lưu Đại Nha đang chẻ củi, Nhị Nha xếp những thanh củi đã chẻ xong gọn gàng.
Hai tỷ muội này từ khi đến lão Tô gia, liền rất tự giác làm những công việc trong khả năng của mình.
Như quét nhà rửa bát giặt quần áo, ngay cả mấy con gà trong nhà cũng hầu hạ vô cùng tốt, thời gian rảnh rỗi còn đến ven núi đào chút rau dại.
Hai đứa bé này mỗi ngày cơ bản không thích nói chuyện lắm.
Người trong nhà đối với hai tỷ muội này cũng không có giao tiếp gì, đặc biệt là đại bá nương về cơ bản coi hai người bọn họ như tiểu nha hoàn.
Tô Mộc Dao suy cho cùng là phụ nữ thời đại mới, mặc dù đã đến thời cổ đại, nàng không muốn thay đổi suy nghĩ của người nhà.
Cũng hy vọng hai tỷ muội này có thể dựa vào đôi bàn tay của mình xông pha ra một khoảng trời.
Dự định công việc đồng áng của tất cả các hộ gia đình trong thôn đều làm xong rồi, mới bắt đầu mở xưởng.
Trong lòng vẫn đang suy nghĩ sự việc, Đại Nha liền nhìn thấy bóng dáng Tô Mộc Dao đứng ở cửa.
“Dao Bảo, muội về rồi, tỷ đi lấy ghế nhỏ cho muội ngay đây.”
Đại Nha nói xong liền đến nhà chính bê ghế ra, chỉ thấy ghế nhỏ đặt trước mặt Tô Mộc Dao xong, lúc này mới lại trở về chỗ cũ tiếp tục dùng d.a.o chẻ củi ra sức c.h.ặ.t đống củi trên mặt đất.
Loại ghế này là Tô Mộc Dao đặc biệt bảo thợ mộc làm cho mình.
Đồ nội thất ghế sô pha trong nhà cũng toàn bộ là sau khi nhà mới hoàn công, Tô Mộc Dao quấn lấy lão đa nhà mình tiêu không ít tiền bảo thợ mộc làm riêng cho mình.
“Đại Nha nghỉ một lát đi, không cần làm nhiều củi như vậy đâu, nhìn xem chất đầy cả một bức tường rồi.
Mỗi ngày tỷ và Nhị Nha cứ quét dọn sân, giúp nãi nãi rửa bát là được rồi.”
“Đây là việc chúng tỷ nên làm, đều là nông hộ không dễ dàng gì, Tô gia gia còn bằng lòng mua hai đứa con gái lỗ vốn chúng tỷ, chúng tỷ đương nhiên phải làm nhiều việc hơn rồi.”
Nhị Nha ở bên cạnh cũng vui vẻ nói: “Đúng vậy, Phúc Bảo muội muội, chúng tỷ mỗi ngày đều có thể ăn no mặc ấm đã rất hạnh phúc rồi.
Ở nhà làm việc còn nhiều hơn, nãi nãi và cha mẹ còn không cho chúng tỷ ăn cơm.”
Tô Mộc Dao nghe những lời này cũng không nói thêm gì nữa, không muốn để hai tỷ muội này lại gợi lên những ký ức bất hạnh trước đây.
Xách xách đồ trong tay: “Nhìn xem đây là gì? Tối nay ăn gà hầm.”
Đại Nha lúc này mới chú ý tới trong tay Tô Mộc Dao còn xách một con gà rừng lớn, vội vàng tiến lên cầm lấy gà rừng, chỉ sợ cục bột nhỏ mệt.
Tô lão thái ở trong bếp nhìn biểu hiện của Đại Nha và Nhị Nha, rất là hài lòng.
Trước đây lúc lão đầu t.ử dẫn hai tiểu nha đầu này về, chỉ sợ là kẻ khó đối phó, đến lúc đó lại gia trạch không yên cho nên mới nổi trận lôi đình đó.
“Ngoan Bảo, lát nữa cha cháu phải lên trấn mua chút mỡ lợn, có muốn ăn gì không? Bảo cha cháu mang về cho cháu.”
Hai tiểu nha đầu cũng không quan tâm Tô lão thái nói gì với Tô Mộc Dao, hai người tiếp tục làm công việc trong tay mình.
Tô Mộc Dao ghé vào tai Tô lão thái nhỏ giọng nói: “A nãi không cần đi mua đâu nha, chỗ cháu có nhiều lắm.”
Nghĩ đến trong Không Gian có nhiều đồ như vậy, đâu có lý do gì không lấy ra dùng.
Cùng A nãi nhà mình đến nhà bếp, vung tay lớn lên, trên bàn bày la liệt mấy tảng mỡ lợn và thịt ba chỉ lớn.
Tô lão thái lấy thùng gỗ bỏ thịt ba chỉ vào, lúc này mới nhanh ch.óng đặt mỡ lợn lên thớt thái thành từng miếng nhỏ.
Phải mau ch.óng rán chỗ thịt mỡ này thành mỡ nước cất đi, lỡ như bị người khác nhìn thấy đến lúc đó đều không dễ giải thích.
Rất nhanh trong nồi đã bắt đầu xèo xèo, mùi thơm lan tỏa khắp sân.
Sau khi bát tóp mỡ đầu tiên ra lò, Tô lão thái hơi rắc một chút xíu muối rồi đưa cho Tô Mộc Dao.
Tô Mộc Dao ôm bát đi ra sân: “Đại Nha tỷ, Nhị Nha tỷ rửa tay đi, cùng ăn.”
Đại Nha vội vàng xua tay: “Dao muội muội muội tự ăn đi, không cần lo cho tỷ và Nhị Nha.”
