Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 269: Tứ Lang Mở Cửa Hàng "độc Lạ", Mẫu Thân Tức Giận Phạt Con
Cập nhật lúc: 03/03/2026 03:06
Hắn chính là người kiếm tiền giỏi nhất cả nhà, cũng không thể để cậu giành lấy danh tiếng này của hắn.
“Được!” Kiều Hi gật đầu, dù sao cửa hàng ở Phố Quỷ nhiều, một lúc, nàng cũng dùng không hết.
Không bằng cho Tống Tứ Lang mấy gian, để hắn có việc làm, tiện thể chuyển dời sự chú ý, đừng mãi nghĩ đến việc mở thanh lâu.
Nhận được câu trả lời xác thực, Tống Tứ Lang cũng cầm giấy và b.út, ngồi đối diện Kiều Hữu Trạch, viết viết vẽ vẽ.
“Một gian cửa hàng bán mì thần tiên nấu, một gian cửa hàng bán gà thần tiên chiên, một gian cửa hàng bán đồ uống thần tiên……”
----------------------------------------
☆L☆E☆O☆S☆I☆N☆G☆
Ngày kế ăn xong bữa sáng, cả gia đình ngồi xe ngựa, lại lần nữa đi vào Phố Quỷ, chọn mặt tiền cửa hàng, đo kích thước.
“Muội à, ca lớn hơn muội, để ca chọn trước ha.”
Kiều Hữu Trạch hạ quyết tâm, muốn ở Đại Lương Triều làm ra một phen ‘công tích vĩ đại’, cho nên chuyện mở thanh lâu, hắn vô cùng để tâm.
Khó được thấy hắn tích cực như vậy, Kiều Hi đương nhiên mọi chuyện nhường hắn.
“Được, cậu trước.”
Tròng mắt Tống Tứ Lang xoay chuyển, “Mẫu thân, con nhỏ hơn người, có thể chọn trước không ạ?”
“Được, hai đứa chọn trước, ta cuối cùng.” Kiều Hi cười gật đầu.
Nếu không phải Kiều Hữu Trạch không đáng tin cậy, Tống Tứ Lang lại quá nhỏ, nàng đều muốn làm một chưởng quầy rảnh tay, toàn quyền giao việc mở cửa hàng cho hai người bọn họ.
“Cảm ơn mẫu thân.”
Tống Tứ Lang đi sát phía sau Kiều Hữu Trạch, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.
Hắn quyết định, liền đem mặt tiền cửa hàng mở ở xung quanh thanh lâu của Kiều Hữu Trạch.
Chủ yếu là một cặp cậu cháu tốt, cậu ở đâu, hắn cũng ở đó.
Kiều Hữu Trạch cũng không biết tâm tư nhỏ này của Tống Tứ Lang, ở giữa phố chọn ba mặt tiền cửa hàng ba tầng, tính toán đập thông toàn bộ, làm thành thanh lâu.
Sau đó, lại ở cuối phố chọn ba mặt tiền cửa hàng, làm thành quán hát.
Chờ Tống Tứ Lang chọn xong cửa hàng, Kiều Hữu Trạch mới ý thức được có gì đó không ổn.
“Ta nói tiểu lão Tứ à, ngươi đem cửa hàng chọn đến bên cạnh cửa hàng của ta, là ý gì chứ?”
“Hì hì, cậu ơi, con có thể có ý gì chứ? Con chỉ đơn thuần cảm thấy ánh mắt ngài tốt, chọn cửa hàng phong thủy cũng tốt, con cũng muốn đi theo ngài để được thơm lây.”
Tống Tứ Lang trong miệng nói như vậy, trong lòng nhịn không được thầm nghĩ:
Có thể có mấy cái ý nghĩa?
Đương nhiên là để cọ lưu lượng của cậu chứ.
Hắn mới không cần mở cái gì mì thần tiên, gà thần tiên, đồ uống thần tiên…… cửa hàng.
Kiếm tiền như vậy chậm quá!
Hắn muốn giống Kiều Hữu Trạch, kiếm tiền nhanh.
Những kẻ có thể đến thanh lâu, đều là những kẻ háo sắc không giàu thì quý.
Cho nên, hắn tính toán mở một nhà mặt tiền cửa hàng, bán thần d.ư.ợ.c, chuyên trị chứng bất lực.
Lại mở một nhà mặt tiền cửa hàng, bán y phục thần tiên, để các tiểu tỷ tỷ thanh lâu mặc vào, mê c.h.ế.t những lão háo sắc kia.
Hắc hắc!
Đừng hỏi hắn làm sao biết mấy thứ này, hỏi cũng không nói.
Hắn mới sẽ không nói cho người khác, hắn là nhìn những bộ phim truyền hình cẩu huyết hiện đại kia, mà biết được.
……
Cả gia đình lại là đo kích thước, lại là thảo luận phong cách trang trí, trong bất tri bất giác, trời đã tối sầm xuống dưới.
Mọi người đành phải thu dọn về phủ.
Ăn xong bữa tối, Tống Tứ Lang ngượng ngùng xoắn xuýt tìm được Kiều Hi, “Mẫu thân, con có chuyện muốn thương nghị với người.”
“Con nói đi.” Kiều Hi sốt ruột muốn cùng Tống Hoài An đi dạo rừng cây nhỏ.
Không có cách nào, trong nhà chỗ nào cũng có người, hai người các nàng muốn hẹn hò, đều phải tìm một nơi không có ai.
Khuôn mặt nhỏ của Tống Tứ Lang đỏ bừng, thật ngượng ngùng mở miệng, “Ở đây quá nhiều người, chúng ta đi bên cạnh nói chuyện.”
Bị dáng vẻ này của hắn làm cho lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Kiều Hi nhíu nhíu mày, thầm đoán, thằng nhóc này không phải là có thích cô gái nhỏ nào đó chứ?
Không thể nào?
Cũng không thấy hắn cùng cô gái nhỏ nào có tiếp xúc.
Không phải là giống Kiều Hữu Trạch, thích cậu bé nào đó chứ?
Kiều Hi càng nghĩ, càng cảm thấy tim đập thình thịch, nhanh ch.óng đứng dậy, dẫn theo Tống Tứ Lang tìm một nơi không có ai.
“Tứ Lang, con muốn nói gì với ta? Mẹ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, con nói đi.”
Do dự mãi, cuối cùng Tống Tứ Lang vẫn là lấy hết dũng khí mở miệng, “Mẫu thân, con muốn mở một cửa hàng bán Viagra và nội y tình thú, người có thể giúp con nhập hàng không?”
Kiều Hi trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin được nhìn Tống Tứ Lang.
Trời ơi là trời, nàng vừa mới nghe được cái gì?
Viagra?
Nội y tình thú?
Đây là thứ mà một thằng nhóc con chín tuổi, nên biết sao?
Bây giờ trẻ con, có cần sớm trưởng thành như vậy không?
Ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, Kiều Hi lập tức biến sắc mặt.
“Tịch thu mặt tiền cửa hàng, tịch thu máy tính bảng, tịch thu quyền hạn xem TV…… Chờ mấy ngày nay ta rảnh, liền tìm cho con một thư viện, con cút đến thư viện cho ta, học hành cho t.ử tế vào.”
Còn bán Viagra, bán nội y tình thú.
Hắn cũng thật dám nghĩ.
“Mẫu thân……” Mặt Tống Tứ Lang phồng lên như cái bánh bao nhỏ, trong lòng vừa tức giận vừa hối hận.
Sớm biết vậy hắn vẫn là thành thật bán mì thần tiên, gà rán thần tiên, đồ uống thần tiên thì hơn.
“Chuyện này không cần bàn bạc.”
Không phải mẹ không biết, bây giờ phim truyền hình, ảnh hưởng đến thanh thiếu niên lớn đến mức nào.
Kiều Hi xoa xoa thái dương.
Haizz! Lại là một ngày bị con cái chọc tức.
Tức đến không còn muốn hẹn hò nữa, trực tiếp triệu tập mấy người lớn trong nhà, mở cuộc họp gia đình.
